Đường chúng ta đi…

  • Trần Phan

Người mình có tính vội vàng. Dễ thấy nhất khi đi đường. Những chiếc xe máy lấn nhau phóng vun vút bất kể luật lệ, những ngã tư chen chúc thúc còi inh ỏi luôn là đặc trưng ở “Việt Nam trên đường chúng ta đi”.

Nhà mình nằm trên trục đường chính vào thành phố. Mỗi sáng anh em từ vùng ven vào trung tâm thành phố để đi làm. Thôi thì đủ. Từ anh công chức sơ-mi đến chị phụ hồ áo bạc. Tuy khác nhau nhưng tất cả đều bình đẳng về tốc độ. Tiếp tục đọc

Advertisements

Tiền nhiều để làm gì?

  • Trần Phan

Đó là câu nói nổi tiếng của anh Vũ Trung Nguyên tại cuộc chia tay tỉ đô. Tất nhiên câu nói có bối cảnh và nội hàm riêng của nó. Nhiều người cho là hay, nhiều người đem ra giễu nhại. Chuyện này tôi không bàn.

Điều tôi bàn là nếu tách riêng câu này và hỏi cho từng người chắc sẽ có những đáp án khác nhau. Tiền làm được nhiều thứ. Thứ gì còn tùy. Nhưng nhìn chung nhiều tiền vẫn tốt. Giàu mà yên bình tất nhiên tốt hơn nghèo mà yên bình. Tiếp tục đọc

Cư Jut…

  • Trần Phan

Ea T’Ling, Cư Jut, mưa say say, người cũng say say. Cái thị trấn bé tí hin nơi góc núi này hồn nhiên đến đỏng đảnh. Gió đó, nắng đó, oi nồng đó, rồi mưa đó. Mọi thứ cứ bất chợt. Bất chợt đến, bất chợt đi rồi bất chợt thương. Lòng người cứ hun hút nhớ như những con đường bụi mù…

Đám cưới đứa học trò, tôi không nghĩ mình được gặp những người nơi chính quê hương Phù Mỹ của mình trên xứ đất đỏ này. Uống rượu được nấu từ chính quê hương của mình mang lên đây lại càng không. Ấy vậy mà mọi chuyện tình cờ. Tiếp tục đọc

Ăn chợ

  • Trần Phan

Trước giờ hầu như tui không ăn sáng trong các hàng quán ở chợ, trừ mùa hè năm 1994 tui phụ việc cho một người bác họ và gần như phải ngủ luôn ở chợ Hồ Thị Kỷ (Saigon) để đón các chuyến xe chở hoa từ Dalat giao cho các đầu mối. Kinh nghiệm cũng nói rằng nếu đi xa hoặc đến một nơi nào đó chưa quen mà muốn ăn thì cứ tìm chợ. Thứ nhứt bởi đa dạng, nhưng cái thứ nhì mới quan trọng, đó là giá luôn rẻ, không bị chặt chém. Vì người ta chủ yếu bán cho dân tiểu thương và bà con lao động bình dân.

Biết thì biết vậy nhưng tui ít. Một phần vì mối quan tâm đến vệ sinh Tiếp tục đọc

Hải Minh…

  • Trần Phan

Hơn hai mươi năm mới quay lại Hải Minh. Tôi cũng không hiểu sao lại lâu đến vậy. Không phải bởi cách trở đò giang mà có lẽ bởi nó quá gần. Hình như cái gì cũng vậy, xa thấy thương gần thấy thường, dù biết đó là một sai lầm.

Hồi đó, 1996, tôi làm một tiểu luận về rong biển. Trong các chuyến thu mẫu tôi có đến đây vài lần. Đó là một làng chài nhỏ nằm yên ả dưới chân ngọn Tam Tòa. Đứng từ Quy Nhơn ngó qua thấy bức tượng Trần Hưng Đạo cùng lô xô nhà cửa. Tiếp tục đọc

Số bị thương…

  • Trần Phan

Mới mua cho Pi đôi giày thể dục mới thay thế cho đôi cũ đã hỏng đế. Giày cũ loại xỏ phát xong nhưng đôi mới Pi thích cột dây. Mà thích thì thích vậy thôi chứ cột có được đâu, đi vài bước là bung ra, tập mấy ngày rồi chưa xong, báo hại mỗi sáng ba ngoài chải tóc nay lại thêm chuyện lui cui ngồi cột dây giày.

Vừa làm vừa nói mơi mốt có chồng khi nào cột dây giày hay chải tóc thì thuê ba, lúc đó ba già rồi, con thuê thì ba có tiền uống cà phê khỏi phải xin mẹ. Pi nói lúc đó Pi giàu, Pi sẽ mua cà phê cho ba uống. Chả biết lúc đó có còn cà phê pin con ó không nhưng nghe mà mát ruột. Tiếp tục đọc