Em đi bỏ mẹ con đường…

  • Trần Phan

Hôm qua, mô Phật, buồn quá mạn
Gặp lại người xưa dáng điệu đà
Mình đang dắt chó đi toa-lét
Ị cụ trên đường ta bước qua

Em xưa đạp cứt buồn thăm thẳm
Chào nhau nên có đỗi thẹn thùng
Chà chân em bảo tiên sư bố
Đứa nào hay dắt chó lung tung Xem chi tiết…

Advertisements

Chuyện hai cây lan

  • Trần Phan

Ghé một quán cà phê, thấy hai giò phong lan rừng lẫn trong đám lan cấy mô, một hoàng thảo kim điệp đương phát ki rất sung và một thủy tiên vàng. Lân la vào trong tìm ông chủ để hỏi mua lại.

Chủ quán, một người trung niên, tóc hoa râm, nhìn bạn Phan hồi lâu rồi cười cười bỏ đi chẳng nói gì. Bụng bảo dạ chắc ông ta nghĩ mình hâm. Mà có lẽ hâm thật! Hoa rừng người ta trồng, đã thuần, lại đang tốt tươi, phải thằng hâm hoặc vô duyên lắm mới mở miệng mua chứ.

Nghĩ thế rồi tiếp tục với ly cà phê uống dở. Hồi sau, thấy ông chủ quay lại với hai giò lan bảo mình mang về chăm. Mình hơi ngạc nhiên hỏi ông ta bán bao nhiêu để gửi tiền nhưng lại thấy ông cười cười, một kiểu cười rất lạ, bảo cứ mang về đi. Trong lúc lúng túng Xem chi tiết…

Chửi thầy cho sang?

04.09.2017 1 Bình luận
  • Trần Phan

Tôi có một cảm giác, thật ra không đơn thuần là cảm giác mà chỉ là thống kê chưa đủ lớn để khái quát, đó là rất nhiều những người chê giáo viên ra rả vốn là những người học hành rất tệ. Có thể là do họ, mà cũng có thể do gia đình. Không tin, bạn có thể nhìn ra xung quanh và âm thầm làm một khảo sát nho nhỏ để kiểm chứng. Còn như bạn không thấy điều đó, bạn vẫn có thể nhận ra rằng không một người tử tế nào bỉ bôi người hay nghề đã dạy mình.

Điều đó càng khó coi khi sự lôm côm trở thành những người lớn, nếu tính theo tuổi. Cái thành tích học hành bét nhè thuở cắp sách ấy trở thành một ẩn ức. Để khi có điều kiện, họ quay lại chửi thầy cô, chửi nghề giáo, như thể họ vốn dĩ là những thiên tài nhưng bị thui chột do sự tầm thường của các ông thầy bà giáo. Xem chi tiết…

Chuyện bọc vở và nhãn xưa…

31.08.2017 2 comments
  • Trần Phan

Ngồi bọc vở dán nhãn cho Pi vô lớp một mới thấy mình lạc hậu. Bao có sẵn, đúng kích cỡ. Nhãn cũng sẵn, chỉ cần lột ra dán bụp bụp phát xong. Phẻ. Và tất nhiên là nhanh quá nên chẳng ấn tượng gì.

Chả bù mình. Cái thời chuẩn bị sách vở vào năm học mới mất toi một tháng hè. Nhưng được cái vui.

Thời đó nhớ đâu chỉ đủ tiền để mua hai trang báo Liên Xô để bọc hai quyển Toán và Tiếng Việt. Còn lại đi xin bao xi-măng về bọc. Bao xi-măng xin về nhúng khăn vắt cho kiệt nước rồi lau cho sạch, sau đó phơi khô, vuốt cho phẳng phiu rồi đo đo cắt cắt. Xem chi tiết…

Hẻm 5 bà…

  • Trần Phan

Đó là một con hẻm nhỏ, gần một trạm y tế phường, có 5 bà bán hàng sáng. Lần nào đưa thằng Jan đi chủng ngừa mình cũng ra đây. Con Pi ăn đủ hết 5 bà thì về. 5 ngàn cháo lòng, qua 5 ngàn phở, rồi 5 ngàn bún, thêm 5 ngàn cháo đậu xanh và chốt hạ bằng 5 ngàn chè. Mình cũng đi theo nó, ăn kiểu 5 ngàn, phòng cái nào Pi ăn không hết sẽ nhờ ba phụ. Bà nào cũng thương Pi, ráng múc cho nhiều. Báo hại nhiều bữa hai cha con đứng lên không nổi. Vui nhất có lẽ là má thằng Jan. Bị 5 bà ngồi gần nhau thay nhau trêu chọc hú hét nên đút cho thằng Jan ăn rất nhanh.

Nói 5 nhưng thực ra có 4 bà thường trực. Còn bà Ba bán cháo đậu xanh lúc có lúc không. Hàng vẫn dọn, nhưng người thì hên xui. Mới thấy bà đó nhưng quay lại đã đi đâu mất. Người mua đến, nếu không thấy bà Ba đâu thì cứ nói trống không tui múc 10 ngàn nghen bà Ba rồi tự tiện múc, tự tiện ngồi ăn, tự tiện nhét tiền dưới đít xoong rồi đi. Quên thì kêu nợ nghen Xem chi tiết…

Lớp Một của Pi…

  • Trần Phan

Sáng nay con gái ba vào lớp Một. Ba mẹ cũng có cơ hội được trải nghiệm cảm giác đưa con đến với lớp đầu tiên trong các bậc học. Thật đặc biệt đúng không con?

Cả tuần nay, đặc biệt là ngày hôm qua. Ba mẹ đã chuẩn bị con rất nhiều thứ. Chiếc cặp mới xinh nè, những quyển vở mới toanh nè, bộ đồng phục cũng thiệt là đẹp nữa nhưng quan trọng vẫn là cảm xúc. Ba biết, với con, nó thật sự quan trọng. Ba cũng đã thử bộ com-plê và nghĩ nó sẽ thật nghiêm túc khi dắt tay con bước qua cổng trường trong ngày trọng đại này. Nhưng rồi thôi, ba vẫn bình thường, ba không muốn con cảm thấy có gì đó áp lực trong ngày lẽ ra sẽ thấy rất đáng yêu.

Trường mới, lớp mới, cô giáo mới, bạn bè cũng mới, con gái của ba bối rối dùng dằng khi mẹ đưa con vào lớp và cùng đi với con đến tận chỗ ngồi. Con muốn về nhà. Ba biết. Xem chi tiết…

Winter is comming…

  • Trần Phan

Đi hát Karaoke chọn Bài tình ca mùa đông, về phòng say say kéo ghế ra ban công hút thuốc lại thấy những cây sầu đông đang quăng quật trong gió lào bỏng rát. Gió là thế, nóng là thế, chúng vẫn xanh um. Nhưng chỉ một thời gian nữa thôi chúng sẽ rụng hết lá. Sắp hết Tháng Tám rồi. Những cây sầu đông sắp sầu.

Chợt nghĩ những cây sầu đông này sẽ sầu gì nhỉ? Có thể một ẩn ức đông nào đó tự sâu thẳm, trong DNA. Có thể một cơn sầu để làm dáng. Mà cũng có thể là một cái sầu viễn xứ chứ ở nơi này làm gì có mùa đông. Mà biết đâu chúng sầu vì không được sầu?

Hóa ra sầu đúng chuyện sầu lại là một may mắn. Nhưng chữ sầu nghe đầy tính nữ, bởi đàn bà có thể sầu không vì bất cứ một lý do gì còn đàn ông thì lại không có lý do gì Xem chi tiết…