Tản mạn hoa…

  • Trần Phan

(Khuyến cáo những quý ông lịch lãm và những quý bà đoan trang cân nhắc khi đọc note này)

Lúc sáng vác ống fix cùi căng mắt chụp mấy bông Cleisostoma bé như hạt gạo post lên facebook rồi nổ là đẹp nhứt lan rừng Việt, he he. Có người khen, có người chê. Thế mới biết cái đẹp thực ra nó chả có chuẩn mực gì. Đẹp, nhiều khi chỉ đơn giản là… đẹp. Thế thôi.

Nói mới nhớ, hoa xét cho cùng chỉ là cơ quan sinh sản. Bởi vậy nên phần còn lại của cái note này, bạn Phan sẽ gọi nó là cơ quan sinh sản cho đúng với bản chất. Theo đó, dù to nhỏ tùy đứa nhưng, ở tất cả những những loài tiến hoá cao thì cơ quan sinh sản đều lộ hết ra ngoài. Sự phô diễn của cơ quan sinh sản không biết có đúng ở đâu nữa không thì không biết, nhưng riêng ở thực vật nó thế. Không tin cứ nhìn họ Cúc (Asteraceae) ở Magnoliopsida hay họ Lan (Orchidaceae) ở Liliopsida thì biết. Ở đẳng cấp tinh hoa thượng đẳng này, chưa bao giờ thấy chúng giấu hay thập thò cơ quan sinh sản như đám cỏ cây nhược tiểu khác. Xem chi tiết…

Chuyện rắn [1]…

  • Trần Phan

Mới thấy ảnh thằng bạn ngồi chụp con hổ mang ở cự ly gần mà mình chảy mồ hôi nhớt và muốn sụm mẹ hai đầu gối.

Mình không sợ rắn, nhưng kính nể chúng, he he. Là dân gốc rạ, mình với rắn chả lạ gì nhau. Từ rắn rồng hiền lành chuyên bắt chuột, rắn ráo ma lanh bò vô mấy ổ trứng gà hút trộm, đến hổ mang, hổ chúa, mai gầm, cạp nia,… mình đều nhẵn mặt. Nhớ hồi đèn pin còn là một thứ quý hiếm, câu cắm ban đêm phải đốt cái lốp xe để đi thăm. Thời đó cây cối lau lách rậm rạp, mình cầm cây đuốc cao su cháy xèo xèo cứ thế mà băng đồng lội suối chả ngán ma quỷ hay thằng tây nào, chỉ ngán rắn, he he. Cái câu “theo đóm ăn tàn” cũng học được từ đó. Đi thì đi một đường, về thì về đường khác, không được quay lại đường cũ nếu không muốn chầu diêm chúa. Có đận cắm cây đuốc trên bờ, gỡ xong con cá trê mắc câu quay lại thấy hai ba ông mai gầm khoanh vàng khoanh đen bò lổm ngổm. Nhưng không sao, quen rồi, trừ hổ mang cực kỳ manh động, còn phần lớn các loài rắn dữ mà mình biết đều rất… hiền.

Chuyện suýt chết vì rắn mình trải qua nhiều nên đã không biết bao nhiêu Xem chi tiết…

Chiều Truông Dốc…

  • Trần Phan
    (tặng chú Tiểu mục đồng)

Giáo đường con quỳ không Giê-su
Chúa bỏ người xa chốn bụi mù
Thềm xưa lá rụng thay màu gạch
Rơm phủ tường xiêu thay áo thu

Con quỳ nghe chim hót Thánh ca
Vài con se sẻ trước hiên nhà
Có bông lau tím buồn ngơ ngác
Thèm tiếng chân người bên luống hoa

Con quỳ không bí tích khai tâm Xem chi tiết…

Viết cho con gái [21]…

  • Trần Phan

Mẹ đi làm sớm, ba nằm cho con ngủ trưa rồi cũng thiếp đi. Chuông báo thức reo, ba vùng dậy quay qua định kêu con dậy đánh răng rửa mặt rồi đi học nhưng không thấy con đâu, cửa trước cửa sau đều không thấy. Ba hoảng quá để nguyên bộ dạng như thế chạy ra trường nhìn qua cửa sổ thấy con đang ngồi chép bài. Ba quay về nhà mặc quần áo chỉnh tề rồi quay lại trường xin cô giáo cho gặp con một lát, con nói là con thức dậy thấy ba đang ngủ, con muốn ba ngủ thêm nên con tự đến trường.

Chuyện qua rồi, ba chẳng biết mình có nên vui hay không, nhưng cả buổi chiều nay lòng ba rối bời. Con à, từ khi có em, công việc bộn bề, dù luôn yêu con nhưng sự tất bật nhiều khi kéo sự chú ý của ba mẹ sang phía khác. Ở cái tuổi lên 6, con như ý thức được tình yêu của ba mẹ dành cho con cần phải san sẻ. Con như tự mình lùi xuống để giành sự ưu tiên cho em Jan. Làm chị, con biết ngưng lại những trò chơi một cách đầy tiếc nuối để giúp ba mẹ khi em Xem chi tiết…

Phơi tuổi…

  • Trần Phan

Có một thời ta cũng làm thơ
Cũng bốt lên phây, cũng lòng vòng like dạo
Cũng gió, cũng mây, cũng quại quằn con tim rỉ máu
Cũng tưởng mình sắp hóa thi nhân

Có một thời ta cũng xả thân
Triển đồ đao chặn bầy giang hồ cỏ
Ai chẳng phải qua một thời húng chó
Rồi thấy mình cũng lớn. Có sao đâu?

Đừng có buồn khi ta hóa trẻ trâu
Thèm trái chim chim hay nhớ mùi hoa dẻ Xem chi tiết…

Bạn lan [2]…

  • Trần Phan

Có một đêm Nguyên Tiêu, mình với nó và thầy Thanh Binh Tran ngồi Thạch Quán uống rượu ngắm một giò nghinh xuân đẹp. Bữa đó ngà ngà, nó đòi về tách chậu cho mình một cây lan quý. Mình nhất định không lấy, bảo nó giữ lại dưỡng cây.

Phàm là vậy, với những người trồng và yêu phong lan sâu đậm, họ sẽ chẳng xin phong lan của nhau bao giờ. Quý và hạp, người ta sẽ tự tặng. Mà tặng có khi người ta không nhận. Cũng đúng, vì như họ thôi, người ta cũng trồng, cũng đắm đuối, cũng chắt chiu, cũng xót xa, cũng thon thót, cũng bất lực, nên biết cái giá của việc có được một giò lan đẹp nó khó và kỳ công như thế nào. Người chơi hoa lâu năm họ biết thuần được cây lan 5 năm chưa dám nói chắc được điều gì. Tách chậu đồng nghĩa với sự mất sức. Khó lắm và lâu lắm mới có cơ hội được ngắm cái bóng của hàng triệu hàng triệu năm tiến hóa hắt lên những cành hoa tưởng chừng như nhỏ nhoi. Và nữa, chả biết quân tử ngày xưa đến đâu, nhưng cái sĩ của người chơi hoa nó rất lạ. Khi cảm thấy vào tay mình mà cây không được như chốn cũ, họ thà mỗi năm một bận cất công Xem chi tiết…

Ly cà phê như muốn nói…

  • Trần Phan

Cà phê Quy Nhơn tất nhiên là đẹp rồi, cái này cả hệ mặt trời này biết chớ hông có riêng gì bạn Phan nha. Nhưng có một quán cà phê thiệt là dễ thương, cà phê cũng thiệt là ngon nữa. Quán tại 884 Trần Hưng Đạo, cơ sở của Nguyễn Nga, một trung tâm thiện nguyện hoạt động bảo trợ và chăm sóc người khuyết tật.

Quán cũng đơn giản thôi, độc một tông màu xi măng. Nền xi măng, tường xi măng, trần xi măng, thậm chí đến chiếc máy lạnh cũng quét luôn xi măng mới hổng giống ai. Rồi những cánh cửa người ta bỏ đi đâu đó được mang về đóng lên tường và gắn vào đó những chùm hoa thiệt là đáng yêu quá mức, vài cây ghi-ta được dựng hờ hững như ai đó đang chơi dở một bản flamenco.

Bạn Phan cũng thích những chiếc bàn ở đây quá chừng. Chúng được làm từ Xem chi tiết…