Chuyện kể bên sông…

  • Trần Phan

Thằng Taiteo phá tan cái không gian im lặng, nó nói mưa nhậu buồn quá kể gì nghe đi chú hai.

Chú hai già rồi, chắc hơn bảy mươi. Mấy chục niên phiêu bạt khắp Nam kỳ chú mang theo ảnh vợ và cây đờn nhị cũ kỹ về cất ngôi nhà nhỏ trên đất hương hỏa. Chú hai sống một mình, điềm đạm, cái kiểu điềm đạm của một người dọc ngang một thuở…

Ừ, để tao kể bay nghe về thím hai bay, ảnh bả đó, bả chớp ảnh này năm ba mấy trước khi chửa con út. Bả đẹp lắm, con út bây giờ bọn bay thấy rồi, nó giống bả, nó cũng đẹp nhưng thím bay đẹp hơn, bả đẹp nức tiếng vùng này, trai làng giữ như giữ của, có thằng tư bên kia sông còn sống đó đó. Thế mà bả thương tao. Chắc bả mê tao kéo nhị. Bị hồi đó tao chăn vịt, tối tối tao ngồi trong chòi canh buồn quá mang rượu với nhị ra kéo cho quên sầu. Thế mà bả thích, chiều chiều dặm lúa về bả ghé biểu tao đờn cho bả nghe…

Bọn bay biết hông, rồi bả hổng tới nữa, tao bỏ chòi tới nhà. Trai xóm chận đường đánh nhừ tử. Hồi đó đánh nhau không có chém như bây giờ, chỉ tay với chưn mà thụi mà đá. Nhưng tao lì, nó đánh bữa nay bữa sau tao lại đi, hôm sau nó đánh thì hôm sau nữa tao đi tiếp, tao thương bả mà. Đêm nào nó cũng đánh, lần nào nào bọn nó cũng đánh đến khi tao bò ra rồi mới bỏ đi, bả ra ôm tao khóc bảo thôi anh đừng có thương tui nữa. Read more…

Con thuyền Noah, hòa bình & chú chim bồ câu trắng…

  • Trần Phan

Hình ảnh chú chim bồ câu trắng ngậm cành ô liu xanh, biểu tượng của hòa bình, đã trở thành quen thuộc với tất cả mọi người nhưng không phải ai cũng biết nguồn gốc của nó…

Sách Sáng Thế Ký chép rằng, ngày thứ sáu của cuộc tạo dựng vĩ đại, Thiên Chúa đã tạo ra Con Người theo hình ảnh của mình và đem đặt vào vườn Eden với lời phán truyền “Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết” (St 2:17).

Nhưng loài người đã sa ngã, Eva nghe lời xúi dục của loài rắn hái quả trên cây cấm mà ăn rồi đưa cho chồng là Adam, ông cũng ăn. Mắt họ liền mở ra, điều đầu tiên là họ nhận ra mình đang trần truồng nên hái lá che thân…

Thiên Chúa nổi giận. Với người đàn bà, Thiên Chúa phán:

“Ta sẽ làm cho ngươi phải cực nhọc thật nhiều khi thai nghén; ngươi sẽ phải cực nhọc lúc sinh con. Ngươi sẽ thèm muốn chồng ngươi, và nó sẽ thống trị ngươi.”

Với người đàn ông, Thiên Chúa phán: “Vì ngươi đã nghe lời vợ và ăn trái Read more…

Nỗi đau của báo mẹ và một nỗi ám ảnh…

  • Trần Phan

Hôm kia tôi ngồi xem một phim về thế giới động vật và đến giờ vẫn còn bị ám ảnh bởi những tiếng hộc đau đớn. Phim do một nhà khoa học đã bỏ ra 17 năm để theo đuổi và ghi lại toàn bộ cuộc đời của một con báo, từ khi sinh ra đến lúc thoát kiếp. Tổng cộng 8 lần sinh nở, mỗi lần 2-3 con, nhưng chỉ 4 đứa con của nó may mắn trưởng thành trong cuộc đấu tranh sinh tồn gió tanh mưa máu.

Lần cuối, nó sinh 3 chú báo con xinh như những chú mèo, hai trong số chúng bị sư tử ăn thịt trong lúc báo mẹ mãi mê đi săn để mang về cho chúng những miếng thịt khác. Bản năng của một người mẹ cho biết mối nguy hiểm từ sư tử vẫn còn rình rập nên báo mẹ đã cố tìm một nơi an toàn để giấu đứa con cuối cùng của mình trước một chuyến đi săn định mệnh. Nó sớm quay về vì cuộc truy đuổi thất bại. Có lẽ báo mẹ già rồi. Nó cũng không ngờ một sự không may khác đang chờ nó ở nhà. Nó không biết trong lúc những bắp cơ đã nhão ra vì tuổi tác và đàn nai ngày một xa thì lại có một kẻ săn mồi thứ ba, một con trăn Anaconda đã nhân lúc báo mẹ vắng nhà đã tấn công và nuốt chửng báo con. Cuộc chiến giữa một bà mẹ đang điên cuồng và kẻ giết con đã xảy ra. Con trăn thua cuộc và chui vào cái hang dưới một tảng đá lớn để lẩn trốn. Báo mẹ đã nằm bất động nửa ngày để chờ đợi kẻ thù khiến con trăn sát thủ buộc phải nhả xác Read more…

Đoản khúc quỳ…

  • Trần Phan

Tôi định viết một cái gì đó rồi bấm nút send để gửi vào cái bảng lảng của chiều đông Pleiku một bản fax của cảm xúc nhưng không thể. Phố núi nhỏ bé này dài quá những nhớ nhung để người ta có thể viết về nó theo cách thông thường. Chỉ có thể đến, đi, im lặng và cơi nới chút cõi lòng chật hẹp để chứa thêm một mảnh trời cao nguyên phố…

Tôi lửng thửng thả bộ dọc theo Phù Đổng, một con đường nhỏ nối giữa hai đại lộ Nguyễn Tất Thành và Cách Mạng. Đây là nơi tôi thích nhất ở phố núi quanh năm mùa đông này, nơi ấy có một dòng suối chảy qua, có ruộng đồng khói bếp và cả những triền dã quỳ. Tôi nhớ mình từng ngồi đâu đó dưới chân cầu kia và nghĩ thật kỳ lạ khi có một chốn bình yên giữa hai con đường mang tên tranh đấu…

Bật cười với nỗi nhớ bất chợt, tôi chọn một thảm cỏ rồi lôi trong túi áo khoác ra nửa chai vodka men lấy từ tủ rượu của bố vợ và bắt đầu nhấm nháp. Ở thành phố này tôi có rất nhiều học trò và người quen nhưng tôi biết chắc chắn không ai có thể nhận ra tôi trong bộ dạng vớ vẩn ấy. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy mình ẩm ương nhưng đôi khi cũng nên tự cho mình bỏ lại sau lưng những khôn ngoan mà trả chính ta về với nhỏ bé của thân phận.

Mùa này dã quỳ đã qua thì sung mãn nhưng vẫn còn đó sự ngờm ngợp Read more…

Rượu, ghi-ta và một nơi nào xa lắm…

  • Trần Phan

Người chơi ghi-ta nó cũng như rượu. Tức rượu không nhất thiết phải là rượu ngon. Phàm những ai cầu kỳ thường là những người không biết uống, họ mượn cái nhãn mác hay số tuổi của rượu để che giấu sự vụng về. Ngon dở nằm ở cái khác, đôi khi chỉ là một sự đồng cảm.

Như rượu, ghi-ta đôi khi chỉ là một cái cớ. Sự điêu luyện chỉ cần cho sân khấu mà ở đó ta diễn cho nhau xem hoặc giả ta cố chứng minh sở học của mình mà không làm cho con người ta trở nên người hơn. Chỉ nào ghi-ta và người đang ôm nó trở nên lẫn lộn, người chơi không ý thức được mình đang chơi, không còn người, không còn đàn, không luôn cả không gian tồn tại thì linh hồn ghi-ta sẽ được cứu rỗi. Khi ấy nghệ thuật cũng xuất hiện, dù biểu hiện của nó chỉ là đôi dòng boléro cơ bản hay một vài hợp âm tầm thường nào đó…

Bạn Phan từng đọc đâu đó một câu chuyện thiền. Lâu quá quên nhiều, chỉ mang máng nhớ câu chuyện kể về hai nhà sư cùng tu tập ở một ngôi chùa. Một người trẻ hơn, thông minh xuất chúng, làu thông kinh kệ, nói một hiểu mười, còn người kia già cả chậm chạp nhớ trước quên sau. Thấm thoát xuân hạ thu đông rồi lại xuân, bao nhiêu nước chảy dưới chân cầu, sư thầy đến ngày viên tịch. Trước khi rời khỏi xác phàm, ngài cho gọi chúng đệ tử lại dặn dò và trao lại trụ trì cho vị sư già. Nhà sư trẻ tuyệt nhiên không cam phục quyết hạ sơn tiếp tục tầm sư Read more…

Status tầng 13…

  • Trần Phan

Tôi nhìn biển từ tầng 13 của một cao ốc nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy gì. Trời đất gặp nhau ở một khoảnh cách rất gần khi mưa, gió và nước nhập thành một màu xám xịt. Lớp kính cường lực đủ dày để không nghe thấy gì đang xảy ra ngoài kia, trong cái mảng màu khổng lồ, nhưng có lẽ nơi từng và vẫn đang là biển ấy đang vọng lên những tiếng ầm ầm. Hôm qua, siêu bão Hagupit vừa tràn qua Philippines…

Bất giác tôi lấy ngón tay viết lên kính chữ biển làm lớp sương đọng tan chảy thành những dòng ngoằn nghoèo. Và thật bất ngờ, trong chữ biển vừa mới hiện ra ấy, có một cánh chim vụt lên chấp chới rồi mất hút.

Và tôi nghĩ, biển luôn ẩn chứa những triết lý đơn giản đến mức khó hiểu. Ấy là tôi đang tưởng tượng giá như không có giông tố, con người làm sao biết được sự bình yên?

Tôi ước gì lúc này mình có một lon bia…

James D. Watson, DNA và ông già bán giải Nobel…

  • Trần Phan

Một ông già sắp bước sang tuổi 87 đang bị dư luận ném đá dữ dội. Ngài James D. Watson, người hùng của khoa học sự sống, đồng cha đẻ của mô hình cấu trúc DNA một lần nữa lại làm rúng động cả thế giới khi trở thành người đầu tiên bán giải Nobel danh giá của chính mình sau hơn 50 năm sở hữu. Theo VnExpress dẫn nguồn từ Telegraph cho hay ông sẽ dành số tiền đó để trang trải cuộc sống, ủng hộ các tổ chức từng giúp đỡ ông trước đây và mua một bức tranh yêu thích. Watson cũng hy vọng đây sẽ là cơ hội để hòa nhập với cuộc sống.

“Trang trải cuộc sống” và tái “hòa nhập với cuộc sống” ở trên được hiểu là hậu quả của những gì nhà khoa học danh tiếng này gây ra khi cho rằng năng lực tri thức của người gốc Châu Phi thấp hơn người da trắng. Tuyên bố vào năm 2007 này của Watson khiến ông nhận một trận mưa đá lớn chưa từng thấy trong lịch sử cũng như bị buộc phải rời khỏi phòng thí nghiệm Cold Spring Harbor, một trong những trung tâm nghiên cứu khoa học hàng đầu của Mỹ, nơi ông gắn bó trong suốt 39 năm với không biết bao nhiêu cống hiến to lớn cho nhân loại.

Bình luận về tuyên bố của Watson có nhiều người cho rằng đó là suy nghĩ lẩm cẩm của một ông già đã đi gần hết cuộc đời nhưng cũng có người cho rằng đó là một bí mật nho nhỏ trong rất nhiều những bí mật động trời mà nhà khoa học này đang nắm giữ. Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 637 other followers