Thôi anh không về nữa

  • Trần Phan

Thôi anh không về nữa
Xuyến chi tàn bên sông
Gió giấu gì trong nước 
Mà sóng xô bạc lòng

Thôi anh không về nữa
Mùa thu qua mất rồi
Sương đọng trên cành cũ
Lá đau miền xa xôi Xem chi tiết…

Advertisements

Đất nghèo chữ ít người mua…

  • Trần Phan

Tình cờ thấy bức ảnh này. Cô giáo đứng thứ 3 bìa trái sang tôi quen. Cô tên Nguyễn Thị Mai Xuân nhưng bọn tôi hay gọi cô Đinh Xưn. Đinh là lấy theo họ của đồng bào Bahnar, còn Xưn là cách phát âm từ Xuân theo phương ngữ Bình Định.

Tôi gặp cô cách nay hơn chục năm, đâu 2005. Hôm đó tôi và anh Bùi Thanh Đạo (anh này tôi nhắc nhiều trong loạt status chuyện kể ở rừng, người nắm hai chân dốc ngược trên thượng nguồn sông Kôn để cứu tôi trong một lần ngộ độc) mất hơn nửa ngày leo bộ từ AT3 đến AT1 trong khu bảo tồn thiên nhiên An Toàn để tiền trạm cho một chuyến khảo sát. Ấn tượng đầu tiên của tôi là AT1 quá đẹp. Từ trên dốc cao nhìn xuống, AT1 có hơn chục nóc nhà sàn Bahnar nằm dưới lớp sương mù dày đặc thoắc ẩn thoắc hiện. Nắng xế xuyên mây chiếu xuống tạo thành những ray ánh sáng đẹp như trong truyền thuyết. Xem chi tiết…

người jarai mù bán chổi

  • Trần Phan

người đàn ông jarai mù bán chổi bên ngoại ô pleiku
chiếc gậy khua vào những vạt cúc quỳ vàng rực
ai chổi không?
tiếng rao chùng như tiếng dây đàn goong vừa đứt
chỉ có những cặp tình nhân nán lại cuối chiều đông

người đàn ông mù châm điếu thuốc đứng mênh mông
đốm lửa trên môi đỏ như bazan, con đường anh đứng, có người đi có cả người dừng lại
ai chổi không? Xem chi tiết…

Rượu thương lục, uống đi rồi chết

  • Trần Phan

Không định biên cái note này vì báo chí cũng như giới chuyên môn nói về nó cũng nhiều và luôn liên quan đến các case ngộ độc trầm trọng. Tưởng nhiều người biết hóa ra không phải. Gõ vội mấy dòng này. Ai chưa biết thì đọc. Ai đọc rồi thì nói cho bạn bè mình biết để tránh những trường hợp đáng tiếc.

Chuyện là hôm qua say say, anh bạn kéo về nhà kêu làm ly rượu sâm pha mật ong cho nó giã. Ảnh đem ra chai rượu. Mình nhìn phát nghi ngay. Hỏi anh moi cái củ này đâu ra. Ảnh kêu tao trồng trên sân thượng, giống quý lắm, thằng bạn gửi cho, nó như thế này thế này. Mình nghe rồi hỏi thêm mấy câu biết đó là cây Thương lục (xem ảnh do mình chụp sáng nay) chứ chả phải sâm siết gì. Tất nhiên nếu cây đó bình thường thì mình cũng để ảnh uống cho vui, lại được dáng sang chảnh, nhưng đen cái là cây này độc. Xem chi tiết…

Chải tóc cho gái

  • Trần Phan

Mình thích chải tóc cho con gái. Con gái đây là con gái mình chứ không phải con gái theo nghĩa con gái.

Chải tóc và buộc tóc đẹp cho con gái đi học là việc của má nó. Nhưng vì thích nên tôi hay dành làm. Tôi đàn ông, mỗi lần chải tóc xòe năm ngón tay cào qua rồi cào lại phát nữa là xong. Thậm chí hồi thanh niên hớt đầu đinh còn chả thèm cào. Nói thế để biết chải tóc cho con gái là một công việc nghiêm túc và lãng mạn. Vừa chải vừa nhìn nó trong gương. Thấy nó lớn từng ngày. Nghe nó rủ rỉ những chuyện ở trường. Những lúc như thế mới thấy cuộc đời cho ta nhiều thứ rất đáng yêu mà ta không biết cách tận hưởng. Lúc đầu tôi chỉ biết túm một túm sau ót. Nó chê. Sau mày mò mãi tôi cũng biết tém hai sừng, cột ruy-băng tím, thậm chí thắt con rít.

Khác với con trai, tóc con gái dài, hay rối, không thế kéo từ đỉnh đầu Xem chi tiết…

Mưa chiều

  • Trần Phan

Chiều giăng mưa ướt cả mùa đông
Ướt cả đường trơn, ướt cả lòng
Ướt chùm hoa khế rơi qua gió
Ướt một tôi chờ, ướt cả mong

Ướt cả chân mòn ướt cả vai
Ướt cả bờ đông, ướt cả đoài
Kéo mùa che chút con tim nhỏ
Nhưng ướt dây rồi ướt cả khoai Xem chi tiết…

Tuổi trời

  • Trần Phan

Tôi ít thấy từ tuổi trời ít khi xuất hiện trong văn chương hay âm nhạc. Trừ một lần nó được nhắc đến trong câu hát “còn tuổi trời hư vô” ở một tình khúc của TCS.

Tôi không biết ông nhạc sĩ này dùng từ tuổi trời với nghĩa gì. Có thể nội hàm của nó rất lớn. Chỉ biết quê tôi, người ta dùng tuổi trời với nghĩa giản dị hơn. Đó là tuổi trời cho. Đại khái khi con người ta đã sống tròn một thân phận, thường là ngoài sáu mươi hay bảy chục gì đấy, thì những năm tháng còn lại của cuộc đời gọi là tuổi trời. Được tuổi nào vui tuổi đấy. Dài ngắn tùy phước đức.

Ngoại tôi năm nay chín ba. Một buổi sáng bà dậy sớm ra đầu hè nhìn trời nhìn đất hỏi má tôi hôm nay ngày mấy. Má tôi trả lời xong bà nói muốn ăn cháo. Uống thêm Xem chi tiết…