Mùa giáp hạt của 1.86

Trần Phan

Hồi những năm cuối của thế kỷ trước, nổ thế cho oách, tui mới ra trường, nhận lương 85% tập sự của 1.86. Đó là hệ số lương thần thánh chẳng biết từ đâu tới và giữ mãi đến giờ. Anh em 1.86 hồi nẵm gọi những đận sau tết này là mùa giáp hạt, ý văn học là khoảng thời gian đói kinh hoàng.

Từ giáp hạt mà bọn tui dùng ở trên có nghĩa đen là Tiếp tục đọc

Sponsored Post Learn from the experts: Create a successful blog with our brand new courseThe WordPress.com Blog

WordPress.com is excited to announce our newest offering: a course just for beginning bloggers where you’ll learn everything you need to know about blogging from the most trusted experts in the industry. We have helped millions of blogs get up and running, we know what works, and we want you to to know everything we know. This course provides all the fundamental skills and inspiration you need to get your blog started, an interactive community forum, and content updated annually.

Tán dóc chuyện hoa mai…

Trần Phan

Hôm cận tết, thị trường hoa giao dịch đìu hiu khiến nhiều người hô hào kêu gọi mua hoa ủng hộ bà con, thậm chí có tỉnh kia đích thân chủ tịch gửi thư kêu gọi mua hoa như một cách giải cứu hoa kiểng. Tốt thôi, có điều mua hoa với tâm thế làm từ thiện, làm việc tốt, là ra tay giúp đỡ như thế tui thấy xót. Tui nghĩ mình mua mình chơi, mua hoa là mua cho mình, làm đẹp nhà mình, đừng nghĩ cứu ai. Tội người, tội cả cho hoa. Tiếp tục đọc

Những thầy muôn năm cũ…

Trần Phan

Coi facebook thấy có ông anh bút lông giấy dó viết chữ khai bút đầu năm tính vô cà khịa mấy câu nhưng thấy nghiêm túc quá nên thôi. Anh này tui kêu anh bởi thích kêu anh thôi chứ đáng tuổi cha chú, dân Huế rặt, thầy giáo tú tài xưa.

Ba tui hồi nẵm cũng hay khai bút kiểu này, ông nội ông ngoại tui cũng thế. Tính ra nhà tui ba đời cả nội lẫn ngoại đều giáo chức nên tuy dứt cháo nhưng cũng chút đỉnh lễ nghi, tới tui thì Tiếp tục đọc

Đàn bà say hát…

Trần Phan

Nghe đàn bà say hát khó lắm. Vậy nên, ngay lúc này, tui tự cho rằng mình thật may khi nằm đong đưa dưới tán lộc vừng và nghe đàn bà say hát. Không phải một, mà bảy tám người.

Thường thì tết tui về quê chơi rất lâu, đuổi hoặc tới ngày làm mới vô. Nhưng năm nay nhà không gửi được cho ai, do con chó Vàng nghe đốt pháo nhiều quá bị trầm cảm đâm bẵng hẵng quạu quọ không cho ai tới gần, đành vô sớm tưới mấy chậu lan sót lại Tiếp tục đọc

Cây đàn cùi…

Trần Phan

Chạy xe máy về quê đeo theo cây đàn. Cây đàn cùi, mua hồi sinh viên. Nó quá cũ, tiếng chua chua méo méo. Chả hiểu sao hồi đó mình phang như bổ củi mà đến giờ nó vẫn y thế, mà bỏ thì tiếc nên dọn lại cẩn thận rồi tính mang về quê cho ai phá thì phá còn không thì quăng đại đó để mỗi lần về uống say say có cái mà ôm làm dáng.

Cuối năm đường đông, ai cũng vội. Đang cố bám theo một tốp xe máy biển số 76 để chạy cho nhanh thì nghe có tiếng Tiếp tục đọc

Một chút boléro

Trần Phan

Về dọn nhà cho ông bà già, nghe bên hàng xóm mở bolero. Nói về dòng nhạc này, theo mình, chắc trên Duy Khánh không có ai. Ông ấy là đỉnh.

Đỉnh bởi có lẽ bởi phần lớn những bản bolero nổi tiếng là viết cho lính, mà Duy Khánh là một quân nhân, và ông ấy hát là hát cho anh em, nên nếu nghe “Xuân này con không về” mới hiểu vì sao những người xưa cũ vẫn hay gọi Chế Linh là “lính chê” theo kiểu nói lái. Chế Linh hát hay chứ, nhưng lính không thích, tôi nghe bolero ông hát cũng cứ vẫn thấy gì đó thiếu thiếu. Có lẽ Tiếp tục đọc

Chuyện dọc đường: 2k và 10k

Trần Phan

Bắt xe đò về quê có việc. Ngồi nhắm mắt sắp xếp một số công chuyện thì nghe to tiếng. Đó là một phụ nữ (chắc cũng trạc tuổi mình) với chị nhà xe. Chuyện là chị trạc tuổi ngồi cạnh đi một đoạn ngắn mà theo chị ấy nếu đi xe buýt chỉ có 8 nghìn, trong khi chị nhà xe lấy tới 10 nghìn. Chả chị nào chịu chị nào.

Mình ngồi nghĩ 2 nghìn với người này thì chẳng biết làm gì. Nhưng với người khác thì thật quan trọng. Ngó Tiếp tục đọc

Rượu chạp mả

Trần Phan

Không có rượu nào uống ngon bằng rượu chạp mả.

Đó là câu tui nghe một ông anh nói đâu đó lâu rồi trên facebook, và cảm thấy không thể đúng hơn. Cứ độ tháng chạp, anh em cắm đầu làm ăn tứ xứ nhớ ngày chạp mả kéo nhau về sửa sang phần mộ ông bà xong ra giếng rửa sơ cái cuốc, phủi cái tay áo, vô thắp cây nhang rồi kéo cái chiếu ra hè rót ly rượu mời nhau. Chậc, ngon. Đếch có rượu nào bằng. Tui thiệt. Tiếp tục đọc

Jan

Trần Phan

Thanh niên trong ảnh học mãi không thuộc chữ Ô với chữ Ơ, và có vẻ như genes học dốt của ba ảnh là genes trội. Được cái ảnh rất ga-lăng, trùm hái hoa của ba và mang đồ ăn ở nhà lên lớp cho bạn gái. Ảnh nói ảnh sẽ cưới hai bạn tóc dài ở lớp màu đỏ và lớp màu xanh làm vợ. Ảnh cũng thường nhắc nhở hai phụ huynh hai đứa là vợ chồng thì phải thương yêu nhau.

Tuy học dốt và dại gái nhưng ảnh là đứa duy nhất trong trường mầm non một mình vác ba lô leo hai tầng lầu để Tiếp tục đọc

Chọn Guitar

Trần Phan

Hôm rồi có người nhờ tui lựa giúp một cây guitar. Thiệt tình thì tui lên facebook nổ cho vui chứ đàn đóm biết ở mức thuộc các nốt trên cần đàn và chơi một vài bản làm màu là chính. Đại khái giống như trình nhớ bảng cửu chương rồi nhân các số nhỏ nhỏ cho vui. Vậy nên tui cảm thấy chết cười với việc nhờ đi lựa đàn. May cái là người nhờ thuộc dạng cộng trừ chứ chưa ở level năm mười mười lăm hai mươi như mình he he.

Nói vậy chứ tui đánh giá cao chuyện nhờ mua Tiếp tục đọc