Đời đầu và việc chọn mua hàng…

  • Trần Phan

Các mẹ ơi biết gì chưa? He he bạn Phan cười tụt cả quần mỗi khi đọc câu này với những đường link cướp giết hiếp trên facebook nhưng hôm nay bạn Phan sẽ mượn nó đề-pa cho một câu chuyện nghiêm túc giúp anh chị em (sau đây bạn Phan gọi chung là cô) trở thành người tiêu dùng thông minh he he he.

Các cô không có nhiều tiền, bạn Phan hiểu, và các cô muốn mua một món đồ? Trong phạm vi xì-tút này bạn Phan focus trong giới hạn những mặt hàng xe pháo hay sản phẩm công nghệ, tất nhiên các cô có thể mở rộng nếu có nhu cầu. Sự không nhiều tiền nói trên chưa phải là điều tồi tệ nhưng nó có nguy cơ trở thành nỗi bất hạnh nếu các cô thiếu kiến thức mua sắm. Trong bất kỳ trường hợp nào bạn Phan cũng khuyên các cô nên mua những sản phẩm thuộc thế hệ đầu tiên (thuật ngữ bình dân gọi là đời đầu) của nhà sản xuất uy tín. Tất nhiên đi kèm với những sản phẩm đầu tiên của một thương hiệu luôn là một cái giá cao ngất ngưỡng nhưng bạn Phan cam đoan là đắt xắt ra miếng. Còn nếu xèng quá hẻo, các cô có thể chờ và mua lại những sản phẩm đã qua sử dụng. Hàng secondhand có thể cũ nhưng tốt hơn nhiều so với những phiên bản tiếp theo dù khi đó các cô có thể mua mới với giá sản phẩm giảm đi đáng kể.

Bị sao? Bị là những sản phẩm đầu tiên của một thương hiệu luôn mang trong nó hàng tỉ hàng tỉ nơ-ron của những quả đầu lâu tinh hoa. Nó ra đời với tất cả sự trau chuốt và kỳ vọng của nhà sản xuất nhằm gây ấn tượng và khẳng định uy tín trong nồng độ cạnh tranh gần như bão hòa. Khi đã lấy được lòng của người tiêu dùng, những phiên bản sau đó gần như là sự ăn theo. Nó có thể tốt nhưng khó mà tốt hơn, cho dù nhà sản xuất không ngừng quảng bá bằng những từ ngữ đẹp đẽ như cái tiến, sửa lỗi, etc.. Read more…

Nhân chuyện sửa xe nghĩ tào lao về giáo dục…

  • Trần Phan

Về quê, đem cái Citi phuột nhún của ông già đi sửa. Bị ông già hai ba năm nay hổng có đi, mà cái nòi xe máy đi thường xuyên hổng có sao nhưng hổng đi là hư liền. Đầu tiên cái bình, sau cái ống pô, sau nữa thì từa lưa hột dưa khỏi gạch đầu dòng. Xe này đến ông già đã qua mấy đời xe thồ để sau đó phục vụ sự nghiệp đú đởn của anh em nhà Grimm nhưng các lá côn, cam cò, dên, sú-pap, nhông số, xi-lanh nòng,… vẫn còn như mới. Ngồi phụ thằng thợ tháo máy nhân tiện kiểm tra các chi tiết thấy các phụ tùng leng keng mà mất mấy phút ngưỡng mộ… Hàn Quốc. Cần nói thêm xe máy Citi đời đầu của Honda nhưng đời sau đóng mác Daelim, made in Korea toàn tòng. Bị sao, bị là người Nhật mang công nghệ sản xuất xe máy qua Hàn Quốc để sau đó người Hàn tiếp nhận và phát triển với thương hiệu Daelim lừng danh. Đầu tiên họ sản xuất Daelim Citi giò gà và sau là Daelim Citi phuột, tức cái mà bạn Phan đang kể đây…

Giờ ghé Bình Định, chận ông nào chừng chừng 50 trở lên mà hỏi sư đoàn Mãnh Hổ sẽ thấy nét thất thần còn in trên nét mặt. Sự khiếp đảm như mới ngày hôm qua bởi sự thiện chiến, liều lĩnh và độ tàn khốc của những chiến binh đánh thuê của lãnh tụ Park Chung Hee. Hồi nhỏ bạn Phan từng thắc mắc về từ đánh thuê. Hầu hết các câu trả lời là Đại Hàn Dân Quốc hồi đó nghèo quá, họ phải gửi quân (đại loại là đám vô học) qua các nước làm nhỏn việc sai đâu đánh đó để kiếm tiền. Kiểu một hình thức kinh doanh máu. Lớn lên chút bạn Phan biết câu chuyện không hoàn toàn như vậy nhưng ít ra có một sự thực là những năm 196x, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất Châu Á.

Vậy mà Hàn Quốc đã làm gì? Họ vốn ăn bơ thừa sữa cặn hay được rót Read more…

Ngơ ngơ như bò xem chiếu bóng…

  • Trần Phan

Lúc sáng biên xì tút về chuyện con bò cười tự nhiên nhớ câu thành ngữ hiện đại “ngơ ngơ như bò xem chiếu bóng” he he he bạn Phan dự là nhiều người nói là nói thế thôi chớ thực ra hổng có biết. Xin chia buồn với những ai chưa có được trải nghiệm tao nhã này, họ thật bất hạnh he he he.

Chuyện là những năm của thập niên 1980s thời thiên đàng, mỗi xã vùng quê có một khu sinh hoạt văn hóa. Gọi khu sinh hoạt văn hóa cho oai chứ thực ra chẳng có gì ngoài một bãi đất trống đầy cỏ, lổn nhổn cứt bò với một sân khấu tạm bợ bằng sạp sắt USA (loại sạp 45 x 300 có những lỗ tròn) gác trên những thùng phuy tất nhiên cũng made in đế quốc. Nơi ấy bình thường là bãi chăn bò của đồng bào mini thối tai nhưng lâu lâu bừng giấc khi những tiếng rẹt rẹt a lô một hai ba bốn và những chiếc xe lam-bờ-rô gắn loa phóng thanh chạy tít mù trên những con đường đất đỏ kéo theo sau một mớ trẻ con đen thui, đương nhiên là ở truồng. Đó là những phút hạnh phúc hiếm hoi trong cái tĩnh mịch hợp tác khi có một đoàn cải lương hay đội chiếu bóng lưu động thình lình ghé qua, he he nhớ lại bùi ngùi phết.

Buổi chiều trước khi phục vụ bà con, có một nhóm lìu tìu phụ trách khâu phát thanh thông báo và nhóm còn lại, nhóm này quan trọng, đảm nhiệm việc kiểm tra các thiết bị (và nội dung thuyết minh nếu là phim nước ngoài). Lũ bạn Phan từ các nẻo đồng cứ nhắm hướng a lô mà dong bò về, khu sinh hoạt văn hóa cho người tự dưng xuất hiện hàng trăm con bò và một lốc bọn răng vẩu khai rình mùi bùn he he.

Lũ chăn bò bạn Phan ngày ấy không giấu được cái háo hức khi họ dựng Read more…

Chợt thương con sáo bay xa bầy…

  • Trần Phan

Nó là tay chuyên. 32 tuổi. Quê đâu Trà Vinh. Phiêu bạt ra Bình Định lập nghiệp. Tiệm sửa xe xập xệ không biển hiệu của nó lúc nào cũng không dưới chục chiếc 67, 68 chầu chực chờ đến lượt…

Nó thông minh, lanh lợi. Bỏ học khi đang sinh viên năm thứ nhứt, Bách Khoa.

Theo nó nói, nó thi vào Bách Khoa là để học… sửa xe Honda nhưng người ta toàn dạy cho nó những môn chánh trị nên nản.

Bỏ học ngang xương, mặc cho ông bà già khóc lạy như tế sao, nó theo một ông chuyên về xe tay côn ở đất Sài gòn để học nghề. Sáu năm miệt mài, thầy nó thấy thằng nhỏ chịu thương chịu khó nên có bao nhiêu bí quyết đem ra chỉ hết. Học xong, nó ở lại làm không công cho thầy hai năm nữa để trả ơn rồi theo người yêu (lúc đó cũng vừa học xong) ra cái xứ nắng mưa chát chúa này lập nghiệp. Mở tiệm cách nhà người yêu chừng bảy cây số. Hỏi sao đã ra đây mà không mở gần nhà con ghẹ cho tiện nó cười chẳng nói gì.

Nó đến và ngay lập tức nổi danh là một cao thủ. Qua tay nó, những chiếc 67, 68, Dame, 81 và những đời xe chạy vít lửa cũ kỹ khọt khẹt bỗng trở nên mượt mà êm ái như mới xuất xưởng. Người ta đến, đạp nổ đứng chờ, còn nó thì vừa làm cho một chiếc xe khác vừa nghe tiếng máy xong cái quay qua nói xe anh ba triệu nếu được thì để em làm. Nghe cứ nhẹ không, như bạn Phan rửa đít con Pi.

Cũng nói thêm một chút là những người còn giữ lại những chiếc xe lăn bánh Read more…

Hỏi đá xanh rêu…

  • Trần Phan

Nhiều anh chị (sau đây bạn Phan gọi chung là cô) chưa bao giờ thấy bạn Phan hát sẽ dần dần có suy nghĩ do bạn Phan hát quá dở, thậm chí hổng biết hát. Thật ra suy nghĩ đó là một thói quen tốt. Tuy nhiên trong trường hợp này bạn Phan xin thành thật chia buồn, các cô nhầm. Bạn Phan biết hát và hát rất hay.

Bất ngờ quá phải hông? Dầu sao các cô cũng nên tập làm quen với các sự thật, dầu đó là một sự thật phũ phàng he he he.

Thế biết hát và hát hay sao bạn Phan không hát? He he các cô lại nhầm, bạn Phan vẫn hát, thậm chí thường xuyên. Có điều bạn Phan không hát cho các cô mà hát cho mình. Bạn Phan không biết có bao giờ các cô tự hỏi tại sao những người thành danh hoặc đơn giản đam mê ca hát đa phần là nữ không? Nếu các cô bảo đó bởi khả năng cảm thụ âm nhạc và thẩm mỹ nghệ thuật của nữ giới tốt hơn thì bạn Phan đá chết cụ giờ. Các cô nói như vậy thì sẽ trả lời thế nào cho câu hỏi tại sao giới sáng tác, tức những người làm ra cái để các cô hát, phần lớn lại là nam? Bí rồi phải hông? Các cô bí cũng phải thôi bị bạn Phan đã công bố đâu mà biết, nó nằm trong một đề tài nghiên cứu dự định sẽ hoàn thành vào năm 3099.

Ti diên, bạn Phan cũng sẽ không làm các cô thất vọng. Với tính chất gợi mở, bạn Phan nói với các cô thế này. Đó là bên cạnh nổ lực chính đáng tìm kiếm sự nổi tiếng, hát được xem như một nhu cầu cần được sẻ chia các cô ạ. Bởi “khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì Read more…

Một lần dụ dỗ…

16.10.2014 2 comments
  • Trần Phan

Tự nhiên nhớ chuyện này nên biên liền hông lại quên. Chuyện là vầy, bạn Phan có đứa cháu họ xa, kêu chú, lâu lâu mới gặp, nghe nói học ngu vãi chưởng. Bị phần bạn Phan lâu lâu mới dìa quê, mà có dìa thì say từ ngoài ngõ say dô nên biết là có thằng cháu ấy nhưng có khi năm hổng gặp. Phần nữa bị nó chưa đủ tuổi nhậu, chớ hông bạn Phan mà dìa thì chạy đâu cho khỏi he he.

Có lần má nó điện than chú quơi chú quơi (bị là quê bạn Phan người ta kêu ai đó là kêu dùm cho con) chú coi thằng cháu chú sao chớ nó đòi bỏ học. Nghe dẫy là biết, bạn Phan tự nhiên hiểu liền mình vừa được giao sứ mạng làm thuyết khách. Đửng nghĩ ai đẹp trai cũng đơ đơ hết mà mang tội, như bạn Phan đây, tuy đẹp trai vậy đó nhưng đôi lúc đầu óc sáng láng lắm chớ hổng có đùa à.

Vậy là thu xếp làm chuyến.

Đầu tiên là kêu nhậu, đặc cách đề bạt nó lên hàng người lớn cho dễ nói chuyện. Nói thêm một chút là nhìn tướng nó bạn Phan hổng tin nó là một đứa học dở.

Rồi nhậu. Chú cháu chuyền ly như chuyền banh. Thiệt tình lúc đầu thấy nó uống lạnh lùng như một sát thủ làm bạn Phan cũng đâm hoang mang nhưng sau vài ba cú ôm cua bùng binh thì chú nó ngồi nổ tưng bừng he he, gì chứ nổ thì nó còn lâu mới theo kịp. Cứ gái mà nổ, nó ngồi há mõm, gật lia gật lịa như gà mổ lúa he he he. Read more…

Mình có người yêu ở quê…

  • Trần Phan

He he mỗi lần nghe câu này bạn Phan hông thể hổng mắc cười. Mắc bị bây giờ hổng biết bọn trẻ yêu đương ra sao chớ hồi bạn Phan còn sinh viên, mười đứa nói câu này thì hết chín là xạo.

Hồi đó sinh viên phần lớn ở ký túc. Bọn mình mười mấy thằng xếp chồng nhau trong căn phòng chừng chục thước vuông. Nữ cũng thế. Khu bạn Phan ở là giảng đường A6 và A7 bây giờ. Vì ở tập trung, ăn cơm tập thể, tắm cùng bể chứa nên làm gì nó cũng có tính cộng đồng. Ví dụ như một đứa đau mắt hột thì y như rằng hôm sau thấy lác đác và hôm sau nữa thì mấy nghìn con người ta đứa nào cũng ngồi gỡ ghèn. Hay như chuyện ghẻ ngứa thì không đứa nào tránh khỏi. Khổ nhất vẫn là hắc lào (aka lác). Bọn nấm mất dạy này toàn gây bệnh chỗ kín. Thuốc bôi thì đau rát kinh khủng. Nói hổng tin chớ hồi hổi phòng bạn Phan mười mấy thằng cởi truồng vừa bôi thuốc vừa quạt lấy quạt để he he. Thế mới có câu “Hổng có hắc lào hổng vào đại học, hổng có ghẻ hổng phát thẻ sinh viên”.

He he đương biên chuyện tình yêu tự nhiên nói đến ký túc rồi kỷ niệm nó ùa về nên hông có dừng được. Thôi thì lan man thêm tí nữa. À, nói chuyện ở truồng mới nhớ có lần tắm ở bể nước chung, mười mấy thằng ủ mưu đè một thằng đang tồng ngồng khiêng ra giữa sân ký túc, báo hại mấy nàng văn khoa hôm đó đang tựa ban công ngắm cảnh được một phen chạy tán loạn he he he.

Thôi quay về chuyện tình yêu. Bởi hồi đó làm gì cũng cả bầy nên đến chuyện tán gái nó cũng bon chen cả một lốc bọn răng vẩu he he. Mười mấy thằng kéo nhau hết phòng nữ Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 636 other followers