Tháng Tám mùa thu…

  • Trần Phan

Có một đêm Tháng Tám, hồi chưa đỡ như giờ, mình chở con bạn thân trên chiếc Chaly đèn vuông đi dạo phố. Nói phố cho sang chớ hồi hổi qua Eo nín thở, vòng xuống Khu 1, qua Cầu Đen, quành lộn Đống Đa rồi về Khu 6 là hết. Ghé chè Nhớ làm mỗi đứa đôi ba ly rồi ra biển ngồi. Hôm đó trăng lên rất đẹp, chả biết do trăng, do biển, hay do cái mắc dịch gì tự nhiên mình đi hỏi nó Quy Nhơn có mùa thu không? Nó bảo tao đéo biết. Đang bay bổng nghe nó nói rớt bẹp phát như thằn lằn đu bóng điện. Thế thì giả dép bố về, đúng là đồ con gái chân cong lại còn phỏng pô, he he.

Nhưng mà ngẫm thấy nó nói cũng đúng. Tuổi ấy mình cũng đếch biết thu là cái gì. Nhớ hồi hổi, cứ mỗi lần trong này gió lào nóng vãi đạn thì ti-vi lại hay hát “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau”… Thế thì phải tìm thu thôi. Nhưng tìm đâu giờ? Quy Nhơn không có cơm nguội vàng nhưng bàng luôn sẵn. Có điều bàng Quy Nhơn không đỏ, cũng có thể là có đỏ nhưng cứ đỏ lá nào là gió lào bứt hết. Gió bứt luôn cả thu, bứt luôn chân cong bay theo đường du học, buồn như rớt thi.

Sáng nay, ngồi uống cà phê với anh bạn, nhìn qua bên kia đường thấy cây bàng đỏ rực và hồn nhiên quá đỗi. Phố vẫn nóng, gió vẫn hanh hao, và Tháng Tám bất chợt Read more…

Chiều nhặt mình ghép những chấm long rong…

  • Trần Phan

Chiều ta ngồi sửa lại chiếc radio
Nghe rột roạt bài canh tân giáo dục
Rồi quảng cáo phân bón đầu trâu và thức ăn gia súc
Thấy tai mình dài gần cả trăm năm

Chiều chả biết làm gì ta đem xe vá lại săm
Bỗng thấy phố tròn xoe qua hai vành bánh
Người điên đứng giữa ngã ba, chẳng biết có gì vui mà cười khanh khách
Khi không biết buồn chắc ký ức sẽ mồ côi

Chiều cũng chả biết làm gì ta ngồi xóa xa xôi Read more…

Lúm đồng tiền…

  • Trần Phan

Chui qua cái nắng tháng 7, vào quán cà phê, và té ngay vào một cái lúm đồng tiền. Cái lúm rất sâu. Tôi cứ thế rơi mãi. Lúc đầu tôi ráng kêu to nhưng chẳng có ai nghe nên về sau tôi kệ con bà nó rơi đâu thì rơi. Tôi hơi ngạc nhiên là tại sao trong cái lúm đồng tiền lại có mây, những đám mây ngũ sắc khô và xốp cứ quất vào lưng ràn rạt và rất ngứa. Ở đây gió và nắng luôn đi cùng một chiều, chúng cứ xoắn lấy nhau thổi thành những luồng xanh đỏ rất đẹp. Tôi thử nắm lấy một luồng như thế thì nắng tuột ra để gió vo cục lại trong tay thành một búi mềm mềm thơm mùi hoa oải hương. Tôi gom vài búi gió gối lên đầu rồi tiếp tục rơi, tính tôi cẩn thận, tôi nghĩ những búi gió này sẽ giúp tôi chạm đất an toàn mặc dù tôi không biết dưới đáy cái lúm đồng tiền này là cái quỷ quái gì.

Lúc này tôi đã lờ mờ thấy cảnh bên dưới và nhận ra ngay đó là thung lũng Sarbocadina trong truyền thuyết. Hoá ra đáy của lúm đồng tiền không phải là đất hay đá, thậm chí cũng không có nước, mà đầy những hạt Higgs. Tôi không hiểu sao các nhà vật lý hơn nửa thế kỷ qua lại cố công chứng minh sự tồn tại loại hạt của Chúa này mà không hề hay biết chúng ở đây. Read more…

Nhậu về sớm…

  • Trần Phan

Quán cũ buồn chân ta ghé chơi
Kêu chai rượu đế với dĩa mồi
Bâng khuâng gọi mấy thằng mặt giặc
À lố, tao về chúng bay ơi!

Nửa tiếng trôi qua chẳng thấy gì
Tưởng mình ăn ở chẳng ra chi
Bỗng lù một đám, năm thằng tới
Như chưa hề có cuộc chia ly

A ha, ngồi xuống hết cả đây
Ly này ta phải rót cho đầy
Anh hùng đâu chỉ nghe lời vợ
Cuộc đời còn cả gió, trăng, mây Read more…

Xúi trẻ ăn cứt gà…

04.07.2016 2 comments
  • Trần Phan

Đó là câu người ta thường dùng để ví von khi một ai đó khuyên người khác làm những điều ngộ nghĩnh. Ăn cứt gà, nhất là cứt gà sáp, không phải là một trải nghiệm dễ chịu. Có lẽ câu chuyện ăn cứt gà xuất hiện từ những mùa đói kém, khi các nhu phẩm thiết yếu được phân phối, những thứ mà bây giờ chúng ta xem là bình thường như đường sữa gạo thịt luôn là những “tài sản” rất có giá trị. Ngày ấy đi thăm đau, chỉ cần có cân đường hay hộp sữa đã là tinh tươm lắm.

Tất nhiên với trẻ con ngày ấy, đường luôn là một thứ xa xỉ, hay đúng hơn là một mơ ước thường trực. Ấy là nói đường đen, hoặc mật rỉ, chứ không phải là đường qua ly tâm và tinh luyện như bây giờ.

Nắm bắt được tâm lý đó, một số ông người lớn hồi hổi nghĩ ra trò bày trẻ con ăn cứt gà sáp vì nó rất giống với đường. Và, he he, không phải nhi đồng đái khai hôi bẹn nào cũng may mắn thoát khỏi trò lừa đảo này.

Kể lại chuyện trên bởi sự việc cá chết ở Vũng Áng và ven biển Miền Trung Read more…

Rồi như gió bay xa…

  • Trần Phan

Chia tay với các lớp cuối khóa, chen trong những cái nắm tay thật chặt và những cái ôm đầy nước mắt, mình bắt gặp một cô giáo đứng trong góc nhỏ lặng lẽ nhìn những bức ảnh chạy trên màn hình ghi lại kỷ niệm của những đứa học trò thân thương của mình trong suốt bốn năm qua. Ánh mắt cô rất lạ. Mình không khiếm nhã đến mức phá vỡ cái không gian quá riêng ấy nhưng đêm về nó buộc mình phải nhắn cho cô ấy một bản tin. Và thật may mắn, cô ấy đã trả lời, qua e-mail.

Cô nói “Mình đến đất QN này mang theo nhiều tự ti nông điền và cả chút háo danh nửa mùa trí thức. Rồi qua tất cả, mình cũng hiểu rằng ta nên diễn ý của mình trong cuộc sống bằng cách hẩy lòng lên chứ không là quệt não xuống. Có thể chúng không biết nhưng mình luôn xem chúng như con. Nhìn chúng bây giờ mình muốn tìm lại chúng của ngày xưa, mà cũng là tìm lại mình của những ngày đồng hành, và của cả những ngày xa hơn nữa”.

Chia sẻ với má con Pi những dòng tâm sự ấy, má nó nói đọc những gì cô ấy viết má thấy nuối tiếc về những ngày xưa. Có những điều mãi đến tận sau này mới nhận ra và có cả những lời xin lỗi chưa có dịp. Read more…

Mùa hoa đỏ về…

  • Trần Phan

Dạo này mình hay đọc những bài viết của bọn học trò năm thứ tư vừa mới ra trường. Những nhớ nhung, những yêu thương, những giận hờn như một file *.zip nén suốt bốn năm, để đến khi những cái vẫy chào hun hút xa nhau mới có dịp bung ra thành những status đầy nước mắt. Đọc chúng, bạn Phan có cảm giác như đọc lại chính mình, như bắt gặp ta của gần hai mươi năm trước lầm lũi đạp xe đưa những bạn bè ra bến xe để rời khung trời cũ.

Bạn Phan hiểu chứ, mà không hiểu sao được cái cảm giác không biết lấy gì để lấp vào nỗi trống vắng khi yêu thương bày về phía nào cũng thấy thiếu?

Chúng ta thường vậy. Khi bàn tay rời nhau mới cảm nhận được sự mất mát. Có những ngày tháng cũ, một mình đi dọc giảng đường, bạn Phan từng ước giá như thời gian quay lại để bạn Phan có thể ôm từng đứa trong vòng tay, chỉ để nói với nhau rằng tao yêu mày lắm.

Thời gian rồi tựa cái chớp mắt. Thoắt cái nước chảy qua kẽ tay, vó ngựa qua thềm. Những ai còn cơ hội, dẫu còn đó những bộn bề, hãy biết còn gặp nhau đây là một hạnh ngộ Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 657 other followers