Nuôi con gì trồng cây gì và câu chuyện giáo dục

  • Trần Phan

“Nuôi con gì trồng cây gì” là một câu hỏi, đúng hơn là một câu nói, rất nổi tiếng của ai đó quên rồi. Hình như của một bác tổng. Bác ấy đi đâu cũng nói câu này. Đến đâu bác cũng tỉnh A, huyện B, hay xã C cần phải xác định thế mạnh của mình, cần phải “nuôi con gì, trồng cây gì”. Nói riết đâm quen, cứ thấy bác ấy xuất hiện ở đâu trên TV là thế nào cũng biết bác ấy sắp nói cần phải “nuôi con gì trồng cây gì”. Ấy là chưa kể bọn bạn phản động hay nhậu vỉa hè còn chế ra đủ thứ đáp án cười phun cả bia, ahihi.

Thật ra bác ấy nói không sai, nhất là trong nông nghiệp và… giáo dục Tiếp tục đọc

Advertisements

Neo giữ linh hồn

  • Trần Phan

Tôi không biết cô giáo nghĩ gì khi phạt học trò của mình súc miệng (?) bằng nước vắt từ giẻ lau bảng, hình phạt khủng khiếp nhất mà tôi từng biết trong giáo dục. Không được dùng roi vọt, chúng ta có bắt quỳ; không được bắt quỳ, chúng ta có không giảng bài suốt 3 tháng; không được không giảng bài chúng ta có ngay việc cho học trò súc miệng nước bẩn,… Sự trừng phạt luôn xuất hiện, dù nhân danh giáo dục.

Cái quái gì đang xảy ra với chúng ta vậy? Tôi nghĩ về những điều giáo viên không được làm quy định trong các văn bản luật liên quan đến giáo dục. Tôi nghĩ Tiếp tục đọc

Về giấc mơ

  • Trần Phan

Có một điều tôi không dám khẳng định nhưng nó cứ xảy ra. Đó là nếu bạn càng nhớ ai, bạn sẽ rất hiếm khi mơ thấy/về người đó. Chỉ khi nào ký ức phai nhạt dần, mọi hình ảnh trở nên loáng thoáng, thì nhân vật (hay sự việc) ta đang quên lại được tái hiện lại trong giấc mơ. Tôi không biết cơ chế hoạt động như thế của não có ý nghĩa gì. Tự nhiên luôn có lý. Chắc chắn nó ẩn chứa một mật ngữ nào đó mà tôi, mà cũng có thể là loài người, chưa biết đến.

Tôi từng nghe những câu chuyện về những thiên tài có thể giải quyết được những bài toán khó trong giấc mơ. Thậm chí có người còn mơ thấy cả cái ngày thế Tiếp tục đọc

Độc quyền chân lý

  • Trần Phan

Độc quyền chân lý có vẻ như chưa bao giờ rời xa thế giới. Tôi tự nhiên nghĩ đến ý này, và biên mấy dòng lẩn thẩn mà có thể bạn đang đọc đây, khi nghe một người mắng con của họ là mày biết gì mà cứ cãi.

Để tôi kể một câu chuyện. Nội dung của nó không phải do tôi trải nghiệm, mà của cô giáo tôi. Câu chuyện xảy ra tại một tiết học liên quan đến côn trùng trong chương trình sinh học tại một trường THPT chuyên. Phần liên hệ thực tế, cô giáo trình bày về những côn trùng gây hại trên cây trồng. Trong đó, cô nói về cào cào, châu chấu, bọ ngựa,… Tiếp tục đọc

Bản năng nhận biết thiện tính

  • Trần Phan

Tôi nghĩ thời gian từ 1-2 tuổi của đời người, có thể lâu hơn chút, là quãng mùa rất đặc biệt. Lúc đó đứa trẻ học nhiều thứ, từ tập đi, tập nói, đến cả việc đi ị.

Tuy nhiên, có hai thứ mà chúng không cần phải học. Luôn rất sẵn. Đó là thiện tính và khả năng nhận biết thiện tính.

Chuyện thiện tính sẵn có không bàn. Nhiều người đã nói. Kể cả Khổng Tử cũng từng biên một status. Ngắn thôi. Nhưng được rất nhiều người like và share. Đó là “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện”. Ở đây chỉ đề cập đến khả năng nhận biết thiện tính. Tiếp tục đọc

Tay bác sĩ

  • Trần Phan

Mình thấy chữ bác sĩ rồi. Xấu. Nhưng có lẽ xấu là do họ cố tình viết thế, hoặc do thường xuyên phải khẩn trương nên họ có thói quen viết như thế. Cũng có thể có một vài lý do khác nhưng mình không tin tay họ lại có thể biên chữ xấu được. Thật.

Mình thích nhìn bác sĩ làm việc. Cái cách họ sờ lên trán, ấn vào ổ bụng, áp ống nghe, kể cả khi cầm dao mổ,… thật hay. Mình thấy trong đó nhiều thứ. Từ sự học hành, tính cẩn thận, nhưng quan trọng hơn là sự yêu thương. Tin mình đi, cứ nhìn tay họ sẽ thấy.

Như khuya qua. Một bé gái 4 tháng tuổi nhập viện khóc ngằn ngặt. Tiếp tục đọc

Dưới vùng me keo

  • Trần Phan

Tôi nhận ra nó trong một cơn say trập trùng. Nó vẫn đứng đó, giờ tạo dáng cho một quán cà phê sang trọng của một khu sang trọng trong thành phố.

Có những ngày của một thời rất cũ, chỗ nó đứng bây giờ là con đường đầy cỏ và gai mắc cỡ dẫn đến căn phòng tối um lợp fibro xi măng, nơi bạn Phan xin làm nơi tá túc trong một ký túc xá sinh viên xập xệ vốn là một doanh trại quân đội.

Ngày ấy, nó, cây me keo vươn những tàn rậm rạp che cho mấy tấm ván bắt trên những chiếc ghế sứt, trầm và điềm nhiên như một thư phòng. Từ đó nhìn ra Tiếp tục đọc