Đổ chiều…

  • Trần Phan

trải chiều viết một câu thơ
kiếm dây cột lại ai ngờ gió lay

đổ đồng rộng, cánh cò bay
đổ con trâu, đổ luống cày ngổn ngang

đổ mây trắng, đổ nắng vàng
đổ đôi bìm bịp bên hàng cỏ lau

đổ bầy chim sẻ lau nhau
núi xa đổ cả một màu thiên thu

đổ con bướm đậu mù u Read more…

Quy Nhơn có một con đường…

  • Trần Phan

Quy Nhơn có một con đường rất độc đáo, không biết bây giờ nó có tên chưa, và tên gì, nhưng thanh niên tuổi đương yêu quãng mùa 199x ở cái thành phố bé tẹo không ai không biết. Đó là con đường đèo chạy men theo chân ngọn Xuân Vân từ Ghềnh Ráng lên Quy Hòa.

Những năm đầu thập niên 199x, khi người viết note này bước vào thời kỳ chải tóc bồng để ria mép, thì đó vẫn là con đường trải nhựa được làm trước chiến cuộc 30/4. Nói thế bởi lần đầu tiên tui đến, trên những khúc cua ngoằn nghoèo vẫn còn nguyên đó những dấu xích xe tăng như minh chứng cho một thời máu lửa. Đường khi đó ban ngày dành cho bò, họa hoằn lắm mới gặp vài cô cậu học trò của xóm trại phong hoặc một xơ nào đó của giáo xứ Phanxico Quy Hòa dòng Phan sinh Thừa sai Đức mẹ điềm nhiên rảo bước. Nhưng đêm đến, lối đi quạnh quẽ này hình như mới thức giấc. Trong cái tối om om của con đường không ánh điện, không biết cơ man nào là những cặp tình nhơn ngồi tâm tình trong cái hữu tình của cái xứ được kêu là trời văn đất võ này. Phía dưới, phố chạy một đường cong như một vệt thư pháp, gió lùa từ đỉnh Read more…

Không đề cho gió đông…

  • Trần Phan

ngồi buồn bẻ mẹ ngọn cô phong
quét lối chiều nay em lấy chồng
vạn kiếp thề non trơ mẹ nách
nghìn năm hẹn biển trụi bà lông
tình duyên vãi lụa nên rồng lộn
phận số bung màn bởi ngủ cong
nhớ quá chém bừa cây rựa cũ
rớt con bà nó vạt gió đông…


giêng, đinh dậu

Facebook | Feb. 6, 2017

Viết cho con gái [20]…

  • Trần Phan

Hôm nay con đi học mẫu giáo làng, ngôi trường xinh xinh lam lũ đầu ngõ, nép mình bên một cánh đồng.

Vậy là con tạm biệt ngôi trường cũ tiện nghi, tạm biệt bạn bè thân yêu sau 5 năm gắn bó để bắt đầu làm quen với những đứa trẻ đen nhẻm cháy nắng. Ba chiều con, và nhất định vẫn sẽ chiều. Con đã năn nỉ ba mẹ cho con đi học trường làng vì người bạn thân của con đang học ở đó, và quan trọng hơn, con thích được tự mình chuẩn bị, tự mình đi học. Nhìn cái cách con ôm cặp đợi bạn rồi ríu rít nắm tay nhau men theo bờ ruộng để đến lớp ba thấy con lớn hơn ba nghĩ nhiều. Rồi chẳng mấy chốc nữa đây con sẽ không cho ba tắm, không cho ba soạn váy, không cho ba chải đầu, cột tóc, hay cãi nhau với ba về cách thắt chiếc nơ sao cho đẹp,… Ôi con gái, chỉ mới nghĩ đến thôi sao mà ba muốn cái ngày ấy lâu tới và yêu cái khoảnh khắc này của con quá. Read more…

Họp lớp…

  • Trần Phan

họp lớp đầu năm cho nó máu
đâu chừng hăm mấy đứa mặt bòi
trai U năm chục như mười sáu
gái đương tiền mãn cũng mặn mòi

cao hứng ta làm thơ chúc nhau
đi nhanh về chậm chớ xong mau
đụng trận tưng bừng như mãnh thú
nồng nàn như thuở nhú mom cau

mấy vòng rượu cuốn say biên biên
quanh quanh quẩn quẩn chuyện gạo tiền Read more…

Bán bông tết…

  • Trần Phan

chợ tết, đường hoa, đói một bầy
khách chỉ chụp hình lên post face
đào mai vài nhánh liêu xiêu gió
cúc nở lưa thưa mấy nụ gầy

quẹo lựa mua dùm một chậu đi
lũ cuốn, nhà trôi, chẳng có gì
mua sớm em về vui với vợ
áo tím, quần hoa cho baby

mua dùm em chậu nhé anh hai?
công sức một năm đổ miệt mài
lỗ lãi gì đâu ba ngày tết Read more…

Ẵm dùm con nít…

  • Trần Phan

Mình thương con nít. Hồi nhỏ mình cũng thương, nhưng chơi với chúng lúc là chán. Từ hồi có con Pi, rồi thằng Jan, mình càng thương. Cái thương trẻ con của người làm ba làm má nó khác hơn, nó tròn trịa, đủ đầy, chứ không xồng xộc như mưa rào rồi ráo banh.

Hôm rồi đọc trên facebook của một fbker kể câu chuyện hai đứa yêu nhau nhưng nghèo quá, kiểu “anh ơi em ơi tiền đâu đám cưới bây giờ”. Đứa con gái không cam tâm chịu cảnh bần hàn nên bỏ lên phố làm gái, rồi có bầu với người khác, rồi đẻ, rồi bỏ con cho bạn trọ đi đâu biệt xứ. Đứa trai hay chuyện lặn lội lên tìm rồi mang đứa nhỏ về nuôi cắc ca cắc củm nghĩ mà thương. Đàn bà mà không thương con mình đứt ruột đẻ ra chắc cũng hổng mấy người.

Nhưng mà thôi, mỗi người mỗi cảnh, mình đâu có biết người ta nghĩ gì. Bị vậy nên để kể chuyện khác nghe. Đâu cũng lâu lâu, hồi chưa có thằng Jan, mình đưa người nhà Read more…