Linh tinh | July 30, 2015

  • Trần Phan

Hồi sáng chở con Pi đi học, ngang qua đoạn này nghe ai đó ca “em ở nơi nào, có còn mùa xuân không em…” cái dừng xe ngó quanh ngó quất vô xóm nhưng hổng thấy ai. Dòm trực ra mé ngoài thấy ông Bảy Rỗ đang đi với bà nào ra thăm ruộng.

Bảy Rỗ xóm trên. Kêu Bảy Rỗ bị ổng thứ bảy và mặt ổng rỗ do hồi nhỏ bị đậu mùa. Ai cũng kêu Bảy Rỗ, tui cũng kêu Bảy Rỗ mà ổng hổng có buồn, ổng nói rỗ thì rỗ chớ nhằm nhò gì ba chuyện lẻ tẻ, tao rỗ nhưng tao rỗ đẹp. Mà hồi giờ có nghe Bảy Rỗ đờn ca sáo nhị gì đâu, tự nhiên sáng nay thăm ruộng đứng ca thiệt mùi. Đời thuở cha sanh mẹ đẻ giờ chưa nghe ai ca “Nhớ nhau hoài” hay vầy nghen mấy cha.

Cái dựng chưn chống giữa ngồi ôm con Pi nghe Bảy Rỗ ca hết bài, rút điện thoại chụp bô hình, nghĩ hồi giờ tưởng mình yêu đời nhứt té ra có người yêu hơn. À, có chuyện quên nói, sáng nay con Pi tự ăn hết cả tô bún giò.

Vì mình yêu nhau, vì mình thương nhau nên mới giận hờn, vì mình xa nhau, nên nhớ nhau hoài… Read more…

Con Cồ…

  • Trần Phan

Bạn trong ảnh tên Cồ. Kêu thế bị nó cồ (aka trống). Tuổi rưỡi. Hai lần sém chết. Một lần cúm, bạn Phan ẵm nó nhỏ từng giọt thuốc và một lần mấy đứa bạn say không đi tăng 2 mà về nhà bắt gà gầy tiếp độ khác, bạn Phan tê càng nhưng cũng dụi mắt ra coi thấy mấy thằng đè ra chuẩn bị cắt tiết bảo đcm bắt con khác, con đó của Pi.

Mưa gió bão bùng gì sáng nào nó cũng nhảy lút lên đọt cây ô ma gáy sang sảng sang sảng, tiếng gáy trau chuốt và lịch lãm như một quý ông. Và dưới sự bảo hộ của con Pi, không gì có thể quật ngã nó nữa.

Nó không chết nhưng trở nên cô đơn. Bạn nó, hoặc chết bịnh, hoặc bị thịt, và cuối cùng trở nên trơ trọi. Bạn Phan dĩ nhiên hiểu đó là một nỗi buồn khốc liệt.

Từ đó nó đi ra đi vô, chán lại leo lên cây ngó sang mấy con gà mái hàng xóm, tiếng gáy trở nên đùng đục suy tư như một triết gia. Có bữa bạn Phan thấy Cồ triết gia cà tục cà tục dụ mấy con bồ câu nhưng bất thành…

Hôm rồi má con Pi đi đâu mang về chục con gà con mới lú đuôi tôm nói nuôi cho con Cồ có bạn. Bạn Phan bảo má mầy chả hiểu gì về sinh học, bạn bạn ccc, thả vô nó mổ hai phát lòi hết mắt.

Rồi cũng phải thả. Nhưng không như bạn Phan nghĩ. Con Cồ nhảy một Read more…

Rừng xanh, một đêm hụt chết…

  • Trần Phan

Nghề của bạn Phan gắn với rừng, đi rừng, sống rừng, cưa bom trên bục giảng cũng toàn những thứ từ rừng mà ra nên kỷ niệm về rừng rất nhiều. Mấy lần sém chết. Chuyện rừng thiên nước độc chả nói, chưng hửng có lần hụt chết vì say. Không phải say rượu. Say mì. Chính xác là say lá mì.

Đận đó bạn Phan có việc ở khu bảo tồn thiên nhiên An Toàn. Khu này quá sâu, quá xa, nằm kẹt giữa K’Bang (Gia Lai), Ba Tơ (Quảng Ngãi) và An Lão (Bình Định). Bị là bậc thềm trung chuyển đồng bằng cao nguyên nên đường đi dựng đứng, đầy thứ giết người. Ở đó có ba bản làng Bahnar nằm đèo heo hút gió gần ngay vùng lõi theo thứ tự từ gần đến xa là An Toàn 3, An Toàn 2 và sâu nhứt là An Toàn 1. Mỗi làng cách nhau nửa ngày đường. Hồi những năm đầu 200x, muốn đến làng gần nhất (An Toàn3), cách duy nhất là cuốc bộ. Đi từ mờ sáng, cuốc cật lực đến 3 giờ chiều là tới. Nhớ là cật lực, không cật lực ngủ lại giữa rừng.

Lần đó bạn Phan đi cùng 3 người, vũ trang kỹ lưỡng, trang bị tận răng. Ba lô đầy ắp lương khô, lều bạt, túi ngủ, hàng họ, cho đến kem trị mụn, dầu gió, berberine. Một anh là Bùi Thanh Đạo, anh này làm về lưỡng cư, giờ bỏ chuyên môn sang làm sếp. Một anh là Bùi Hồng Hải, anh này đang tán gái Pháp trả thù dân tộc. Và một anh nữa, anh Nguyễn Thanh Liêm, anh này NCS bên khựa, mỗi lần về nỉ ha nỉ hảo bắt mệt.

Bọn bạn Phan chọn An Toàn 1 làm trước. Hơn tuần xong, quyết định chuyển sang An Toàn 2. Cô giáo Mai Xuân cắm bản (trong ảnh) tiễn đoàn bằng bữa sáng với bốn gói mì tôm ăn kèm rau rừng. Công chuyện cũng hòm hòm nên bốn thằng vừa đi vừa nói bậy cà Read more…

Quang Trung, Nguyễn Huệ và câu chuyện 24h…

  • Trần Phan

Nói thiệt nha, tui mà là ba của thằng cu trong ảnh tui sẽ lên trụ sở “Chuyển động 24h” tìm ông thần nào làm chương trình này hỏi cho ra chuyện rồi thoi cho mấy thoi chảy máu cam tới đâu thì tới.

Tui cảm giác được sự hả hê của mấy cha nội này khi túm được một số ít tụi nhỏ không biết Quang Trung với Nguyễn Huệ là ai. Hay quá ha! Làm chương trình nhân danh xã hội báo động về tình trạng học sinh dốt sử mà. Tụi nhỏ biết hết buồn chết sao, gặp vầy coi như trúng ý rồi.

Nhưng mấy ông mấy bà cũng có con hay rồi cũng phải có con chớ. Bạn bè thằng nhỏ nghĩ sao, thầy cô nó nghĩ sao, rồi bà con lối xóm sẽ nghĩ sao khi nó lên truyền hình rõ cả mấy sợi râu măng trả lời trớt quớt để làm trò cười cho thiên hạ? Chắc chắn nó đã bị ba nó cho ăn mấy cái bạt tai và hai ngày hôm nay trốn ở một góc nào đó không dám ra đường.

Đừng nói đâu xa, tui từng gặp nhiều thầy cô giáo dạy văn ro ro nói về hình tượng cây xà nu như cuộc sống và phẩm chất người dân Xô-man nói riêng và đồng bào Tây Nguyên nói chung, nào là sự bất khuất, khát vọng tự do, phẩm chất anh hùng,… nhưng không biết cây xà nu là cây gì, dù nó ở ngay bên cửa sổ.

Trẻ con dễ tổn thương lắm, nếu không có những liệu pháp tâm lý phù hợp thì ám ảnh của sự xấu hổ này sẽ theo nó suốt cả cuộc đời. Read more…

Bình Phước, truyền thông và điều không nên có…

  • Trần Phan

Bạn Phan thấy báo chí khai thác hình ảnh bé Na, người duy nhất sống sót trong cuộc thảm sát kinh hoàng tại Bình Phước, theo một cách rất thất đức.

Những chi tiết vì sao kẻ sát nhân dừng tay, cha đẻ của bé Na là ai, đó có phải bởi tình máu mủ hay không hoàn toàn là những câu chuyện bên lề, thuần tuý là một trò câu khách rẻ tiền. Tất nhiên là để đáp ứng nhu cầu hóng hớt, thích sự ly kỳ và ưa thêm thắt của một bộ phận độc giả cũng bệnh hoạn không kém. Càng thấy rõ sự đốn mạt bởi những lời đồn đãi xuất hiện trên bao chí khi sáu chiếc quan tài vẫn chưa rời khỏi ngôi biệt thự tang tóc…

Mười tám tháng tuổi, chắc bây giờ cô bé đã lờ mờ nhận ra được sự thiếu vắng của những người thân yêu. Đầu tiên là mẹ, sau đến bố, rồi còn bao nhiêu nữa?

Cô bé sẽ sống ra sao khi ý thức được sự mất mát khủng khiếp này, và khi xung quanh thừa mứa những lời đồn đãi độc địa mà công lớn chắc chắn thuộc về báo chí.

Trong một giây định mệnh, kẻ thủ ác buông dao dừng cuộc cuồng sát trước tiếng khóc trẻ thơ như một sự đốn ngộ. Hình ảnh bàn tay đẫm máu bế cháu bé lên ru vào giấc ngủ, như đọc đâu đó trên tường một người bạn, “là niềm vui trong cả một câu chuyện buồn”… Read more…

Điện thoại và tai nạn thi cử…

  • Trần Phan

Thông tin từ cuộc họp báo 17h00 4/7/2015 của Bộ GD&ĐT cho biết kết thúc Kỳ thi TNTHPT Quốc Gia năm nay, trong tổng số 766 thí sinh bị kỷ luật có 690 bị đình chỉ. Trong đó, số thí sinh bị đình chỉ vì mang theo điện thoại di động chiếm tỷ lệ khá lớn.

Thành công hay bất cập của kỳ thi chắc chắc sẽ được những bậc thầy về chữ nghĩa chấp bút để có những báo cáo đẹp như một bản thành tích. Điều này không bàn.

Nhưng tôi tiếc cho những bạn trẻ đành lỡ chuyến đò thi khi mang theo điện thoại di động – một tai nạn hoàn toàn có thể phòng ngừa. Từ chính các em và cả những người tổ chức.

Nếu sử dụng phao, hoặc sử dụng điện thoại như phao, trong thi cử là hành động mang tính cố ý thì phần lớn những trường hợp mang theo di động gần như là một sơ suất. Một sơ suất rất dễ xảy ra trước sức ép tâm lý và trạng thái rối bời khi đối diện với bước ngoặc lớn của cuộc đời.

Tôi không trách các em, tôi cũng không trách cha mẹ các em mà tôi trách những người đồng nghiệp được phân công làm nhiệm vụ giám thị, dù chắc chắn họ chẳng có gì sai khi đã phổ biến quy chế đến từng thí sinh.

Nhưng họ nói cho xong, cho hết việc. Họ nói như trút xuống một trách nhiệm. Và, quan trọng nhất là, có thể, họ vô cảm. Read more…

Dải phân cách tình nguyện…

  • Trần Phan

Trong bức ảnh này, một nhóm thanh niên tình nguyện đang nắm tay nhau làm “dải phân cách sống” để điều phối giao thông giờ cao điểm dưới cái nóng 40 độ trong chiến dịch tiếp sức mùa thi 2015, một sáng kiến Đoàn Thanh Niên năm nay.

Và có vẻ như nó đang được nhân rộng.

Tôi nhìn thấy lửa trong những đôi mắt dưới vành mũ tai bèo này, là tuổi trẻ, là nhiệt huyết, là khát khao cống hiến.

Nhưng tôi không biết điều gì sẽ đến nếu một chiếc xe chạy ẩu, một tài xế mất kiểm soát hay một tình huống giao thông nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào?

Mười sáu năm nữa tôi sẽ gọi con gái tôi ra khỏi những người đồng đội trong hàng rào xanh, mà thoạt trông đẹp như một tấm pa-nô quảng cáo, rồi đưa nó về nhà.

Và tôi sẽ an ủi nó rằng có nhiều cách để tình nguyện và nhiều cơ hội để tình nguyện nhưng muốn vậy, trước hết là, phải sống cái đã Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 651 other followers