Trang chủ > photo gallery..., Trần Phan viết... > [ảnh] Vũ khúc của những sẹo…

[ảnh] Vũ khúc của những sẹo…

  • Trần Phan

Chúng tôi đổ Yok Đôn vào một ngày trời không đẹp lắm. Tôi làm về thực vật. Ngẫm cũng hay, cái nghiệp của mình đã lấy gần hết cái sướng của thiên hạ rồi còn gì. Chẳng phải chung quy lại đều là “thực” và “vật” đó sao…

Sau ché rượu cần… khai mạc, mọi người chổng chà chôm, tôi lôi máy ảnh vào rừng đi dạo một mình. Lẽ ra khoắng được khối cái hay nhưng không hiểu thế nào mà bị mấy cái sẹo nó cuốn và thế là roạch roạch gần một tiếng đồng hồ. Tưởng là chơi vui ai dè nhìn lại thấy cũng hay hay. Hóa ra sẹo nó cũng như… đời, cũng ngã cũng nghiêng, cũng thiên hình vạn trạng…

Tôi đặt tên cho bộ sưu tập là “Vũ khúc của những vết sẹo”, định bụng chỉ để… mình xem. Thế nhưng qua nhà chú Ku, thấy chú ấy dụng món Nokia cùi bắp lia mấy phát ở sông Hiếu và phá Tam Giang cực kỳ điệu nghệ. Nghĩ đi nghĩ lại, mình cầm máy hay máy cầm mình cũng thế, ảnh nào cũng là ảnh, không phải “nghệ” thì cũng “thuật”, treo lên đây để lưu lại những phút máu me. Hi hi.

Photobucket

H. 1

.

Photobucket

H. 2

.

Photobucket

H. 3

.

Photobucket

H. 4

.

Photobucket

H. 5

.

Photobucket

H. 6

.

Photobucket

H. 7

.

Photobucket

H. 8

.

Photobucket

H. 9

.

Photobucket

H. 10

.

Photobucket

H. 11

.

Photobucket

H. 12

.

Photobucket

H. 13

.

Photobucket

H. 14

.

Photobucket

H. 15

.

Photobucket

H. 16

.

Photobucket

H. 17

.

Photobucket

H. 18

.

Photobucket

H. 19

.

Photobucket

H. 20

.

Photobucket

H. 21

.

Photobucket

H. 22

.

Photobucket

H. 23

.

Photobucket

H. 24


.

.

  1. 07.08.2010 lúc 07:36

    Hì, Trần chộp được cái hồn của “vật” rùi. Mỗi lần lấy nét, Trần dùng bao nhiêu thời gian? Khe khe.

    • 07.08.2010 lúc 09:26

      – Hê hê, bác chơi quả móc kép vào chữ vật không biết là có ý gì đây. Nỏ biết khen hay chê, tình hình là rất nghi hĩm.

      – “Mỗi lần lấy nét…”, coi bộ vậy chớ mà hết hơi đấy bác ạ, phải nhằm cái lúc mà cái hồn của nó xòe ra là chớp liền. Khơ khơ.

      • 09.08.2010 lúc 07:44

        He he, té ghế!

      • 09.08.2010 lúc 08:26

        Răng răng, răng mà tẹ ghệ? Chụ nị dạo nạy tịnh khị thật thượng. Chặc lạ đạng yệu hị?

  2. Ha Trung
    07.08.2010 lúc 07:46

    Í tưởng rất hay đó nha . trông những vết sẹo thật gợi cảm.

    • 07.08.2010 lúc 09:29

      Cổm ơn boác đã động viên, nghe boác khen thiệt sướng lỗ nhĩ. Lâu lâu boác chạy quoa khen phoát nhé. He he.

  3. 07.08.2010 lúc 08:19

    Eo! Xấu ìn! Út zìa!

    • 07.08.2010 lúc 09:33

      Hê, gì mà “xấu ìn”? Sẹo nó cũng như đời đấy. Cũng trắng cũng đen, cũng ngã cũng nghiêng, thiên hình vạn trạng đó thôi. Ừ, cũng không đẹp lắm nhưng nhìn cũng hay hay út nhẩy.

      • Luciaphan
        07.08.2010 lúc 10:44

        Nhìn hồi lâu em thấy câu anh nói là đúng nhất: mấy tấm ảnh chụp ở Sông Hiếu và phá Tam Giang thật là đẹp…

      • 07.08.2010 lúc 10:50

        Khớ, đừng có bỏ bomb nhà anh nghen. Gì mà xương thằng Ku quá chời vậy hè. Hê hê, Ku nó sướng phải biết. Hế hế.

  4. Lexuyen
    07.08.2010 lúc 10:23

    Có mấy cái sẹo mà cũng chộp! Mai mốt mấy cái cây này nó vật anh lại, nó chộp mấy cái sẹo của anh rồi treo lên cho bà con blog cây nhìn.Eo ôi! Không dám tưởng tượng tiếp!

    • 07.08.2010 lúc 10:30

      Khe khe, có thế mà mình không nghĩ ra. Cảm ơn em hén. Mai mốt anh tự chộp sẹo của mình treo lên cho đủ bộ. Hế hế.

      • 07.08.2010 lúc 11:00

        Ấy ấy… Út xin can. Anh đừng “tự sướng” mà… chị Trần khổ. Hehe ^^

      • 07.08.2010 lúc 11:02

        Răng út nhọn rứa hè? Hơ hơ.

  5. hoasenvang
    07.08.2010 lúc 11:40

    Răng mà không thấy giới thiệu lý lịch mấy cái sẹo này nhỉ? Tên cây? sinh năm mấy,nằm ở rừng nào? lô số mấy? tại sao lại phát sinh tì vết? tạo sao nó không như thế kia mà như thế này?…Chết rồi, méo mó nghề nghiệp rùi.

    • 07.08.2010 lúc 11:56

      Chô cha, bác Hoa cứ như dân nhà béo đang tác nghiệp hầy. Hê hê, “tại sao nó không như thế kia mà như thế này”, bác hỏi thế thì tình hình rất là tình hình rầu. Hi hi. Thế mới bảo sẹo nó cũng như đời.

  6. Ta Quang Vu
    07.08.2010 lúc 12:47

    Khà khà ….Cái này “phi nhân đả,tắc thiên đả” óc tưởng tưởng tượng của loài người thật phong phú

    • 07.08.2010 lúc 17:03

      Ồ! Lâu lắm mới thấy cái mặt đen thui của ông ló lên. Ông lặn đi đâu mà không thấy cả tăm thế? Bà con nhớ ông đến queo cả râu rồi, ông mau nổi lên đi.

    • 09.08.2010 lúc 07:39

      Anh Vũ ới. Lặn đâu mất tắm rứa hè. Anh em mong tin mãi!

      • 09.08.2010 lúc 08:20

        Suỵt suỵt, nói nhỏ thôi. Lão ấy mà giật mình thì lại lặn lút phao câu thì có mà tìm chim, lộn, tìm kim.

      • tạ quang vũ
        09.08.2010 lúc 09:14

        Hẹn trở lại ! Rất vui khi gặp chú Ku,và mọi người .

      • 09.08.2010 lúc 10:11

        Tạ Quang huynh mau về nhé! Út nó sắp đủ lông đủ cánh rồi đấy.

  7. 09.08.2010 lúc 07:43

    Chụp được mớ hình này, anh Phan có lẽ đã mất nhiều công sức rình rập và đập muỗi hè? Để em save lại, hồi nào cần thì đem ra xài he he

    • 09.08.2010 lúc 08:24

      Đúng là dân cầm máy có khác. Đâu như con Út, mắt nó mọc mụt lẹo nên chẳng thấy được chất “nghệ thuật” trong các tác phủm này. Công phu nắm đấy chú ạ, nhiều lúc thấy cái hồn của nó xòe ra nhưng chớp không kịp. Toi công.

      • 09.08.2010 lúc 08:38

        Chời! Lại đá qua mình 1 phát nữa. Xí! Xa anh thì nhớ thật, mà cứ hễ anh về là lại chí chóe thôi. Hèn chi chú Miên bảo: cụ Chần đi rồi làng xóm yên tĩnh thoải mái hung.

      • 09.08.2010 lúc 08:46

        Hê hê, sao Út biết tài thế? Chiêu này anh học của bác Miên đó chớ đâu. Có gì Út trị bác ấy nhé. He he.

      • 09.08.2010 lúc 08:55

        Dạ Út hổng dám đâu. Chú Miên chỉ có mỗi cô NL là trị được thôi anh ạh. Hê hê

      • 09.08.2010 lúc 09:01

        Răng? Răng rứa? NL mần răng? Răng mà chỉ có mỗi cô NL? Mà cô NL trị ra răng?

        He he, anh em mình mà răng răng miết kiểu này thì bác Miên với chú Ku đổ dưa quạu. Kha kha. Chắc phải đậy cái gáo dừa lại cho chắc ăn.

      • 09.08.2010 lúc 09:20

        Há há há… Ặc ặc…

      • 09.08.2010 lúc 10:04

        Hê hê, coi chừng cơm chui lỗ mũi là sặc lòi e đấy.

  8. 09.08.2010 lúc 09:52

    Lão Phan ra Huế hồi nào sao học được lắm từ địa phương thế nhẩy?

    • 09.08.2010 lúc 10:08

      Hê, Từ những năm 1993 đến nay, anh đến Huế hơi bị nhìu. Bây thành Huế mợ Huế mông mất rồi. Sự mợ mông này thì chú Ku đáng được bỉu dương. He he.

      • 09.08.2010 lúc 10:27

        Té ra là lão đi Huế để rình cô nữ sinh Đồng Khánh.
        “Học trò xứ Quảng ra thi.
        Thấy cô gái Huế chân đi không đành” hehe

      • 09.08.2010 lúc 10:44

        Quoảng đâu mà Quoảng, BĐ chánh hiệu con nai vàng. Chú ni hơi bị nghểnh ngãng mà đòi kứi vợ. Hê hê.

  9. 09.08.2010 lúc 13:53

    Bê Đê hả anh? Chánh hiệu hả, vậy là hơi yếu rồi he he. Ôi cái Bờ Đờ!

    • 09.08.2010 lúc 14:03

      Chú hổng biết “băng đạn” viết tắt như thế nào à? Kiểu này là chú chưa bao giờ sử dụng súng ống phải hem? Bỏ mẹ nó rầu. Tiu tán đường rầu.

  10. Mien
    11.08.2010 lúc 12:38

    Nếu trên thế gian này có những bộ sưu tập về vết sẹo, vết nức của thiên nhiên, tạo hóa thì có lẽ đây là bộ sưu tập đẹp nhất và hiếm thấy nhất. Đặc biệt không đụng hàng… À! sao lạ quá hè, Cụ Chần chuyên môn sưu tập những bộ tranh của tự nhiên phỏng theo con người. Thường thì con người sáng tạo phỏng theo thiên nhiên, mà bộ ảnh của Cụ Chần nại nà thiên nhiên phỏng theo con người. Trước đây mình có vào kệ sách của TP thấy có bộ sưu tập hoa không tên bây giờ lại bộ sưu tập sẹo không tên!!! Lạ thật!

    • 11.08.2010 lúc 12:44

      He he, hôm ấy em say té luôn xuống suối. Một trong những kinh nghiệm khi chốp ảnh là phải canh me, chờ đến khi cái hồn của nó xòe ra là chốp liền. Hơ hơ, còn nhiều cái khác hay hơn nhưng nó không chịu xòe ra nên em chốp hổng được. Đành chờ bộ sưu tập của bác vậy.

  11. Ha Trung
    11.08.2010 lúc 14:41

    Có cái chụp rồi nó mới xòe ra chú ạ . Thế thì làm thế nào?

    • 11.08.2010 lúc 15:28

      Thì phải thả tay ra mới chụp được chớ, đằng này nhà bác lại “bụm” luôn thì chụp thế chuóa nào được. He he.

  12. hl
    12.08.2010 lúc 08:39

    mai mốt việc giai điệu của nho nha hi hi

    • 12.08.2010 lúc 11:00

      Sáng kiến tiệt dời! Chị mà làm một bộ siu tập “Giai điệu của nho” thì hết sẩy. Hé hé.

    • hl
      12.08.2010 lúc 12:38

      ua chị muốn nói” Giai điệu của ho” hay giai điệu của hắt xì hơi, hay đằng hắng chi chi cũng đươc mà răng lại ra Giai điệu của nho hầy?

      • 12.08.2010 lúc 14:15

        Khe khe, cái nhầm này đúng là quá hay luôn đấy ạ. Hy vọng một ngày không xa sẽ được chim ngưỡng những tác phẩm “Giai điệu của nho” do bà chị thực hiện. Ố la la…

  1. 30.06.2011 lúc 10:40

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s