Hết dịch bạn làm gì?

Trần Phan

Hôm rồi có người hỏi tôi hết dịch mày sẽ làm gì? Câu hỏi làm tôi nhớ đến những bộ phim Mỹ.

Cũng nói thêm là tôi hay xem phim Mỹ, nhất là các phim chiến tranh. Phim Mỹ hay, vì ngoài những tình tiết phóng đại hay những pha hành động giật gân không tưởng để câu khách thì những tình tiết đời thật nó thường rất thật. Cả lời thoại lẫn sự việc. Ví dụ như một đôi trai gái trong phim Hàn sẽ đưa nhau vào khách sạn chỉ để ngồi tâm sự còn phim Mỹ thì khác. Trong tình huống đó, phim Mỹ Tiếp tục đọc

Vu Lan viết nhảm

Trần Phan

Thấy những hình ảnh của hai cô chú ở Sài Sòn mà muốn khóc. Thương họ, thương Sài Gòn quá. Trong dịch bệnh thấy rõ những sự cô độc, người già càng cô độc hơn.

Gọi điện về nhà, hỏi ba má ổn không, cô tư ổn không. Hai anh em mình đều ở phố, ngoài quê còn hai ông bà già, ông thì không thấy đường đi sau hai lần mổ não, bà thì chống gậy cà nhắc vì cái chân gãy chưa liền hẳn, thêm một bà cô năm nay tám mươi bảy. Ba mái đầu bạc trắng và hai ngôi nhà, người và nhà đều liêu xiêu Tiếp tục đọc

Thiên nhiên có hiền hòa không?

Trần Phan

Tui nghĩ không, dù nhiều người nói về mẹ thiên nhiên với đầy những bao dung. Thôi thì để tui kể tóm tắt cho anh em nghe về một câu chuyện, rồi sau đó các bạn nghĩ thế nào cũng được.

Đó là từ buổi bình minh của sự sống, mẹ thiên nhiên đã không biết bao nhiêu lần giáng những cơn thịnh nộ. Dù chẳng ai làm gì đến bà.

Để dễ hình dung, chúng ta tạm nhớ rằng tổng số loài sinh vật hiện có trên trái đất này chỉ chiếm chưa đầy 1% tổng số Tiếp tục đọc

Viruses, where are you from?

Trần Phan

Chúng ta đến từ đâu đã là một câu hỏi khó, virus đến từ đâu có lẽ còn khó hơn. Đôi khi nó được xem là một câu hỏi mang tính triết học.

Tính đa dạng của các virus không có gì phải bàn cãi, từ một vài genes như PCV ở lợn đến hàng trăm, thậm chí hàng nghìn genes như các loài thuộc Nucleocytoviricota xâm nhiễm trên Amoeba. Tuy nhiên, cây phát sinh sự sống (ToL) của Woese et al. (the three-domain system) không có chỗ nào dành cho virus, xét trên cả 3 lãnh giới/vực của sự sống là Bacteria, Archaea và Eukarya (ảnh). Tiếp tục đọc

Pi, 10th birthday

Trần Phan

Sinh nhật của chị Pi thật đơn sơ. Pi không nói ra nhưng ba biết Pi hơi buồn một chút vì Pi lớn rồi, tuổi này Pi muốn nhiều bạn. Vậy mà lần sinh nhật này không có ai, kể cả những người bạn thân nhất như bạn Linh ù, chị Yến cao kều cùng lớp hay bạn Hoàng và anh Châu ở gần nhà. Nhưng Pi hiểu hết.

Bù lại, Pi có một người em thật hay nhé. Những ngày qua Jan đã dậy sớm hơn tự giành phần xếp mùng mền để chị Tiếp tục đọc

Bác sĩ khối B’

Trần Phan

Nói cho ngay là tui không những ớn bác sĩ khối C mà còn ớn luôn bác sĩ khối B’. Bác sĩ khối C thì rõ rồi, còn bác sĩ khối B’ (B phẩy) là một khái niệm tui đưa ra để phân biệt với bác sĩ khối B vì bác sĩ khối B đang ở trong tình trạng căng thẳng, gồng mình ở những tuyến chống dịch cam go đến ăn còn không kịp; còn bác sĩ khối B’ cũng là những bác sĩ thật, nhưng chẳng hiểu sao thấy rảnh quá, ngày đăng năm bảy status thiên thiên địa địa, tui cũng đương rảnh nên thử troll mỏng mỏng phát là y rằng 30 giây sau thấy bị ăn Tiếp tục đọc

Về quê

Trần Phan

“Mình muốn về quê để an toàn, nhưng mình thương Sài Gòn nhiều lắm”, đọc những dòng tâm sự của những người rời Sài Gòn trong lúc này nếu khóc được chắc tui đã khóc. Chiều, có đứa học trò nhắn “chắc em sẽ về”, hỏi nó “còn tiền không”, nó bảo “dạ đủ đi đường”. Dặn dò nó vài thứ rồi ngồi thần ra nghĩ đến cảnh những chiếc xe máy xộc xệch chở theo những đứa trẻ với lỉnh kỉnh đồ đạc dọc quốc lộ nắng cháy mà không cầm lòng.

Mà với nhiều người tui biết thì cũng Tiếp tục đọc

Rau cho mùa giãn cách

Trần Phan

Tui biên cái tus này vì thị xã vùng ven đã thực hiện giãn cách và bài học về khan hiếm rau của Sài Gòn vẫn còn đó. Tất nhiên nhu cầu và khẩu vị rau mỗi người mỗi khác nhưng với cách tự trồng nhanh, trong tình trạng cực chẳng đã, vẫn có thể đảm bảo đủ rau cho nhu cầu hàng ngày.

Trong các cách tự trồng rau, cách nhanh nhất vẫn là rau mầm. Ở đây tui lược bỏ tất cả sự rườm rà về nông học để giữ lại vài điều cốt yếu mà ai cũng có thể Tiếp tục đọc

Bác sĩ khối C

Trần Phan

Nhìn hình ảnh những nhân viên y tế kiệt sức vì áp lực công việc, và cả tâm lý, tui xót ruột. Tự đáy lòng, tui muốn nói lời cảm tạ các anh chị em. Chúng ta còn đây, đêm ngủ no mắt rồi sáng dậy lên facebook chém gió đong gái hoặc nói về đạo đức là bởi đang nhờ những con người đang lả đi như thế này.

Liệu họ có thể chịu đựng thêm bao lâu? Tui không biết. Chỉ biết chắc một điều rằng nếu họ không thể kham nổi nữa, Tiếp tục đọc

Tập bò chữa bệnh cột sống và câu chuyện tiến hóa…

Trần Phan

Thấy trên facebook một người bạn share về câu chuyện cả làng thi nhau tập “bò bốn chân” để chữa bệnh đau xương khớp và thoát vị đĩa đệm (link dưới comment) thấy vừa buồn cười vừa thích thú.

Buồn cười thì rõ rồi, không ai không bật cười khi chứng kiến cả làng từ già đến trẻ thi nhau bò lổm ngổm. Còn thích thú vì điều ấy thật đúng. Câu chuyện bắt đầu từ thuở bình minh của loài người,… Tiếp tục đọc