Lẫn…

  • Trần Phan

Lúc chiều xem clip một cụ bà đứng trò chuyện với gương vì không nhận ra mình (link dưới comment) mà yêu quá chừng.

Rồi tự nhiên nhớ hồi còn thuê trọ, mình ở gần nhà một cụ ông. Cụ cao tuổi. Đẹp lão, nhưng bị lẫn. Con cái cụ chăm sóc hay ho mọi nhẽ.

Mình nhớ chiều chiều anh con trai hay đưa cụ đi dạo quảng trường. Mỗi lần về đến ngõ cụ luôn không chịu vào nhà mà đòi đi chơi tiếp. Anh con phải dỗ, hứa hẹn đủ điều. Bảo sẽ may áo mới. Bảo sẽ ngủ cùng. Mình để ý mỗi lần năn nỉ không xong anh con thường cầm cái roi nhứ nhứ bảo bố đi vô không là đánh đòn. Thế là cụ sợ. Cụ đi vô. Vừa đi vừa khóc. Anh con trai cũng khóc.

Rồi cũng nhớ hồi má mình chăm bà nội mình. Cũng hay ho mọi nhẽ. Bà ăn đó mà nghĩ mình chưa ăn. Ai đến chơi hỏi bà ăn cơm chưa bà bảo nó bỏ đói tao mấy ngày rồi. Người biết thì không sao. Người không biết cứ trách. Thấy má cũng khóc. Xem chi tiết…

Nhìn gái…

  • Trần Phan

Cô gái bước ra khỏi quán cà phê, tôi tháo cái kính đen móc lên cổ áo thì nghe chị chủ đứng ở quầy thu tiền sau lưng tôi nói con gái nhà ai đẹp quá chừng chừng đúng hông chú Phan. Tôi giả đò ngơ ngác hỏi gái nào cơ, chị chủ cười như mắc ma kêu thôi đi chú, lần nào có gái đẹp tôi cũng thấy chú lấy kính đen ra đeo.

He he, cứ mỗi khi bị ai bắt bài là tôi ngại lắm quý anh quý chị ạ. Đúng là như chỉ nói. Nhưng không phải tôi nhát khi ngắm gái. Tôi đeo kính đen là để giữ cho mọi chuyện được tự nhiên. Tôi nói điều này không biết có phản khoa học không nhưng tôi tin cái nhìn có một lực tác động bí ẩn hay ít ra tồn tại dưới dạng sóng hay từ trường gì gì đó, đặc biệt là khi nhìn từ phía không trực diện. Bằng chứng là đôi khi chúng ta linh cảm có ai đó đang nhìn mình từ phía sau thì y như rằng điều đó đúng, thậm chí nóng rực. Bởi vậy nên đeo kính đen là để khúc xạ bớt hay phân tán những sóng và hạt quái quỷ mà mình có thể gây cũng như đề phòng những phản lực nếu có làm mình choáng váng chớ tôi thì có mà nhát vào mắt. Xem chi tiết…

Cái địu cái địu…

  • Trần Phan

Jan nhà mình sắp sửa đi trẻ, má nó biểu đi mua cái địu để tiện chở đi chở về.

Sự phức tạp của thị trường địu khỏi nói đi ha. Thôi rồi chủng loại và thôi rồi giá cả. Người ta hay đánh vào tâm lý các chế ạ. Chính là tâm lý làm cha làm mẹ trên răng dưới dái chả sao, nhưng con cái nhứt định phải đàng hoàng. Bởi vậy nên cái gì của trẻ con cũng đắt lòi kèn. Từ bỉm, sữa, khăn, giày, đến cả cái bít tất. Và địu cũng thế. Mình không tiếc tiền, nhưng nó phải đúng với công năng hoặc thẩm mỹ mà nó mang lại. Chớ như ất ơ lá mơ là mình bỏ đi nhậu ngay. Và mình đi nhậu thiệt. Kết quả là đi mua từ chiều, tối mịt mới về. Ahihi.

Nói địu mới nói. Mình thích cái địu của người Bahnar quá. Mình cho đó là một trong những cái vi diệu nhất của đồng bào dọc dãy Trường Sơn mình.

Nói địu nhưng thực ra là một cái khăn đúng hơn. Thường bằng thổ cẩm. Kích thước chỉ rộng và dài hơn chiếc khăn tắm một chút. Các chị các mẹ nơi ấy cột vắt chéo chiếc Xem chi tiết…

Bên xe hủ tíu…

  • Trần Phan

Má mấy đứa nhỏ ẵm con về ngoại chơi thành ra mấy ngày rồi xấc bấc xang bang. Tối nay định chiến tiếp mì tôm nhưng cầm gói Hảo Hảo thấy ngán quá đành xách xe đi ăn hủ tíu.

Ngồi ăn gần xong nghe thằng bé con chị bán đang dỗ em nó cái gì đó bằng tiếng Quảng Ngãi xịn nên ráng nghe thử. Nhắc lại là tiếng Quảng Ngãi xịn nha. Lâu rồi mới nghe nguyên chất như thế, bởi người Quảng vào đây học hành hay làm ăn một thời gian là có chút pha pha. Giống như thêm chanh tỏi ớt các cái, tuy ngon thì cũng ngon nhưng ai sành ăn sẽ thấy không bằng nước mắm nhỉ.

Quay lại thằng nhỏ. Em nó, con bé chừng trạc tuổi con Pi, đang ngồi trên ghế đá gần xe hủ tíu khóc bù lu bù loa đòi ăn kem. Thằng anh kêu thôi đừng có đòa tồ lô nữa, đợi mưa mốt anh lớn anh sẽ lồm thiệt nhiều tiền để em en cho đõa. Em nó kêu chừng đó em muốn ăn thịt gà được không. Nó kêu được. Em nó kêu em muốn mua ô tô cho má được không. Nó kêu được luôn,…

Mình ăn xong thấy vui vui kéo ghế lại gần nói với thằng anh là để chú Xem chi tiết…

Hướng dẫn uống bia để say…

  • Trần Phan

Trời sắp mưa, lại cuối tuần, nên mình tranh thủ biên cái note này ha. Chỉ để hướng dẫn cách uống bia sao cho dễ say thôi chớ không có ý gì. Tất nhiên nói bia nhưng bao hàm cả rượu.

Bị mình đọc nhiều bài viết hướng dẫn những tiểu xảo hoặc bày cách uống bia sao cho không say mình không có ưng bụng chút nào trọi. Tất cả mọi phương pháp để không say trong một cuộc tương phùng, như để chứng minh về tửu lượng, đều làm bạn trở nên nhỏ bé. Nhậu không say nó phí bạn bè, phí luôn cái không gian, ví như cái không gian cuối tuần và sắp mưa này chả dụ. Nhưng quan trọng nhất vẫn là phí rượu. Người ta phát minh ra bia rượu là cốt để say. Thà không uống thì thôi, và thà không say thật thì thôi, chớ uống mà cố để không say giang hồ nó không coi ra gì.

Vậy làm thế nào để uống cho say? Tất cả các bí quyết đều nằm ở hai chữ nhiệt tình. Đừng nhầm nhiệt tình với bia rượu. Đời chả mấy ai thèm đến mức cố sống cố chết tìm rượu ngước cổ tu ừng ực để rồi ngã vật ra. Say vậy không tính. Nhiệt tình mình nói ở đây là nhiệt tình Xem chi tiết…

Thiến dái cây…

  • Trần Phan

Mùng Năm tháng Năm, nhiều người thi nhau kể chuyện Khuất Nguyên rồi bày tỏ sự ngưỡng mộ nghe mắc mệt. Đại khái ông này người nước Sở, chết một cách lãng nhách là trầm mình xuống sông Mịch La tự tử. Ở đời sống mới quan trọng chớ chết ai cũng làm được, mà không làm thì cuối cùng cũng chết nên mình ghét tất cả những ai làm cái việc là tự tước đi sinh mạng của mình. Không ai bắt Khuất lão nhân gia phải chết cả. Ông ấy chết vì nghĩ rằng mình buồn rất lắm quá. Mà nỗi buồn của ông thì nó cũng xàm xí mứng. Đại khái là bị vua ghét. Trước đó ông còn soạn ra một quả Ly Tao kinh để bày tỏ nỗi thống thiết vì không được vua yêu. He he thiệt là một quả buồn chưng hửng mà nếu nói không quá, và không luận về tuổi tác, thì so với Tô Đông Pha sau này, Khuất lão nhân gia chả biết xếp vào đâu.

Bởi vậy nên bạn Phan không có hứng biên tiếp về họ Khuất. Ai muốn tìm thêm thì mời gúc. Bạn Phan kể ở đây một chuyện khác, một trong hàng loạt các lề thói của Xem chi tiết…

Psilotum phố…

  • Trần Phan

Các bạn hãy nhìn bức ảnh này, và cả bóng người trong ảnh nữa, phần lớn những người có mặt ở đây sẽ không thấy gì đặc biệt nếu bạn Phan không tiết lộ một số thông tin…

Đó là hai mươi năm theo nghiệp cỏ cây, trừ những phòng tiêu bản, đây là lần thứ ba bạn Phan gặp lại loài thực vật trong bức ảnh này với tư cách là một sinh vật sống. Có điều, không giống hai lần hiếm hoi trước đây, lần thứ ba này bạn Phan gặp lại người bạn cũ không phải trong thăm thẳm rừng già mà lại ở một quán cà phê trang nhã nép mình trên tầng hai của một căn hộ nằm gần hồ sinh thái Đống Đa của thành phố bé nỏ này: loài Khuyết lá thông Psilotum nudum (L.) Baeuvois huyền thoại.

Được cho là nhánh tiến hóa sớm, phát sinh từ Rhyniophyta, những người anh em của Psilotum nudum xuất hiện cách đây hơn 400 triệu năm vào kỷ Silur của Đại Cổ sinh. Trong khi tổ tiên của chúng bị xóa sổ, những cá thể bé bỏng này thật quá vĩ đại khi vượt qua Xem chi tiết…