Cuối năm…

  • Trần Phan

cuối năm
câu thơ cũng vội vàng
nỗi niềm giăng ngang
bỗng xuống dòng như chuyến xe buýt dừng bên hè phố

cuối năm
con chim sẻ buồn thiu
đậu trên chiếc dây phơi những mảng màu loang lổ
chiếc máng xối đầy rác hôm qua làm tổ
chiều nay ai dọn đi rồi

cuối năm Xem chi tiết…

Advertisements

Xe ôm

  • Trần Phan

Đón người thân ở bến xép. Đứng cùng mấy anh em xe ôm. Nghe mấy ảnh đang bàn nhau sẽ đi thăm con của một anh xe ôm nào đó ốm nằm viện. Lúc này mấy ảnh rất hiền. Dù chút nữa đây có thể cãi cọ, thậm chí đánh nhau chỉ để giành giật một người khách.

Đứng hồi một anh mở yên xe lấy chai nước uống mấy hớp rồi đưa qua mình hỏi uống không. Mình lắc đầu nói cảm ơn. Ảnh kêu sợ thuốc mê à. Mình kêu không, rồi móc gói Saigon ra định mời nhưng mấy ảnh rồ ga phóng theo một chiếc xe sắp dừng.

Cuộc sống mà. Bon chen thế thôi chứ thực ra lòng người hào hiệp lắm. Nhớ hồi trong Nha Trang, anh xe ôm đang chở mình bỗng thắng gấp rồi tạt vào vỉa hè bảo mình ngồi chờ. Tưởng ảnh làm gì, hóa ra ảnh chạy lộn lại để bế một người bán vé số tật nguyền đang cố lết qua quán nhậu bên kia đường, nơi đầy những ông Tây lịch thiệp đang ngồi nhìn ra. Xem chi tiết…

Happy birthday to me

  • Trần Phan 

Ta nằm đếm tuổi
Như thời trẻ con
Hai mươi hăm mốt…
Mà thôi, làm tròn

Nhớ xưa mười một
Ước mình đôi mươi
Vì yêu cô bé
Nhà bên lớp mười

Thế rồi, đệch cụ Xem chi tiết…

Thằng Định

  • Trần Phan

Khó ai nhiệt tình với bạn bè như nó. Sáng định điện chúc mừng mấy năm tuổi lính vì tưởng nó còn dật dờ đâu đó giữa ngóc ngách Saigon thì nó gọi. Nó hỏi có nhà không chạy lên chơi. Té ra nó đang ở BĐ.

Quen từ thời sinh viên. Thân nhau lúc ra trường. Hồi đó tôi ở trọ trong một con hẻm. Từ tập thể tôi dọn ra đó ở riêng để tránh xa đàn đúm. Nhưng người tính không bằng trời. Phòng tôi biệt lập, gần chùa, chả ai dòm ngó lại là trở thành nơi lý tưởng cho bọn lương ba cọc tụ tập bài bạc nhậu nhẹt mà nó nằm trong ban thường vụ. Mười ngày thì nó ở nhà tôi hết sáu. Chà lết đủ kiểu. Bốn ngày còn lại về dọn nhà nấu cơm cho đám bạn ở trọ trong một doanh trại bộ đội mà trường thuê lại. Có lần xuống chơi thấy chảo măng cháy xèo xèo còn nó thì ngồi thất thần nhìn vô bức tường. Phòng bên là một cô giáo trẻ dạy khoa văn. Mỗi lần bạn trai cô ấy đến chơi nó cứ hét vọng qua Trang ơi anh yêu em. Ai cũng tưởng nó đùa. Chỉ mình tôi biết nó buồn. Xem chi tiết…

Jingle all the way

  • Trần Phan

Sáng. Lạnh buốt. Cà phê góc chợ lèo tèo vài người đàn ông trùm áo bông và một bà nào đó đang chửi con chó ị trước nhà.

Quán nhỏ nhưng phong cách. Chiếc loa cóc đặt vênh trên ghế nhựa phát bản Hungarian Dance số 5 và ai đó đang chơi kiệt tác của Brahms theo một cách thật vãi đái. Tiếng guitar lúc quyện lấy nhau như đôi chó đang lẹo dưới gốc bàng, lúc giãn ra rời rạc như tiếng gậy của người đàn ông mù đang khua qua đường.

Cuối năm đầy những bộn bề. Nhưng buổi sáng trong vắt dưới lớp mây mù này nghe như tiếng ding ding của ông già Santa Claus bấm cửa.

Merry Christmas! Jingle bells, jingle bells, jingle all the way.

21/12/2017

Thịt chó, niềm vui hay nỗi buồn?

  • Trần Phan 

Xưa tôi ăn thịt chó. Ăn nhiều đến nghiện. Một phần bởi thịt chó ngon, cái này tôi không phủ nhận. Và một phần quan trọng là những năm trước đây thịt chó rẻ hơn nhiều so với các loại thịt khác, phù hợp với túi tiền của sinh viên và những ngày mới ra trường. Hồi đó cứ chiều chiều không nghe mùi riềng sả, nhất là cuối tuần, cứ thấy thiếu thiếu. Kiểu gì cũng gọi vài thằng mua bộ bài sát phạt nhau kiếm tô rựa mận với dăm ba xị đế.

Sau bỏ. Bỏ tiệt. Ngay khi mất con chó yêu quý (ảnh). Tôi bỏ vì sợ ăn trúng thịt con chó của mình và cũng bởi tôi hiểu nỗi buồn khi mất đi con vật bầu bạn.

Gần đây xóm tôi liên tiếp xảy ra nhiều vụ trộm chó. Tuần trước, bọn trộm cắt lưới B40 vào bắt hai con chó nhà bên sau khi quăng bả làm chúng bất tỉnh. Chủ nhà chỉ dám Xem chi tiết…

Tha hóa hành vi

  • Trần Phan

Hôm qua ghé thăm một thầy giáo cũ. Thầy sống một mình nên mỗi lần thăm thầy là mình tự nhiên rất quá. Tỉ dụ như mở tủ lạnh lấy bia ra uống và tha hồ bốc phét. Chủ yếu là mình bốc phét chứ thầy mình không.

Nhà thầy nuôi rất nhiều yến cảnh. Thầy tự tay cho chúng phối, ấp trứng, nuôi con non và tuyển chọn những con ác chiến nhất để nuôi. Chả trách bầy yến nhà thầy đủ chủng loại, con nào cũng đẹp và hót rất hay. Mình hỏi nếu những con yến nhà thầy thoát ra ngoài, chúng có thế sống trong tự nhiên không? Thầy ngồi kể lịch sử thuần loài yến này cách đây chừng 700 năm, khi các thủy thủ Bồ Đào Nha phát hiện ra chúng tại một hòn đảo (nhớ là hòn đảo nhưng cái hòn đó ở đâu quên mất). Vì quá trình lai tạo diễn ra lâu như vậy nên những con yến này có quá trình tha hóa hành vi. Cụ thể hiện nay chúng mất sạch bản năng kiếm mồi, bản năng lẫn tránh kẻ thù, etc. Nếu vì một lý do nào đó thoát ra ngoài, chúng sẽ bay ngơ ngơ rồi chết. Xem chi tiết…