Chân ngắn và thuyết tiến hóa…

  • Trần Phan

Có khi nào chúng ta, nhất là chị em, mặc cảm khi chân mình không được dài?

Có khi nào chúng ta băn khoăn tự hỏi tại sao chân ngắn lại chiếm một tỷ lệ rất lớn?

Câu trả lời sẽ có sau ít phút quảng cáo dành cho sinh học:

Những niên cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX, một nhà tự nhiên học Phú Lang Sa có một cái tên rất dài Jean-Baptiste Lamarck đã đặt ra câu hỏi: điều gì khiến cho loài Giraffa camelopardalis có một quả cổ thật hoành tráng? Ông chủ trương cho rằng biến đổi về mặt hình thái trong đời sống cá thể của một sinh vật, gây nên bởi các yếu tố môi trường cũng như bởi tập tính hoạt động của động vật để thích nghi với điều kiện sống mới, đều có thể được di truyền cho các thế hệ sau. Theo đó, quần thể hươu cao cổ lúc đầu cũng có cổ thấp như ở các loài khác. Trong điều kiện thức ăn dưới mặt đất khan hiếm, những con hươu tổ tiên đã ráng vươn chiếc cổ của mình để lấy những chiếc lá trên cao. Kết quả cái cổ của nó dài ra hơn. Nó sinh con, con của nó được thừa hưởng đặc điểm cổ dài hơn từ mẹ và tiếp tục cố gắng vươn cổ lên để ăn lá, kết quả cổ của nó lại cao thêm được một ít. Quá trình này lặp lại nhiều đời dẫn tới con hươu có cái cổ cao như hiện nay.

Tuy nhiên, có vẻ như không hài lòng với người đồng nghiệp tiền bối, Charles Robert Darwin, một nhà tự nhiên học xứ Ăng Lê đã đi tìm câu trả lời khác. Niên 1859, ông cho xuất bản cuốn kỳ thư On the Origin of Species, trong đó đấu tranh sinh tồn và chọn lọc tự nhiên là kim chỉ nam và là sợi chỉ đỏ xuyên suốt và nhất quán trong toàn bộ câu chuyện được đúc Read more…

Linh tinh từ chuyện ô tô Made in Cambodia…

  • Trần Phan

Mấy hôm rồi dân tình facebook Việt sốt xình xịch vụ con siêu xe made in Cambodia xuất xưởng với giá 100 triệu đồng, báo hiệu sự phân chia lại thị phần của ngành công nghiệp ô tô thế giới. Đọc qua các ý kiến thấy đa phần bà con kêu nhục, bị đã để đàn em qua mặt, về kinh tế rồi cả công nghệ.

Mệt quá đi, nhục gì mà nhục trời? Hồi giờ chỉ có ta tự nhận mình anh chớ được anh thiệt của ai mấy đâu. Toàn ta tự xưng với mình chớ dưa kiệu gì, kiểu chưa chắc thằng nào sợ thằng nầy he he.

Mà thực ra cũng có gì đâu. Hồi 1970, khi những chiếc xe hơi La Dalat sản xuất và lắp ráp tại Saigon lăn bánh trên các đô thị Miền Nam không phải đã gây ra một cơn địa chấn trong khu vực đó sao. La Dalat dù gốc Pháp nhưng mang dấu ấn Việt Nam không nhỏ khi có những thời điểm tỷ lệ nội địa hoá lên đến 75% trong cả những chi tiết máy quan trọng, với giá thành và chất lượng không thua kém các loại xe của Nhật thời bấy giờ. Tất nhiên hồi đó Căm Bốt hay Hàn xẻng chả có tuổi gì, lúc nào cũng theo hỏi mấy giờ rồi.

Nhớ có lần coi đâu đó trên youtube hình ảnh những ngày cuối tháng tư bảy lăm, Saigon tan tác, La Dalat vô chủ quăng tứ phía. Bạn Phan bị ám ảnh những người lính Quân lực Việt Nam Cộng Hòa bước thất tha thất thiểu, có anh buồn quá cứ cắm cúi đi, lâu lâu rút chốt Read more…

Tập nhìn cái đẹp…

  • Trần Phan

Hồi trẻ, tiêu chuẩn gái đẹp của bạn Phan cực cao. Ví dụ như chân dài nhưng vai to là hổng được, mà cho dù chân dài vai gầy nhưng bắp tay có con chuột cũng hổng xong. Rồi theo thời gian cứ bỏ bớt bỏ bớt, giờ chỉ cần có gái là đẹp.

Đừng nhầm là bạn Phan già cả đâm dễ dãi, bung hết barème nên thang điểm cũng giảm theo. Hổng có phải. Tiêu chuẩn vẫn nguyên. Nhưng càng sống lâu kỹ năng phát hiện cái đẹp của bạn Phan càng trở nên cao cường, thậm chí xuất chúng he he he.

bị vì bạn Phan lướt qua mấy chục cái news feed trôi qua dòng thời gian thấy đến chín phần than thở về những tiêu cực trong xã hội, thậm chí vài thứ ba lăng nhăng trong cuộc sống. Kiểu như trời ơi bây giờ đạo đức xuống cấp quá, có nên cắt cổ gà trước khi nhổ lông hay không, hay như có bạn kia lên facebook khóc quá trời quá đất vì tình cờ phát hiện ra người yêu hơn một năm nay của mình bị hôi nách.

Đọc mấy cái vầy bạn Phan cũng đâm nổi khùng nhào vô bàn khí thế. Nào là sự xuống cấp đạo đức có nguyên nhân sâu xa từ sự biến đổi khí hậu và tất nhiên không thể tha thứ một người mà người đó dám có nách bị hôi,… Read more…

Và thu rồi đó…

  • Trần Phan

Nơi tôi đứng chụp bức ảnh này là một chiếc cầu. Thỉnh thoảng đi đón con Pi sớm tôi hay ngồi ở đây, chờ, và bình yên giữa hai thế giới. Sau lưng là tiếng còi xe đang giờ tan tầm và phía trước là một vệt cong mải miết, đẹp như thể lấy ra từ Mùa thu vàng của Levitan.

Ở đây luôn có những bầy chim sẻ. Và nó làm tôi nhớ Salinger và Bắt trẻ đồng xanh với sự ám ảnh của Holden khi hỏi những người tài xế taxi khi rời khỏi ga Penn những con vịt sẽ bay về đâu vào mùa đông, khi những hồ nước đóng băng. Giá mà Holden hỏi những con chim sẻ này về đâu khi cánh đồng này gặt thì hay biết mấy. Tôi sẽ nói chúng về trên cây khế hiên nhà. Ở đó, má con con Pi đã chuẩn bị sẵn lúa đủ cho chúng ăn đến mùa giáp hạt.

Tôi chụp bức ảnh này và chợt thấy bóng mình đổ dài trong cái ngằn ngặt vàng của lúa. Kịp nhận ra vài tia nắng thu len trong cái oi oi nồng nồng của một chiều hạ tàn…

Facebook | July 31, 2015 Read more…

Cho Pi bốn tuổi…

  • Trần Phan

Hồi mới sanh con Pi, bạn ba xới tung nhà sách tìm bí kíp. Hết mẹ Pháp dạy con như thế nào đến mẹ Nhật ứng xử ra sao khi con té ngã. Đọc tuốt. Đọc rồi quăng sạch, chả nhớ gì. Pi té ngồi khóc, tiện thì bạn ba bế dậy, biếng thì bảo đứng lên không ba cho một đá bây giờ. Nói chung là ổn, nhưng thất thường. Duy chỉ có một điều không thay đổi, đó là không ai tắm cho con, chơi với con, dụ con ăn và ru con ngủ bằng ba he he he.

Đùa thôi chứ ba yêu con bằng thứ tình yêu bản năng. Cái bản năng của một thằng đàn ông đủ già để biết đâu là hạnh phúc.

Mai sinh nhật Pi rồi. Ngày này năm ngoái con đã cùng ba kéo những viên gạch sáu lỗ để xây căn phòng màu xanh có chỗ đặt những con búp-bê. Bốn tuổi đẹp như câu chuyện thần tiên con nhỉ. Chúc con gái sống với thế giới đầy phép thuật của mình. À, xíu quên, hôm nay ba sẽ quyết định cho con biết một bí mật. Đó là ba thuộc cung khủng long đấy, cung này hơi đặc biệt, hàng triệu năm mới có một người. Họ cũng chỉ là những người bình thường thôi nhưng hay cái là họ khả năng đạp phát chết tươi bất cứ kẻ nào làm con gái họ buồn.

Happy birthday to con. Babe. Read more…

Linh tinh | July 30, 2015

  • Trần Phan

Hồi sáng chở con Pi đi học, ngang qua đoạn này nghe ai đó ca “em ở nơi nào, có còn mùa xuân không em…” cái dừng xe ngó quanh ngó quất vô xóm nhưng hổng thấy ai. Dòm trực ra mé ngoài thấy ông Bảy Rỗ đang đi với bà nào ra thăm ruộng.

Bảy Rỗ xóm trên. Kêu Bảy Rỗ bị ổng thứ bảy và mặt ổng rỗ do hồi nhỏ bị đậu mùa. Ai cũng kêu Bảy Rỗ, tui cũng kêu Bảy Rỗ mà ổng hổng có buồn, ổng nói rỗ thì rỗ chớ nhằm nhò gì ba chuyện lẻ tẻ, tao rỗ nhưng tao rỗ đẹp. Mà hồi giờ có nghe Bảy Rỗ đờn ca sáo nhị gì đâu, tự nhiên sáng nay thăm ruộng đứng ca thiệt mùi. Đời thuở cha sanh mẹ đẻ giờ chưa nghe ai ca “Nhớ nhau hoài” hay vầy nghen mấy cha.

Cái dựng chưn chống giữa ngồi ôm con Pi nghe Bảy Rỗ ca hết bài, rút điện thoại chụp bô hình, nghĩ hồi giờ tưởng mình yêu đời nhứt té ra có người yêu hơn. À, có chuyện quên nói, sáng nay con Pi tự ăn hết cả tô bún giò.

Vì mình yêu nhau, vì mình thương nhau nên mới giận hờn, vì mình xa nhau, nên nhớ nhau hoài… Read more…

Con Cồ…

  • Trần Phan

Bạn trong ảnh tên Cồ. Kêu thế bị nó cồ (aka trống). Tuổi rưỡi. Hai lần sém chết. Một lần cúm, bạn Phan ẵm nó nhỏ từng giọt thuốc và một lần mấy đứa bạn say không đi tăng 2 mà về nhà bắt gà gầy tiếp độ khác, bạn Phan tê càng nhưng cũng dụi mắt ra coi thấy mấy thằng đè ra chuẩn bị cắt tiết bảo đcm bắt con khác, con đó của Pi.

Mưa gió bão bùng gì sáng nào nó cũng nhảy lút lên đọt cây ô ma gáy sang sảng sang sảng, tiếng gáy trau chuốt và lịch lãm như một quý ông. Và dưới sự bảo hộ của con Pi, không gì có thể quật ngã nó nữa.

Nó không chết nhưng trở nên cô đơn. Bạn nó, hoặc chết bịnh, hoặc bị thịt, và cuối cùng trở nên trơ trọi. Bạn Phan dĩ nhiên hiểu đó là một nỗi buồn khốc liệt.

Từ đó nó đi ra đi vô, chán lại leo lên cây ngó sang mấy con gà mái hàng xóm, tiếng gáy trở nên đùng đục suy tư như một triết gia. Có bữa bạn Phan thấy Cồ triết gia cà tục cà tục dụ mấy con bồ câu nhưng bất thành…

Hôm rồi má con Pi đi đâu mang về chục con gà con mới lú đuôi tôm nói nuôi cho con Cồ có bạn. Bạn Phan bảo má mầy chả hiểu gì về sinh học, bạn bạn ccc, thả vô nó mổ hai phát lòi hết mắt.

Rồi cũng phải thả. Nhưng không như bạn Phan nghĩ. Con Cồ nhảy một Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 652 other followers