Chiều nay mình đi chợ…

  • Trần Phan

Chiều nay mình đi chợ
Đẹp trai như sao Hàn
Quần lì-vai sành điệu
Xuyệt tông cùng ray-ban

Ngẩn ngơ bên hàng cá
Chị ơi con gì đây?
Ngon lắm em, cá đuối!
Ăn vào mát phây phây

Dạo qua hàng rau củ
Gom một mớ tập tàng
Cái này không cần hỏi Read more…

Mai về qua phố…

  • Trần Phan

Người về qua phố
Lẻ đôi bàn tay
Ta về qua phố
Một chiều mưa bay

Có con đường nhỏ
Buồn như tội đồ
À ơi phố ngủ
Bên miền hư vô

Gió nào qua đây
Lá rơi trên tay
Chép dòng thư cũ Read more…

Về miền tây…

  • Trần Phan

Miền Tây đang chết. Những cánh đồng bao la bỗng chốc trở nên nứt nẻ, khô khốc, trong kiệt cùng của cơn khát. Cùng với đó, mặn xâm thực nghiêm trọng dã khiến cho vựa lúa lớn nhất của cả nước, biểu tượng của sự màu mỡ trù phú, đang đứng trước sự lụi tàn.

Why? Tất cả các mũi dùi đều đang chỉa về phía Trung Quốc với sự tin tưởng tuyệt đối rằng việc xây dựng những con đập lớn chặn dòng Mê Kông trên phần lãnh thổ của họ chính là nguyên nhân của sự hủy diệt này. Trong một diễn biến có liên quan, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gửi công hàm yêu cầu phía Bắc Kinh xả đập để phần nào giảm bớt cơn khắc khoải. Bình luận về vấn đề này, một đàn anh của tôi, anh Dang Thai Minh, đã cay đắng viết trên facebook rằng “thật cảm động khi thấy thằng đốt nhà mình xách xô sang dập lửa”. Có lẽ chưa bao giờ cụm từ “mất nước” được chơi chữ với mật độ dày đặc như hiện nay.

Tuy nhiên, nếu bình tĩnh lại ta sẽ thấy nguyên nhân từ phía Trung Quốc tuy rất thực nhưng sẽ còn một khả năng nữa, khả năng ta tự hại mình, là không thể loại trừ. Mê Kông là Read more…

Làm bố đi vì cuộc đời cho phép…

  • Trần Phan

Một ngày, nhận được hai tin vui, một từ thằng bạn và một từ đứa em, rằng chúng nó sắp làm bố. Tất nhiên mình vác ngay thùng bia phi thẳng đến nhà thằng bạn, giờ say rồi. Còn đứa em, chắc đợi khi nào nó về. Vụ nào chớ vụ này không uống giang hồ nó coi ra gì, he he.

Điểm chung của chúng nó bây giờ là mừng. Đèo mẹ, hổng mừng mới lạ. Mừng vì súng ống vậy là ngon. Và thứ hai là lo. Mà chuyện gì chớ chuyện lo là đúng luôn. Chuẩn bị cho một đứa con ra đời đủ thứ chuyện, từ kinh tế, tâm lý, kinh nghiệm,… chớ đâu giỡn chơi. Nhưng hổng có sao hết, ông bà mình xưa giờ kêu mọi chuyện dầu khó mấy khó đi nữa miễn mình thương và trời thương là được.

Nói chuyện trời thương để bạn Phan kể hồi sanh con Pi nghe chơi ha. Hồi đó má con Pi chuyển dạ, nhập viện Pleiku. Bạn Phan đang dạy nghe tin liệng cục phấn ra ngoắc xe đò đi luôn. Dọc đường cứ bắt tài xế dừng xe liên tục để… đi tè. Mà cái nòi càng lo càng đi tè. Bà con nào thấy đúng thì xác nhận dùm cái hông thiên hạ kêu bạn Phan nói dóc. Vừa vặn sao tới nơi là kịp lúc bác sĩ ẵm con Pi từ phòng sanh ra, hên vậy mới nói. Cha con nhìn nhau, thấy bản mặt nó láo láo Read more…

Giáo án cloning…

  • Trần Phan

Cuộc đời sắp đặt thế nào mà bạn Phan may mắn được làm việc với những người, về lý thuyết, sẽ đi theo cái nghề mà bạn Phan đang làm. Diễm phúc này không phải ai cũng có được, bạn Phan ý thức rất rõ điều ấy. Bạn Phan từng nói nhiều, và hôm nay lại biên một đôi dòng lên đây, cho những đồng nghiệp tương lai, vì cứ thấy băn khoăn mãi.

Đó là cứ mỗi độ sau tết, sinh viên năm thứ tư ở các trường đại học sư phạm được biên chế về các trường trung học phổ thông để trải qua một kỳ thực tập đầy khó khăn. Có thể xem đó như một cuộc sát hạch nghề nghiệp trước khi chính thức trở thành một giáo viên thực thụ. Xin chúc mừng các bạn. Ở đó, các bạn phải thực hiện đầy đủ tác phong lên lớp, từ áo dài đến com-plê, cà-vạt,… đến cách sử dụng ngôn ngữ. Cũng không còn những buổi tập giảng đầy tiếng cười với cóc ổi xoài me, mà thay vào đó là không gian thật, người thật, việc thật, phấn thật, bảng thật, lớp thật, học trò thật, bài giảng thật, và thật luôn cả những giáo viên hướng dẫn kỳ cựu khó tính để sẵn sàng đánh rớt các bạn bất cứ lúc nào.

Với áp lực như vậy, lo lắng tất nhiên là điều không tránh khỏi. Nhưng mệt mà Read more…

Viết cho con trai [2]: tròn tháng

  • Trần Phan

Mình từng có những ước mơ dang dở, từng có những nỗi buồn chia ly. Đôi khi lòng tự hỏi nếu như mọi thứ đều suôn sẻ thì sẽ như thế nào? Có thể mình sẽ ở một phương trời khác, có những đứa trẻ khác được sinh ra, và rất nhiều những cái khác khác.

Là giả dụ thế thôi. Mình biết mình trân trọng những gì đã trải qua, để sau tất cả, mình yêu cái mình có được lúc này. Cảm ơn cuộc đời, và trên cả cuộc đời, đã an bài mọi sự và đặt những đứa trẻ này vào ngôi nhà của chúng con.

Con trai, hôm nay tròn tháng. Ba tranh thủ biên vội mấy dòng này để chúc mừng con và nhân tiện muốn nói với con rằng ba mẹ không bao giờ mong con sẽ là phần nối dài để hoàn thành những điều ba mẹ còn bỏ ngõ. Con sẽ lớn lên, mạnh mẽ và sống cuộc đời của riêng mình, mà ở đó, dẫu có lúc con phải đi một mình, con sẽ không cô đơn.

Facebook | Feb. 26, 2016 Read more…

Khi người đàn bà đẹp…

  • Trần Phan

Lâu rồi, mình từng được hỏi là người đàn bà đẹp nhất khi nào. Chịu. Đàn bà vốn đẹp, không gian cho câu hỏi lại quá lớn, nên có quá nhiều đáp án và tham số để cân nhắc. Lúc nhận lương, lúc ngủ, lúc buồn, lúc say, lúc khóc, lúc lên giường,… hay cả lúc bội bạc? Thật khó để biết liệu người đàn bà đẹp nhất khi nào trong khi họ có thể đẹp ở bất cứ lúc nào.

Nhưng hôm nay lại có một phương án khác, một-có-vẻ như một-câu-trả-lời, khi bắt gặp một người đàn bà ngồi bên những loang lổ. Một người đàn bà thật đẹp, an yên. Một người đàn bà sắp già.

Liệu chăng người đàn bà đẹp nhất lúc họ, một mình, ngồi nghe những tàn phai?

Đã qua rồi cái thuở để sẻ chia, ở cái tuổi ấy, họ như một nơi yên nghỉ của nhiều câu chuyện. Không có một ánh sáng nào có thể rọi đến những thẳm sâu. Có chăng chỉ như những vệt nắng chiều nhảy nhót dưới chân, hay đúng hơn là những chớp đèn flash lóe lên đâu đó trong quá khứ. Bí ẩn và mãi mãi.

“Em lại nhớ chuyện ngày quá khứ Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 657 other followers