Chí Tài

Trần Phan

Tạm biệt Chí Tài. Dẫu biết đời có sinh ắt có tử, nhưng cái lẽ bất dịch ấy lại chứa trong nó sự vô thường.

Như những người yêu quý anh, tui mắc nợ anh những tiếng cười.

Con người ta có thể chọn để nghe một loại nhạc nào đó, xem một loại phim nào đó, hay một loại chính kịch nào đó. Nhưng thường ai cũng muốn mình vui, tiếng cười cũng từ đó mà thành như một nhu cầu. Và cũng vì lẽ đó mà nghệ sĩ hài luôn có lượng khán giả nhiều hơn, tức đến được với số đông. Tiếp tục đọc

Sponsored Post Learn from the experts: Create a successful blog with our brand new courseThe WordPress.com Blog

WordPress.com is excited to announce our newest offering: a course just for beginning bloggers where you’ll learn everything you need to know about blogging from the most trusted experts in the industry. We have helped millions of blogs get up and running, we know what works, and we want you to to know everything we know. This course provides all the fundamental skills and inspiration you need to get your blog started, an interactive community forum, and content updated annually.

Ăn nửa buổi

Trần Phan

Tôi gần như quên mất những ký ức quê này. Chiều nay thằng Jan ngồi ăn theo kiểu ngồi xổm bưng chén húp làm tôi buộc miệng nói ngồi y như ông nông dân. Nói vô thức thôi, nhưng rồi chợt nhớ đến những bữa ăn bên bờ những cánh đồng đương gặt hoặc cấy sạ ở những mùa xa lắc.

Ăn nửa buổi là một bữa ăn phụ cho người làm công. Giờ vẫn còn, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy những người thợ xây ăn nửa buổi, nhưng làm nông hình như không còn bữa ăn này (?). Nông giờ cày bằng máy, gặt cũng bằng máy, chẳng còn mấy công đoạn dành Tiếp tục đọc

Áo dài xưa

Trần Phan

“Nắng vẫn vương nhẹ gót chân,
Trưng Vương vắng xa anh dần…”

Tôi chợt nhớ đến lời hát trong ca khúc “Trưng Vương khung cửa mùa thu” khi xem một clip các nữ sinh Saigon xưa tan học. Có một cái cmt bên dưới làm tôi nhớ mãi. Đó là “Hình như các cô ấy sinh ra để mặc áo dài”.

Đẹp, rất đẹp.

Có điều tôi không hiểu lắm về áo dài. Tôi cũng Tiếp tục đọc

Trái đất: xưa và nay

Trần Phan

#howmuchhaveyouchangedchallenge

Hiện đang có trend so sánh ảnh cũ và thời hiện tại. Nhân dịp này tui post hình ảnh về sự phân bố các lục địa của trái đất chúng ta cách đây 500 triệu năm so với bây giờ.

Quá khác biệt đúng không? Cách đây 500 triệu năm, tức vào thời kỳ mở màn của đại cổ sinh (kỷ Cambri), các lục địa như các bạn thấy trong ảnh bên trái là kết quả của sự phân tách từ một siêu lục địa có tên Pannotia từng tồn tại trong đại Nguyên sinh. Trong đó, Gondwana là siêu lục địa lớn nhất. Tiếp tục đọc

Có thật là chậm như rùa?

Trần Phan

Rùa có chậm không? Không. Rùa không chậm. Nó chỉ chậm khi chạy, còn với đa số rùa thì nó bơi rất nhanh.

Vậy nên vừa rồi nói chuyện với con gái về “Rùa và thỏ” trong ngụ ngôn Aesop tui có nói câu chuyện tuy đánh giá cao sự chuyên tâm nhưng thật sự mà nói thì rất không công bằng khi so rùa chạy với thỏ trong khi nó sinh ra để bơi. Hình thức ngược lại cũng không được, thỏ không thể bơi như rùa, thậm chí nó có thể chết. Sau này tui sẽ nói với nó về những phép so sánh không cân. Hãy chỉ cho trẻ con nhà bạn về điều này. Tiếp tục đọc

Diego Maradona

Trần Phan

Năm 1986, cả thế giới phát sốt với những đường banh mà chỉ có thần linh mới hiểu được thì tui lui cui cắt ảnh của anh từ các tờ báo xin được rồi dán khắp tường. Đơn giản bởi hồi đó nguyên cái huyện to đùng của tui hình như không có một cái tivi nào.

Năm 1990 đỡ hơn. Tui đạp xe đi coi anh quất mấy trận. Lúc đó cứ mỗi lần nghe ai đó bảo thằng Dona năm nay đá như cái cục c** tui ghét lắm. Bởi tui không biết 86 anh đá đấm như nào, nên những gì tui thấy ở 90 vậy là quá đỉnh. Mà tui đoán nhiều anh bây giờ đang ca ngợi Maradona của Mexico 86 thì chẳng qua cũng là nổ lấy số cho vui chứ hồi đó dân nhà quê có c** ấy mà thấy tivi chứ đừng nói có tivi để coi. Tiếp tục đọc

Người thầy đầu tiên

Trần Phan

Trend: #Người_thầy_đầu_tiên

Trong suốt sự nghiệp học hành củ chuối, tui may mắn được học nhiều thầy cô giỏi. Tui nhớ hết, và biết ơn họ thật nhiều. Nhưng thiệt tình giờ mà biểu tui nói về “người thầy đầu tiên” như trend đang có trên mạng thì tui chịu. Chuyện này nó cũng na ná như chuyện tui không thể xác định về mối tình đầu của mình, vì không có một điều gì rõ ràng.

Thời tui không có trường mầm non. Chỉ có mẫu giáo. Tui chơi mãi rồi Tiếp tục đọc

Lan man ngày Nhà giáo…

Trần Phan

Ở mình, hình như nghề nào cũng có một ngày truyền thống, hoặc đại loại thế. Ngày Thầy thuốc, ngày báo chí Cách mạng, ngày thành lập abc,…

Nhưng có lẽ không có ngày nào được quan tâm nhiều như Nhà giáo.

Tất nhiên nghề tử tế nào cũng mang lại những giá trị tốt đẹp. Nghề giáo cũng thế. Nhưng ngoài truyền thống Á đông đề cao vai trò của người thầy thì có một lý do khác, đó là phạm vi tác động của giáo dục. Để dễ hình dung thôi thì Tiếp tục đọc

Kinh nghiệm dọn lụt

Trần Phan

Tui biên cái tus này chia sẻ với anh em thiện lành cách rửa nhà sau lụt. Chớ giờ mà đi cãi với mấy cha nội là thủy điện với thủy lợi có xả lũ không thì tui đi cãi với đầu gối mình sướng hơn. Nước mình cái gì cũng đúng quy trình. Xác định vậy luôn cho nó nhanh.

Mà cũng nên nói tí chuyện trước lụt cái đã. Khi bà con theo dõi tin bão nhớ chú ý đề phòng. Lưu ý là ở ta xoáy bão luôn đi theo chiều ngược kim đồng hồ. Kinh nghiệm của tui là nếu bão đổ bộ xa xa phía bắc thì ta có thể yên tâm chút về mưa, thường sẽ ít thôi, vì gió từ đất liền thổi ra không mang theo nhiều hơi nước. Nhưng nếu Tiếp tục đọc