Boléro chiều…

  • Trần Phan

Mình thấy lý do nhậu nhiều khi nó cũng xàm xí mứng mà cũng dễ thương lắm lận.

Như chiều nay, hẹn với thằng em trong xóm để nó cùng sửa điện với mình. Sửa xong còn sớm, lại mưa, hai thằng rủ nhau cà phê. Mình với nó hạp nhau chuyện gái nên phà khói nói toàn chuyện trời trời đất đất.

Đang cuộc tưng bừng tự nhiên hai thằng cùng nín thinh một lượt rồi ngó ra trời mù mịt. Mà ở đời, phàm chuyện gì xảy ra đều có cái lý của nó. Hỏi nhau thì biết hai đứa đều thích bản “Em về kẻo mưa” của Ngân Giang. Trong cái xam xám của buổi chiều đông, giọng ca Tuấn Vũ như phả vào xanh xao những lời nửa nói nửa hát “nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về, trời sắp đổ cơn mưa”…

Chuyện chỉ có chút xíu, nghe chỉ có nhiêu đó thôi mà tự nhiên thấy buồn. Thằng em bảo thôi anh em mình làm lon cho nó tâm trạng. Mình kêu ừ. Hoá ra lúc vào quán không Read more…

Lụt 2016

  • Trần Phan

Lụt, nếu đừng lớn quá, thì thiệt là hay. Đó sẽ là minh chứng sống động nhứt cho sự hoà nhập, khi ô tô và ghe cùng chung một tuyến đường.

Lụt, nếu đừng lớn quá và có con gái nhỏ ở nhà thì lại còn hay nữa. Bạn sẽ cùng nó chiến đấu với bọn thuồng luồng, cá sấu hay bất cứ thứ gì mà nó tưởng tượng ra từ những chiếc lá hay đám rác nổi bồng bềnh trong sân nhà. Hãy nhớ nó là một nữ chiến binh đang bị mụ phù thủy sai khiến bọn thủy quái dưới vương quốc hắc ám lên truy đuổi. Và bạn, quên hoàng tử đi, bạn không có cửa, nó sẽ muốn bạn là chú chó hai sừng trung thành để chạy theo và chứng kiến những thần tích của con gái Achilles và Helen trong phiên bản lỗi của trường ca Odyssey.

Lụt, nếu đừng lớn quá, có con gái nhỏ ở nhà, thêm thằng cu nữa, là y bài. Bạn sẽ ôm thằng cu ngồi xem chị nó thả con thuyền giấy chở những nhành hoa tim tím rồi chụp hình post lên facebook đong gái. Read more…

Chiều nay ngồi đếm lại…

  • Trần Phan

Chiều nay ngồi đếm lại
Mấy sợi râu bạc màu
Sợi trải trời thương nhớ
Sợi qua mùa bể dâu

Hai nách giờ như cũ
Nhưng đã thôi nồng nàn
Tuổi buồn như lá rụng
Bên dốc đời ngổn ngang

Chân xưa giờ củ lạc
Lốp mòn săm hư hao Read more…

Viết cho con gái… [chap. 19]

29.11.2016 1 Bình luận
  • Trần Phan

Con gái à, đêm nằm nói chuyện với con. Nói hồi tự dưng hai ba con nói qua chuyện ai làm chủ nhà mình ^^

Ba kêu ở nhà mẹ con cái gì cũng nhất nên mẹ là chủ. Con nhất quyết không chịu. Con bảo để con giảng cho. Hỏi giảng sao, con kêu mẹ chỉ xếp đồ, nấu cơm, nên mẹ làm chủ phòng ngủ và phòng bếp. Hỏi chớ ba đâu có làm gì, con bảo ba xây nhà. Té ra trong ký ức bé bỏng, con đã nhớ và kể lại khá chi tiết cảnh ba kéo cát, xếp gạch, phụ hồ như thế nào. Thấy con nhớ quá rành mạch tự dưng ba đâm lo. Lo là không biết con có còn nhớ chuyện gì nữa không, he he.

Rồi sao con biết không? Ba chờ con giảng xong nói ở nhà con chỉ ăn, uống sữa rồi đi tè, nên ba cho con làm chủ nhà vệ sinh. Thế là con khóc, khóc ngon lành, ba dỗ kiểu gì cũng không nín, ba cố ôm con nhưng con đã đẩy ba ra. Ừ, chỉ một cái đẩy thôi mà ba suy nghĩ mãi. Nhanh quá con ạ. Rồi đây ba mẹ sẽ rơi vào sự mâu thuẩn trong chính mình, mâu thuẩn giữa sự cố gắng kéo con lại trong vòng tay ba mẹ và mong muốn con thoát ra để tung đôi cánh nhỏ. Vừa mong cái ngày đó đến sớm, lại vừa mong con cứ dỗi hờn chầm chậm như thế này. Read more…

Vấp…

  • Trần Phan

vấp mây trời đổ nắng vàng
vấp chi em đổ hồng nhan giữa chiều?

tóc dài gió vấp liêu xiêu
vấp đôi mắt biếc cánh diều ngã nghiêng

gót hồng, vấp, một bung biêng
vấp da em trắng một miền u u

vai mềm khoác áo mây thu
vấp tay thuôn một cõi phù du sa

tôi, em, chiều nữa là ba
vấp nhau thành một la cà có-không…

– 11/2016

Rau đay mộc nhĩ…

  • Trần Phan

Chuyện cô bé trong chương trình Ai là triệu phú không trả lời được hai câu hỏi người ta thường nấu canh cua với rau gì và hiện tượng El Nino là gì đang bị đem ra giễu nhại. Bị là trong số những người hào hứng ném đá có cả những bạn trẻ sắp là đồng nghiệp của mình nên mình biên vội ra đây vài dòng, coi như tâm sự, nếu không nghe lọt hoặc thấy mình cùi bắp quá thì bỏ qua nha.

Phàm ở đời, kiến thức nó mênh mông lắm, dù đó là kiến thức thường thức. Người ta chỉ cần tích lũy đủ cái họ cần, giúp nuôi sống họ và có ích cho một vài người khác là giỏi rồi, biết thêm nữa thì quá tốt, không biết thêm được cũng không có gì phải lấy làm xấu hổ lắm đâu. Cái mình biết thì thấy nó thường nhưng lại có thể rất khó với người khác, trừ phi họ được đào tạo về chính lĩnh vực đó. Người ta có thể không biết nấu cơm nhưng rất có thể họ tạo ra công ăn việc làm, tức là cơm là áo, cho khắp thiên hạ. Tất nhiên biết cho cơm và biết cả nấu cơm thì rất là hay, nhưng cũng không nên lấy cái ta biết để nhậu nhân phẩm của người khác. Đời này bạn Phan sợ nhất là mấy người chuyện gì cũng biết, cái gì cũng xía vô nhưng chuyện họ nên làm, tức chuyên môn, thì lại như con gà mờ. Tạng này chỉ phù hợp với việc tụm năm tụm ba nói xấu nhau Read more…

Chẵn và lẻ…

  • Trần Phan
    Chủ nhật, uống cà phê, tự nhiên ngồi nghĩ tạo hóa thật tài tình khi sắp xếp những thứ tưởng chừng lộn xộn thành sự an yên. Sự ấy có nhiều nguyên do, nhưng chắc chắn có một phần không nhỏ bởi tính đối xứng, hay nói nôm na là phần lớn mọi thứ, từ tự nhiên bao la đến cơ thể con người, được kiến tạo từ những số chẵn. Rơi ra khỏi quy luật này, mọi chuyện sẽ đi theo hướng khắc nghiệt.
    Người ta nói hai con mắt, hay lỗ tai, hai cái chân, hai cái tay, hai lỗ mũi, hai bán cầu não chứ không ai nói hai cái miệng, hai cái rún hay tim phải tim trái bao giờ.
    Ngoài những ý nghĩa về mặt sinh học, những người theo trường phái triết lý cho rằng khi vạn sự có đôi sẽ khiến mọi thứ trở nên thấu đạt. Nghe cũng có lý. Hai cái chân để biết tiến biết lùi, hai con mắt để nhìn cả trắng lẫn đen, hai lỗ tai để nghe cả điều hay dở, hai bán cầu não để phân biệt chuyện đúng chuyện sai. Và theo đó, phàm những cái gì chỉ có một thường khiến mọi sự trở nên mất kiểm soát. Một cái ruột thừa thì đau thấy mẹ, một cái rún phải liên tục xoa dầu, người ta cũng nói con ếch chết tại cái miệng chứ chưa ai nói con ếch chết vì hai mắt cả, vì một cái đuýt nên đôi khi nó khiến ta chạy trối chết,… và quan trọng hơn, chỉ có một trái tim nên nó có lý lẽ riêng và khiến ta nhiều phen đau khổ. Read more…