Lại chuyện mưa…

  • Trần Phan

Khuya muộn hôm qua, đang phóng về sau một cuộc nhậu thì gặp cơn mưa như trút nước. Có một đôi trẻ cùng chạy với bạn Phan tấp vào một mái hiên hẹp. Bạn trai căng chiếc áo mưa tiện lợi che cho bạn gái và cố kéo một góc nhỏ để che một phần cho người già (là bạn Phan đây he he) tránh những cơn gió thốc mang đầy nước. Bạn Phan định cảm ơn nhưng không tài nào chen ngang vào câu chuyện mà cô gái đang hào hứng với những tình tiết vui nhộn của buổi tiệc sinh nhật mà họ vừa trải qua.

Chừng 10 phút, thấy tạm ngớt định đi tiếp thì bất ngờ trời đổ mưa trở lại. Thêm một ông bố chở một cậu bé khoảng 6 tuổi tấp vào. Cô gái nói nhỏ gì đó với chàng trai và tấm áo mưa được trao cho ông bố để trùm cho cậu con trai. Ông bố lại nói nhỏ gì đó rồi lại thấy cậu bé vòng tay cảm ơn.

Lần này mưa rất lâu. Mọi người, trừ cậu bé, ai cũng ướt sũng. Chiếc váy dạ Read more…

Lạnh trọn đêm mưa…

  • Trần Phan

Mưa quá, he he. Bọn nghệ sĩ hay lấy mưa làm cảm hứng sáng tác. Còn bọn không nghệ như mình lâu lâu mả phát thấy mưa cũng bày đặt lôi cây ghi-ta ghẻ ra quạt vài cây slow kiểu mưa vẫn mưa bay hay chậm lặng ngày đi qua trên đường phố rét mướt he he, nói chung là rất lởm.

Nhưng có cái lạ, những lúc như thế kiểu gì cũng có một hay một vài ký ức nào đó bỗng dưng ùa về, như con mèo dụi dụi vào chân đòi bế. Mà kỷ niệm ngoan như thế ai mà không bế…

Mùa 1990, bạn Phan thi vào cấp 3 trường huyện. Thời đó đói, chả ai tha thiết học, cả một nửa cái huyện to đùng chỉ tuyển sinh được đúng một lớp 10 với 41 ông người. Con gái thường cứ học xong cấp 2 (lớp 9) là nghỉ để đi làm rồi xịnh rịnh vài năm là có chồng. Con bạn thân của bạn Phan hồi cấp hai cũng vậy, nó muốn học nhưng nhà nó không cho, nó nói nó buồn không để đâu cho hết.

Nhớ đâu hồi bạn Phan đương học 11 thì một chiều nó đạp xe tới cổng Read more…

Ăn cưới trộm…

  • Trần Phan

Sáng đọc báo thấy có tay kia giả danh phóng viên rồi mâu thuẩn sao đó dẫn đến đâm người. Té ra tay này chuyên đóng giả nhà báo rồi lân la đến các hội nghị, nhận phong bì, ăn cơm chiêu đãi, thu nhập cao phết he he.

Nhân chuyện trên mới nhớ lại thời cũ. Những năm đầu thập niên 1990s, cảnh đói ăn của sinh viên luôn là nỗi ám ảnh. Bọn sư phạm bạn Phan hồi ấy có câu “ăn như sư ở như phạm” là để nói về sự đạm bạc của bữa ăn và cảnh sống nhếch nhác như phạm nhân.

Thế mà có một anh vương giả quá lắm he he. Ảnh hơn bạn Phan hai khoá, khác khoa. Bạn Phan ở tầng 3 ảnh tầng 2. Cứ mỗi lần xách phiếu cơm xuống căng-tin bạn Phan hay ra toa-lét tập thể cuối dãy (xả cho nhẹ bụng để tranh thủ nhét cho đầy bất cứ thứ gì nuốt được), quành cầu thang phía bên ấy đi dọc hành lang qua phòng ảnh, rồi xuống cầu thang phía bên kia Read more…

Chuyện ở quán cơm…

  • Trần Phan

Quán cơm, trưa muộn, hai người đàn bà dáng lam lũ dừng chân rụt rè cởi nón hỏi cô bé chạy bàn ở đây có bán cơm không chan xì dầu không, cô bé nói không rồi chực quay đi. Tay chủ quán tuổi chừng bốn lăm năm mươi đang múc đồ ăn cho khách thả vội khúc cá làm nước văng cả lên mảng vai trần xăm hình con đại bàng rồi bước lẹ ra hỏi hai bà ăn cơm chay đúng hông, vô đây, vô ngồi chỗ cái quạt này cho mát rồi đợi chút tui lấy cho. Hai người đàn bà lại rụt rè xin bỏ vào túi để mang đi. Chủ quán cẩn thận cho cơm trắng vào hai chiếc hộp, chan xì dầu, bỏ nhiều rau, thêm mấy miếng đậu bắp rồi trao cho họ. Thấy hỏi nhiêu tiền, ổng kêu mười ngàn.

Họ đi rồi, cô bé chạy bàn nói nay mười sáu rồi ăn chay gì chú? Tay chủ ngoắc cô bé lại kêu ê sao ngu dữ mầy, lần sau gặp vầy thì hỏi tao, hai bà bả không ăn chay nhưng tao biết mấy bả hổng có tiền, mầy nói vậy mấy bả buồn, rồi quan trọng là trưa nay mấy bả sẽ đói. Cô bé cự lại sao chú biết mấy bả không có tiền? Chủ quán kêu tao nhìn mặt là tao biết, mà có phải thế không cũng không quan trọng. Read more…

Nhậu chiều…

  • Trần Phan

Bạn đi làm về muộn trong một buổi chiều và không phải tất tả đón con? Xin chúc mừng! Bạn đang có những giây phút tuyệt vời. Hãy tận hưởng chúng. Nếu trời mưa, thêm một chút lạnh, và thành phố vừa mới lên đèn thì mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo.

Kinh nghiệm của bạn Phan là đừng bao giờ tin bọn gái mạng. Chúng nó thường ghi trong profile những dòng rất hấp dẫn đại loại em là cô gái đi giày đỏ, ưa mơ mộng, ghét sự giả dối, yêu màu tím, thích đi dưới mưa. He he, mơ mộng với mào tiếm bạn Phan không biết nhưng thích đi dưới mưa là thính đấy. Trong sự nghiệp đong gái đầy gian khổ của mình, bạn Phan chỉ gặp duy nhất một em thích đi dưới mưa. Chính là con bạn thân khùng khùng mà bạn Phan từng kể đâu đó.

Vậy nên bạn cũng đừng có cám lợn rồi bày đặt đi dưới mưa đồ. Hãy mặc ấm, trùm đầu cẩn thận, phải đảm bảo rằng lãng mạn gì lãng mạn nhưng bạn cần có sức khoẻ để tiếp tục sống chiến đấu lao động học tập theo gương ông cụ Read more…

Minh béo và báo chí thời thổ tả…

  • Trần Phan

Tôi chưa bao giờ viết gì về showbiz nhưng hôm nay sẽ biên vội ra đây mấy dòng, về Minh béo. Tôi anh ấy chả thù hằn gì, cũng chả biết anh ảnh là ai cho đến khi cách đây không lâu news feed chạy rần rần chuyện ảnh bị tòa Westminster, bang California Hoa Kỳ tuyên 18 tháng tù vì tội ấu dâm.

Đùng phát hôm nay thấy ảnh về. Hóa ra 18 tháng nhanh như xả lũ. Có tội thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật (ở đây là pháp luật Mỹ), ảnh cũng đã chấp hành và bây trở về làm người bình thường.

Nhưng đen cái là báo chí nước nhà không muốn anh về bình thường. Khi cảm thấy tin thiệt hại lũ lụt đã bắt đầu nhàm, với sự nhanh nhạy của thói quen đưa tin xe cán chó, nhiều nhà báo quay sang chào đón anh như một ngôi sao sáng bằng những dòng tít chạy dài trên trang nhất. Anh cũng vì thế mà không bỏ qua cơ hội để tranh thủ tạo dáng làm vài quả ảnh Read more…

Hoa cho ngày đã cũ…

  • Trần Phan

– tặng một mùa rất xa

nhận từ người yêu cũ
một nhành hoa phong lan
hình như về qua ngõ
một miền xa ngút ngàn…

gọi nhau là người xưa
trong một chiều đông mưa
anh quỳ ôm tượng Chúa
em về không ai đưa

noel năm ấy buồn Read more…