68 cho Tháng Bảy…

  • Trần Phan

Trở nồm hun đống rơm khô
Khói bay phủ mấy nấm mồ hiu hiu

Lỡ tay đốt cả dây diều
Tuổi thơ rớt giữa đồng chiều u u

Rách hè đổ gió sang thu
Re re dế trổ một phù du ca

Cỏ may khâu một tiếng gà
O o một vạt mùa xa bời bời Xem chi tiết…

Nghe người câm hát…

  • Trần Phan

Bạn đã bao giờ nghe một người câm hát chưa? Là người cả câm và khiếm thính ấy. Tôi vừa nghe một người như thế hát ru con. Trong tiếng chuông của nhà thờ. Nó nguyên sơ và màu nhiệm, như rơi xuống qua những kẽ nứt từ Thiên Đàng.

Thường người câm có thể không điếc, nhưng những người điếc bẩm sinh hầu như luôn bị câm. Đúng ra họ không bị câm. Các cơ quan sinh học dành cho ngôn ngữ nói của họ phát triển bình thường. Nhưng vì không cảm nhận được âm thanh, họ không biết cách điều khiển giọng nói của mình. Thành ra những điều ta nghe được từ họ thường là những tiếng ú ớ. Chắc là có nghĩa. Nhưng theo một phương thức nào đó mà nếu chỉ nghe ta thường không hiểu được.

Nhưng trong thế giới đầy im lặng của mình, bằng một cách nào đó, một Xem chi tiết…

Chuyện ở quán phở…

14.07.2017 2 comments
  • Trần Phan

Ngồi vặt mấy lá húng bỏ vào tô phở chợt nghe có giọng lơ lớ. Quay lại thấy hai chị người đồng bào chẳng hiểu vì sao lạc xuống QN đang ngồi chung bàn với một thanh niên ở trần xăm trổ bặm trợn. Hai cái gùi để bên, đựng cái rựa, tấm áo mưa tiện lợi, với đâu mấy vỏ lon bia.

Chặp sau thấy người thanh niên đứng dậy trả tiền. Mình ngồi gần, nghe bà chủ kêu thâu nợ nần gì mầy, mầy tính tô mầy đi, hai tô của hai bà kia tao phụ cho, có mấy đồng bạc mà bày đặt chơi sộp bao ngừ ta đồ. Người thanh niên gãi đầu gãi tai rồi bỏ đi, bà chủ thủng thẳng nói thằng đó chạy ba gác máy, hồi nãy nó thấy hai bà nầy vô đây xin tiền về xe nó kêu hai bả ngồi ăn với nó luôn, tưởng nó quen, thiệt tình.

Cả quán im lặng. Một chị đang lấy tiền thối nghe vậy đặt luôn vô cái gùi. Rồi cũng không ai biểu nhưng thêm mấy người nữa lấy tiền thối là bước lại đặt vô gùi của hai chị nọ.

Hai chị, hình như chẳng hiểu vì sao mình được thế, cứ luôn miệng kêu cam ớn cam ớn…

Về sự bài bản…

  • Trần Phan

Mình đang dạy con, và mình nghĩ đến sự bài bản. Đời mình toàn chụp giật, cái gì cũng nhanh, và tất nhiên cái gì cũng trớt quớt. Vậy nên nếu bạn có nghe ai đó nói những cụm từ như “đi tắt đón đầu” gì đó thì nghe chơi rồi bỏ qua đi ha. Đường chính đi còn không nên mà cứ đòi tắt. Có mà tắt vào mắt.

Tất nhiên nói gì thì nói, sự không bài bản, ví dụ như học lỏm, cũng có thể đem lại một số thành tựu. Tuy có nhanh nhưng rồi chậm dần đều, rồi dừng hẳn. Điều đó thấy rất rõ trong học hành hay nghiên cứu. Sở dĩ như vậy không hẳn vì tố chất, mà bởi không đủ vốn liếng để phát triển. Ngược lại, sự bài bản luôn làm chậm những quá trình, nhất là trong những bước đầu. Nhưng nó sẽ kiến tạo những nền tảng vững chắc để tiến nhanh tiến xa trong tương lai.

Mình kể ra đây hai trải nghiệm. Thứ nhứt là chuyện học đàn. Chuyện này mình có biên trong note “Tuổi thơ, guitar và cửu chỉ sư phụ” giờ trôi đâu mất. Mà thôi không kể lại Xem chi tiết…

Sao chưa về Chúa ơi…

  • Trần Phan

Một lần con gặp Chúa
Một mình trên sân ga
Hỏi Chúa chờ ai đó?
Chúa cười, ta về nhà

Hành lý treo vách tình
Chúa buồn như câu kinh
Bàn tay chưa liền sẹo
Vẫn còn nguyên dấu đinh

Bóng nhàu như khăn sô
Chúa đứng buồn như cỏ Xem chi tiết…

Ghi dọc đường…

  • Trần Phan

Hôm qua có việc chạy từ Cát Hưng về Quy Nhơn. Trưa thì nắng, lại chạy qua cánh đồng lúa gió mát quá đâm buồn ngủ nên tấp xe vô một quán nước có mắc mấy cái võng định nằm lúc thì chặp sau có một cặp vợ chồng trung niên cũng ghé vô.

Người chồng nồng nặc mùi rượu. Nghe hơi và nhìn cử chỉ đoán là uống rất nhiều. Người chồng cố nói với vợ bằng một chất giọng nhừa nhựa không tròn tiếng, rằng anh xin lỗi, lúc nãy anh vui quá. Người vợ kêu không sao, em biết mà, giờ trưa cũng nắng nên anh cứ uống ly nước rồi nằm chút, chiều mát mát mình về. Người vợ nói xong đưa ly nước có cái ống hút màu tím vào miệng anh chồng đang nằm nhưng anh ấy đã ngáy khò khò. Nhìn nghiêng nghiêng qua tôi thấy hình như ảnh cười. Chắc là một giấc mơ.

Tôi thức dậy lúc xế xế chiều, thấy chị vợ vẫn ngồi ở đầu võng, mắt ngó Xem chi tiết…

Nhớ mùa phượng nụ…

  • Trần Phan

Lướt facebook, đọc liền hai tút biên về hoa phượng. Cũng cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi, rồi mỗi mùa hoa đỏ về đồ. Nói chung là bâng khuâng trường cũ, là nhìn hoa nhớ một thời áo trắng, là những con bướm đỏ rực trang vở học trò, hay những chiếc nhị níu nhau như những bàn tay trong phút chia xa.

Mình đọc mà chẳng có cảm giác gì. Không phải là họ biên không hay. Nhưng không hiểu sao chưa bao giờ nhìn phượng nở mà lòng mình xốn xang như thế cả. Hình như cơ cấu tâm hồn mình có gì đó sai sai, ahihi.

Rồi chợt nhận ra mình không nhớ hoa mà nhớ nụ. Đừng nhầm mình yêu cái vẻ chúm chím của nó. Nhà thơ với nhạc sĩ thì tin họ in ít thôi. Mình từng ước được ngắm loài hoa lê-ki-ma nở. Để khi về Đất Đỏ mới biết lê-ki-ma là bông ô ma cùi đui xấu đau xấu đớn xấu quằn quại quê mình. Hay như từng chạy ở Hanoi để giữ cái mũi viêm xoang khỏi bị dị ứng khi Xem chi tiết…