Câu cút, một miền tuổi thơ…

  • Trần Phan

Đi rừng có nhiều cái hay, cái mình tìm không thấy nhưng những cái khác có khi nó tìm thấy mình, ví dụ như cái trong bức hình này. Gặp nó, tuổi thơ đổ ụp xuống không kịp đỡ.

Nhưng trước tiên cần nói sơ qua về nguyên nhân của những cái hố này. Cút, hay cúc, là Việt danh ấu trùng của một loài côn trùng thuộc họ Kiến sư tử (Myrmeleontidae). Hehe, chỗ này hơi rắc rối chút, bởi gọi kiến nhưng không phải kiến. Con trưởng thành của họ động vật không xương sống này có hình thái gần giống chuồn chuồn kim của ta nhưng ấu trùng của nó, tức cút, sống ở đất và đào những cái hố giống như trong hình để bắt mồi. Cút nằm ở đáy hố, tại trung tâm của cái hình phểu này. Kiến hay côn trùng nào mon men tới miệng hố sẽ bị trượt xuống. Do cát mịn nên càng cố lên leo là càng tụt. Kiến nào khinh công cái thế bò được tới miệng hố sẽ bị cút hất cát làm cho lăn nhào trở lại. Và dưới đáy phểu, cút đã chờ sẵn. Ai đó không tin cứ thử bắt một con kiến thả xuống sẽ thấy cút tung đất ngoi lên bắt gọn liền, dáng vẻ dũng mãnh anh hùng cái thế đỉnh đỉnh như Tiêu Phong triển Hàng long thập bát chưởng trên Thiếu Thất sơn. Xem chi tiết…

Nhậu lên núi…

  • Trần Phan

Pleiku phố ta ngồi nhậu
Một lít rượu rừng, bia mấy chai
Bụi đỏ mịt mù quai dép cũ
Ly rụng lên bàn, áo rơi vai

Trời thấp hay là phố núi cao
Nhổm chân đầu chạm mớ mưa rào
Trần trời ai chống sao nghiêng quá
Phố tựa lưng người, phố chênh chao

Cũng bởi chiều xa như tiếng chiêng
Dài con đường nhỏ, gió bung biêng Xem chi tiết…

Thiên Đường đâu có sóng wifi…

  • Trần Phan

Thỉnh thoảng tôi đọc trên news feed những dòng tâm sự như “không có nơi đâu hạnh phúc bằng dưới mái nhà của mình”, hay “con nhớ má”, “con nhớ ba”,… đại loại thế. Tôi trân quý tất cả những điều ấy, bởi tôi biết đó là những cảm xúc rất thật, thường tự nó thoát ra vào lúc ta cảm thấy mình cô độc. Những lúc dường như cả thế giới này chống lại mình thì gần như một bản năng, nhà, ba và má là những điều đầu tiên ta nghĩ đến.

Tôi cũng từng âm thầm làm cuộc thống kê nho nhỏ để thử lượng hóa xem bao nhiêu trong số những dòng yêu thương ấy là sự bày tỏ muộn màng khi Thiên Đường không có wifi để ta lắng nghe tiếng đáp trả, dù chỉ là một hơi thở. Thật tiếc, chúng rất thường được viết ra khi người cần nghe đã ở bên kia cầu Nại Hà. Số còn lại hầu hết là những lời ta nói cho chính ta nghe, hoặc để nhận vài likes hay năm ba cmts kiểu “có chiện j vại mài”, “rảnh dữ” hay “cố lên nhé”,… rồi mất hút trong hàng triệu hàng triệu dòng timelines khác. Xem chi tiết…

Nhậu chay…

  • Trần Phan

Ta chạy tít mù qua thị trấn
Chợt nhớ người xưa nên ghé thăm
Định rủ rượu chè em út tí
Nó nói “Hôm nay trúng mẹ rằm!”

Khều bạn, thôi mày phá giới đi
Lòng phàm sao mơ cõi vô vi
Minh lộ đâu dành cho tục tử
Nó bảo, mày ngu biết đéo gì

Chìu bạn, rau luộc dăm bìa đậu
Hai thằng ghếch mõm uống bia suông Xem chi tiết…

Ta về nghe phố…

  • Trần Phan

Ta về một bận trong sương sớm
Thấy phố nằm co bên giấc mơ
Đêm qua say quá, dăm thằng bạn
Ngồi tí, ngờ đâu đến tận giờ

Ta về nghe phố nồng hơi rượu
Thở cả trời mây trắng núi xa
Đèn đêm kê gối tàn me ngủ
Thuyền cọ chân cầu nghe nước qua

Ta về, ơ đệch, về đâu nhỉ?
Phố vẫn quay tròn theo bánh xe Xem chi tiết…

Chuyện kể trên tường…

  • Trần Phan

Qua A8, thấy trên bức tường của khu giảng đường mới có ai đó vẽ mũi tên đâm xuyên qua hai trái tim rỉ máo mà nản quá. Sẵn đang rảnh kể chuyện nghe chơi.

Đó là không biết bây giờ còn không, nhưng hồi những năm đầu thập niên 199x, những bức tường trong phòng ký túc luôn là nơi hội tụ của những trường phái nghệ thuật. Hồi hổi nếu rảnh, bạn có thể dò quanh các tường và phát hiện ra lắm thứ hay ho. Khi thì một bài thơ, lúc một bức tranh, vài câu triết lý, hay những dòng tâm sự của những bậc tiền bối khỉ khô nào đó được viết ra trong lúc thất tình.

Tỷ dụ như hồi nhập học, trên bức tường sát chiếc giường của bạn Phan chạy những dòng to đùng viết hai câu thơ mà cho đến bây giờ chẳng biết của ai, nét chữ bay bướm như Lệnh Hồ Xung triển độc cô cửu kiếm trên Tư Quá nhai:

“Đời đen bạc ai mong về sơn cước
Uống tình không chừ cạn một đêm này” Xem chi tiết…

Xa vắng…

02.03.2017 2 comments
  • Trần Phan

Em có giấu chiều trong tóc em không?
Để cánh cò bâng khuâng chẳng biết về hay ở
Em từng giấu của anh mấy mùa thương nhớ
Nên buổi chiều nhỏ xíu có gì đâu

Em có giấu buồn trong mắt em sâu?
Để mỗi lúc em nhìn, anh thấy mình cô độc
Đâu có nỗi muộn phiền nào dài hơn tiếng khóc
Nên nỗi nhớ vo tròn lăn từ những chênh chao

Em đã giấu gì trong ký ức xanh xao?
Để ngọn sóng bạc đầu vỗ lùa qua khe tuổi Xem chi tiết…