Đèo mẹ, say rồi, xin chào xuân…

  • Trần Phan

Đèo mẹ mỗi năm tết một lần
Giặt gối mền mùng phơi khắp sân
Giặt cả một dây toàn sịp xịn
Thêm cả con Pi ỉa trong quần

Đèo mẹ năm qua vãi phát tài
Xèng ra như nước, vô như khoai
Cũng may số mình mang lộc lớn
Nên nợ ghi thêm cả một bầy

Đèo mẹ mùa xuân đến đít rồi
Dưa hành nước mắm giá lên ngôi
Vợ đi chợ về gom sổ sách
“Thiếu mẹ xèng rồi bố nó ơi!”

“Đèo mẹ lan vườn mấy chậu hoa Read more…

Gọi từ nơi ba mươi…

  • Trần Phan

           – nhảm tặng PVD

Người đàn bà nhấc điện thoại lên
Trốn vào dĩ vãng
Mười năm, gió qua miền hoang hoải
Thổi lùa hoa khế qua sân…

Người đàn bà nhấc điện thoại lên
Chào ngày xưa mười sáu
Tuổi trăng tròn không có nhà
Xin quý khách để lại lời nhắn

Người đàn bà nhấc điện thoại lên
Gọi vào mái tóc bồng
Tút tút tút
Như tiếng moderm dial-up vnn1269
Máy bận
Chắc ai đó đang gửi Yahoo! Messenger Read more…

Ba làm cánh võng….

  • Trần Phan

Tôi thèm một vài lon bia nhưng không thể. Đây là bệnh viện và tôi cần tỉnh táo. Trước mặt tôi lúc này là con Pi đã thôi mê man, nó thiêm thiếp ngủ, thỉnh thoảng nhỏe miệng cười. Nó đang mơ. Tôi không biết trong giấc mơ của trẻ con có gì, bầu vú mẹ, viên kẹo mút, ông tiên, bì oishi hay chiếc bong bóng bay màu tím. Mà biết đâu có thể là chính tôi đang bò dưới đất sủa gâu gâu rồi tru lên từng hồi dài như con sói trong câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ. Tôi luôn mong trong giấc mơ của nó có tôi, như đã từng mơ sẽ xuất hiện trong giấc mơ của má nó.

Đôi khi tôi chợt nghĩ những đứa con sinh ra để làm gì? Như con Pi, nó đang mơ về tôi nhưng nhiều năm sau, nó sẽ mơ về một người khác. Nó sẵn sàng cãi nhau và bỏ tôi để chạy theo một thằng hăm bẹn răng vẩu hay lang ben nào đó. Chẳng sao cả, điều quan trọng là chúng đã đến đây. Đến, để mang lại một thứ vất vả có tên hạnh phúc. Tôi chẳng thể hình dung một ngôi nhà không có những đứa trẻ. Khi không có những cuộc cãi vã về tiền mua sữa, học phí hay đứa nào sẽ giữ con, có lẽ những thằng người lớn sẽ ngồi nhìn những con người lớn. Họ sẽ nhìn nhau và nhìn những già hói khác. Vắng lặng và vô cảm.

Cảm ơn chúng đã đến cùng những nhọc nhằn ngọt ngào. Để phải thức thâu đêm chặm từng giọt mồ hôi rịn ra trên trán trong những đêm mùa đông gần bốn mươi độ. Để được vẫy Read more…

Rượu, và một vài thứ khác…

  • Trần Phan

Tình cờ bạn Phan đọc một bài viết, trong đó, rượu được đề cập đến như một cái cớ để dẫn chuyện. Tất nhiên với tư cách là một cái cớ, rượu chẳng phải là ý đồ mà tác giả hướng đến. Vấn đề là chính sự lớt phớt đó làm bạn Phan vẩn vơ nhiều thứ nên tạm gạch ra đây mấy cái đầu dòng phòng khi có hứng sẽ biên.

Thứ nhứt, ai là người đầu tiên uống rượu? Lâu nay người ta nói cha đẻ của thứ thức uống bất hủ này tên là Đỗ Khang. Vị tiền bối này trong một lần chả có việc gì để làm đã nếm thử thứ dịch đùng đục chảy ra từ những bao gạo thấm nước mưa. Quả nhiên sự rảnh rỗi đôi khi đem lại những kết quả phi thường, rượu được khai sinh từ một lý do hết sức ất ơ và đậm tính củ chuối như thế. Bạn Phan chưa tìm thấy tài liệu khả tín nào biên lại trận say kinh điển của họ Đỗ, chỉ nghe giang hồ đồn là ngay sau đó ông đã hừng hực đi tìm bà Đỗ và họ đã có những cú giao hữu kinh thiên động địa.

Wiki biên ông Đỗ sống vào cuối thời Tây Chu, tra lịch sử thấy thời này kết thúc vào năm 771 trước Công Nguyên, như vậy có thể đoán (lụi) Đỗ tiên sinh sống vào những năm 800-700 TCN. Điều này khiến bạn Phan nghi ngờ về tính chính chủ của Đỗ Khang vì Read more…

Dê núi, Bà Đen và những chuyến đi…

  • Trần Phan

Lúc sáng ngồi xem một bộ phim khoa học trên Discovery, phim he he nói về một bầy dê núi, thế mới tài. Dê là sư phụ của môn thể thao leo núi ai cũng biết. Khả năng giữ thăng bằng cực tốt, sự dẻo dai cộng với bộ guốc đặc chủng khiến ta thường thấy chúng nhởn nhơ nhai lá tán tỉnh thậm chí làm chuyện đực cái cứ như không trên những vách núi dựng đứng mà bất kỳ tay leo núi lão luyện cũng có thể đái ra quần bất cứ lúc nào.

Điều đáng nói là tự dưng có một con dê chả hiểu sao tách bầy leo tuốt lên một mỏm đá chót vót nhọn hoắc chả có cây lá hoa quả gì. Nó đứng trên đó ngoác cái mõm với chòm râu dài bay bay trong gió mà be lên những hồi dài làm mấy con đang gặm rêu ở lưng chừng núi dừng mõm ngước nhìn rồi cũng be ầm lên. Bạn Phan không hiểu tiếng dê nhưng đoán là mấy con ở dưới đang chửi, con thì bảo lên đó làm đéo gì con thì bảo địt mẹ xuống đi đừng có làm trò, chắc vậy he he. Con dê trên mỏm cao chả buồn nghe, nó đứng lên hai sau, hai chân trước bơi bơi trước vực thẳm ra điều khoái chí, nó thậm chí chả thèm nhìn xuống đám dê đồng loại. Chắc nó nghĩ có nói thì bọn ở dưới cũng chả hiểu.

Tự nhiên nhớ đến báo chí cách đây mấy ngày đưa tin về một nhóm hai Read more…

Giàu và nhiều tiền…

20.01.2015 1 Bình luận
  • Trần Phan

Định không ghi lại mấy dòng này nhưng rồi cũng biên nó ra vì trong đầu đang nghĩ đến con bé cùng quê không biết giờ ngồi khóc ở nơi nào. Ba mất trong một tai nạn, má nó ngược xuôi với gánh ve chai, gánh luôn cả nợ nần đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Là chị hai của cả một bầy nheo nhóc, nó vào phố làm thuê cho một cơ sở dịch vụ để phụ má nó nuôi em. Nó là đứa thiệt thà, chịu thương chịu khó nhưng xoay không đủ, nhiều bữa má con Pi ghé qua thấy nó lả người, bếp núc lạnh tanh là biết tháng này chậm tiền công; con gái con lứa mà nói chuyện chồng con là cứ tìm cách lảng sang chuyện khác, nghe phong phanh cũng có mấy mối nhưng rồi cũng chẳng đâu vào đâu. Có lẽ người ta không muốn gánh lấy sự bấp bênh, cả những nợ nần mà nó trả bằng tuổi xuân đang trôi dồn thành những nếp nhăn…

Nửa đêm nó gọi điện cho má con Pi trong nước mắt. Chuyện là mới rồi nó xa gần nói với chủ về việc sẽ xin nghỉ làm để về quê rồi lên Daklak phụ cậu nó làm rẫy. Nó báo trước để người ta biết mà chủ động thuê người khác cũng như sắp xếp tiền công cán bị hơn tháng nó ăn mì gói cũng như không gửi về cho má nó được đồng nào. Việc giữ lương để cầm chân người làm là việc vẫn thấy đâu đó, khốn nạn cho nó ở chỗ khi báo lên thì bị vu là ăn cắp rồi kiếm cớ bỏ việc. Người ta nói với nó là có bằng chứng nó ăn cắp và dọa sẽ báo lên công an. Nó nói nó không bao giờ làm chuyện đó và xin nhận tiền công thì bị đuổi ra đường. Thấp cổ bé họng, tự dưng mất tiền, nhân phẩm bị thóa mạ, nó uất ức ngất xỉu, hàng xóm đưa nó đi bệnh viện. Read more…

Chọn thầy, thi cử hên xui và một cách trả thù…

  • Trần Phan

Để im nói chiện này nữa nghe chơi. Bị là bạn Phan thấy nhiều bạn bàn nhau trên facebook về chiện học tín chỉ mà mắc cười quá. Bày nhau chiện gì hổng bày lại í a í ới rủ nhau qua học thầy x đi bay, học cô y đi mấy đứa, thầy x dạy ít lắm, cô y cho điểm rẻ quá chừng luôn he he. Học dẫy biểu sao ra trường mặt hổng dài như cái ống bơm. Người ta học tín chỉ chọn thầy là chọn thầy giỏi, tức nhờ ổng mà mình ham đọc sách, rồi nhờ ổng mà lượng kiến thức mình nhận vô nó đáng đồng tiền bát gạo mà ba má mình cắc ca cắc củm gửi vô chớ ai chọn thầy vì ổng dạy ít, dễ tính mới lị cho điểm rẻ he he.

Thiệt ra ai đi học cũng mắc cái bịnh này, mình từ quê mới vô, nhiều đêm ngủ giựt mình thức dậy đội nón bạn bè hỏi đi đâu nói đi cắt cỏ bò. Nhiều thầy hồi đầu bạn Phan thương hết biết luôn. Nhất là mấy thầy mà thi phần nào dạy phần đó, lên lớp toàn kể chuyện vui, cuối buổi nói năm câu ba sợi rồi đến mùa thi cho một list câu hỏi dài nhằng để học trò năn nỉ bỏ bớt còn tạo dáng. Một học phần gần chục cuốn giáo trình dày cộp giờ chốt lại mấy tờ giấy học rẹt cái xong, phẻ re. Dẫy cái hè về quê, gặp mấy đứa bạn học cùng ngành ở các trường khác về bàn chuyện rôm rả. Chúng nó nói toàn hệ thống này cơ chế nọ phản ứng kia, toàn thứ mình đã học mà giờ nghe cứ như bò đái tấm tôn, nhục quá trời quá đất luôn. Từ đó ai thương thì thương chớ mình gặp mấy ông thầy này là ghét cay ghét đắng. Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 640 other followers