Mượn hồn…

  • Trần Phan

Lúc sáng có việc qua vùng gần cửa sông dừng lại hít tí gió và nhìn thấy một bọn thủy sinh động vật có tên tiếng Anh là hermit crab, Việt danh là cua ẩn sĩ hay thông dụng hơn là ốc mượn hồn. Ngày xưa làm học trò của cô Hoa Quy mình rất ấn tượng với bọn này [bây giờ cái nhớ cái quên nên cứ gúc lại cho chắc]. Với khoảng 1100 loài nằm trong liên họ Paguroidea, trong đó chi (genus) phổ biến là Clibanarius phân bố hầu như rộng khắp; hóa thạch cổ nhất của chúng được tìm thấy ở các địa tầng Cretaceus muộn (?) nhưng các khoa học gia tin rằng các bậc tiền bối của chúng có lẽ xuất hiện từ trước đó rất lâu, ở các kỷ thuộc Paleozoic.

Gọi ốc nhưng không phải ốc mà là giáp xác (Crustacea), anh em với nhà cua. Chẳng biết có phải tạo hóa trêu ngươi hay không mà tuy sắm sang cho chúng đôi càng to vật nhưng phần dưới lại bé tí, mềm nhũn và quan trọng hơn là chúng không có được cái mai vững chắc như những người anh em trong họ nên chúng mượn vỏ của những con ốc đã chết làm nơi Xem chi tiết…

Viết cho Tháng Năm…

  • Trần Phan

Thôi đừng buồn em nữa
Là người dưng thôi mà
Lần này em lỡ khóc
Nhưng mai rồi sẽ qua

Con dế đau nằm im
Nỗi đau xanh màu cỏ
Con đường nào qua đó
Dài như câu tạ từ

Mai có về qua đây
Phố đêm nay ngủ say Xem chi tiết…

Về những đứa con…

  • Trần Phan

Tôi mở thêm một lon bia, một mình, và biên những dòng này. Tôi nghĩ mình cần phải biên một cái note cho mớ cảm xúc lẫn lộn không nó trôi mất.

Đó là một buổi tối tuyệt vời. Tôi chở con gái xuống phố có công việc. Dọc đường tôi sợ nó ngủ nên nói chuyện với nó rất nhiều. Hai cha con cứ huyên thuyên hết chuyện này đến chuyện khác, từ ba sợi lông của con quỷ đến cuộn chỉ thần của công chúa mặt trời, từ chuyện bạn Quỳnh cho nó viên kẹo đến bạn Hoàng chẳng biết lý do gì mà không chơi với nó nữa. Chán chuyện chúng tôi lại hát, vang khắp phố. Nào là mẹ là đóa hồng dành riêng cho ba sang ba là cây nến hồng rồi con chim non. Có lúc nó hát trước tôi hát theo, rồi có lúc tôi hát trước nó hát theo, nghe chừng rất phấn khích và có lẽ hơi ồn ào.

Phố nóng nên mọi người như đổ ra đường. Những lúc dừng đèn đỏ, Xem chi tiết…

Xe đạp ơi…

  • Trần Phan

Ngồi dưới gốc xoài hút thuốc chờ đón con Pi, thấy thằng nhỏ hàng xóm sáu tuổi đang tập xe đạp. Đường bê-tông ngoại ô thì nhỏ, một bên là tường rào, một bên là đám ruộng mới sạ. Thấy nó chạy cà xẹo cà xọ nghĩ bụng trước sau gì nó cũng lủi xuống đám ruộng nên có ý dòm chừng. Mới vừa nghĩ xong nghe cái rầm ngó qua y như rằng nó lút trong bãi bầy nhầy dưới đám bùn tươi. Cởi quần lội xuống lôi cả người và xe lên, may mà có người thấy, rồi may nữa là bùn mềm nên không sao. Lúc đó Pi tan học về thấy vậy cười rặc rặc cho đến khi bạn Phan trừng mắt mới im.

Dẫn thằng nhỏ về trước sân mở vòi xịt nước tắm cho nó rồi rửa luôn cả xe. Thằng nhỏ hơi cáu, bạn Phan biết nó đau thì ít nhưng mất mặt trước con Pi thì nhiều. Đàn ông thằng nào cũng thế cả, đánh nhau vỡ đầu chảy máu không sao nhưng cứ dây vào tí gái là sĩ. Bởi vậy mới nói với nó, cố ý cho con Pi nghe, đó chỉ là tai nạn, ngày xưa chú tập xe không được giỏi như cháu đâu, còn té luôn vào bãi cứt bò nữa kìa. Hai đứa cười phá lên. Mọi chuyện coi như ổn. Xem chi tiết…

Chiêm bao…

  • Trần Phan

Chiêm bao gặp lại mình hai chục
Cột giày đá trái pê-nan-ty
Khán giả cuồng lên hô sút sút
Một đường chim ỉa, banh bay đi

Chiêm bao mười bảy, ta đương xanh
Đèn sách xa quê lên thị thành
Đề thi vừa chép lăn ra ngủ
Gần một đường cày, xa công danh

Chim bao mười sáu, ta tình đầu
Đạp cả đường mưa, băng ruộng sâu Xem chi tiết…

Cúc…

  • Trần Phan

Quy Nhơn của những năm 1990 về trước có Tám khùng và những năm của thập niên 1990s có Cúc khùng. Ở cái góc đô thị tí hin ven biển này người ta có thể không biết chủ tịch là ai, biết rồi cũng quên. Duy chỉ có Tám Khùng và Cúc Khùng, hai mảnh đời, hai số phận tưởng như trôi dạt mà lại neo giữ trong ký ức thị dân của thành phố bé nhỏ nắng mưa chát chúa này.

Tám Khùng lúc nào đó sẽ kể. Giờ biên Cúc Khùng.

Khùng là cách thông thường để người ta gọi một người không thông thường. Còn Cúc và ông Tám có khùng không bạn Phan không biết. Ở Cúc gần như hội đủ tất cả những yếu tố mà con gái bây giờ gọi là lãng mạn. Cúc thích đi giày đỏ, mặc áo tím, cài tóc bằng những đóa hoa màu hồng, ghét sự giả dối, yêu nắng và gió, thích đi dưới mưa. Ngày cũng như đêm, bão tố hay bình yên, Cúc tự do tự tại đi bất cứ nơi nào Cúc thích. Thời đó bạn Phan hay gặp Cúc lang thang trên Ngô Mây, thỉnh thoảng thấy ở Khu 2 rồi Chợ Lớn (An Phú Thịnh bây giờ), nhưng vẫn hay Xem chi tiết…

Hoàn cảnh…

  • Trần Phan

tan sở ta về ngang phố đông
về sớm tôi ơi, lòng dặn lòng
tên mình ai gọi bên đường nhỉ?
ngoái lại, một bầy như king kong

ví dụ bây giờ mây lặn mất
trời bỗng vô duyên một màu xanh
ví dụ bây giờ ta lặn mất
bạn nhậu buồn thiu sáu bảy thằng

báu gì rượu nhạt, ly bia cỏ
vì chưng bằng hữu khó xa nhau Xem chi tiết…