Ngày của Cha…

Trần Phan

Hôm nay Ngày của Cha, chủ nhật thứ ba của tháng Sáu, có ai đã nói lời yêu với Cha mình chưa nhỉ?

Trong các trạng huống bày tỏ lời yêu thương, có lẽ nói với cha mình là lời khó nhất. Không hiểu sao chúng ta làm điều đó dễ hơn với người yêu, với vợ chồng, hay con cái. Ấy là nói yêu thật lòng, không tính đến trường hợp ba lăng nhăng bướm ong buông lơi cợt nhã Baby, I love you này nọ. Tiếp tục đọc

Dạ khúc

Trần Phan

Hôm rồi có người nhắc đến Dạ khúc của Quốc Bảo, mình thử dạo nó trên tông E-minor nhưng có vài nốt lững lơ không chắc lắm nên nhắn tin hỏi một người bạn.

Đó là một bài hát hay, ít ra mình cảm thấy như thế. Lần đầu nghe là Lệ Quyên hát, lâu rồi, lúc đó thấy bình thường. Phần vì giọng ca Lệ Quyên không ấn tượng với mình, phần vì phần hòa âm hơi sến. Chỉ hơi chú ý vì bài này viết trên nền của Waltz, Tiếp tục đọc

Mấy cô bạn học

Trần Phan

Thấy bức ảnh này trên facebook, 5 đứa bạn mình, mấy cổ gặp nhau trong một đợt tập huấn của ngành giáo dục và đang cười không thấy mặt trời.

Mình thích bức ảnh quá. Khi ai đó cười mà không cần giữ kẽ là lúc thật sảng khoái, mà thường con người ta chỉ cười được như thế với những người thân tình. Tiếp tục đọc

Luân lý chức nghiệp

Trần Phan

Sáng nay ngồi nói chuyện với các bạn sư phạm, tui có nhắc đến và nhân đây cũng muốn biên mấy dòng để giới thiệu với các bạn yêu quý về một cuốn sách (bản scan tui đặt trong link ở cuối cái post này). Cuốn “Luân lý chức nghiệp”, xuất bản 1971, do hai giáo sư trường Sư phạm Saigon là Lê Thanh Hoàng Dân và Nguyễn Hòa Lạc chắt lọc tâm huyết và bày biện nó bằng một thứ tiếng Việt nghiêm cẩn, đẹp đẽ, và gần gũi. Sách được Tiếp tục đọc

Hợp âm 7

Trần Phan

Hôm qua mất cả buổi chiều với một thằng bạn về guitar. Chat qua chat lại về trình độ hòa âm và kỹ thuật diễn tấu rồi quay qua bình luận về một số guitarist nổi tiếng. Đánh giá về bass trong solo, nó nói cao thủ đi bass không những hỗ trợ được cho phần giai điệu mà tiếng bass còn phải vẽ được giai điệu của riêng mình. Nó nói đúng, nhưng khi ví dụ một số bản thì mình nghe có bản thích có bản không, có bản nó bảo rất Tiếp tục đọc

Gặp bạn cũ

Trần Phan

Hôm qua say quá, rượu và cả một mớ cảm xúc lẫn lộn. Tôi uống, rồi thỉnh thoảng tự hỏi thời gian là cái gì ấy nhỉ. Rồi ba mươi năm là bao nhiêu?

Bao nhiêu tôi không biết, nhưng nó đủ để hai thằng bạn chơi từ nhỏ không còn nhận ra nhau dù đã gọi điện, báo tên tuổi, và địa điểm. Tiếp tục đọc

Lại viết về chó

Trần Phan

Sáng đọc một bài của một bạn trẻ về một con chó, tự nhiên khi không ngồi buồn một hồi. Tui từng là một người ăn thịt chó. Ăn tàn bạo. Rồi thôi. Lần mất con chó từng theo tui qua những biến cố lớn của cuộc đời, tui đã vác theo một cây rựa và phóng xe trong đêm khuya. Hồi đó có lẽ số nó đã hết nhưng phúc của tui vẫn lớn, vì tui đã lùng sục khắp nơi nhưng không tìm ra kẻ bắt trộm. Rất khó để nói điều gì sẽ xảy ra cho tui hoặc Tiếp tục đọc

Ảo tưởng

Trần Phan

Con người sinh ra và bắt đầu trở nên ảo tưởng từ lúc nào nhỉ? Ấy là hỏi trong phạm vi một đời người.

Tui không biết động vật khác có hay không nhưng ở người thì không biết do bẩm sinh hay rèn luyện mà ảo tưởng là thứ hầu như ai cũng có. Khác nhau ở chỗ hoặc ít Tiếp tục đọc

Giáo viên thỉnh giảng

Trần Phan

Đọc bài báo này thấy buồn. Thôi thì bỏ qua những từ ngữ lâm ly mà tác giả muốn thể hiện như thầy cô “sống mòn” hay cái gì mà “con đường từ bục giảng đến chuồng lợn thật gần” thì có một thực tế là nhà giáo khó lắm mới xoay xở cuộc sống của mình. Biên chế đã khó, nhà giáo thỉnh giảng lại càng khó hơn.

Nói một chút để anh em hiểu thế nào là giáo viên thỉnh giảng. Tiếp tục đọc

Nhân chuyện một con mèo

Trần Phan

Động vật có biết đếm không nhỉ? Là nói đếm theo cách của chúng ấy.

Bởi tôi không hiểu bằng cách nào mà chúng có thể biết được sự thiếu hụt hay tăng lên của một thứ gì đó. Số con của chúng chẳng hạn.

Tôi có một con mèo mẹ với 3 con mèo con. Bọn trẻ ở nhà thích chơi Tiếp tục đọc