Chuyện vui mà, hổng biên sao được…

  • Trần Phan

Nhìn thiệp hồng của hai đứa nó mời bạn bè trên facebook thấy vui gì đâu. Mới hôm bữa bỏn líu ra líu ríu kéo nhau học thi trên giảng đường, rồi tự nhiên im im, rồi đùng cái chúng nói sắp cưới hổng vui sao được.

Hổng biết bọn học trò có nhận ra không nhưng thiệt tình là bạn Phan yêu chúng lắm he he. Có điều thương là thương vậy, thậm chí nhiều đứa coi như em ruột, nhưng chuyện chúng yêu đương như nào bạn Phan chịu. Lâu lâu có đứa gặp chuyện tình buồn, lại nghe giang hồ đồn đãi ngày xưa bạn Phan yêu đương ghê lắm he he nên lấy làm chỗ tin cậy để tâm sự. Và bạn Phan, bất đắc dĩ, phải hóa thân khi chị Thanh Tâm khi anh Cỏ Cú để gỡ mối tơ lòng… thòng. Thì cũng đem trải nghiệm ra mà chia sẻ. Chủ yếu là ổn định tâm lý thôi chứ trong đầu nghĩ ba trò con nít. Trẻ trâu yêu đấy quên đấy, giận đấy rồi cũng thương đấy, ra trường coi như xong.

Mà thiệt tình hổng phải ngẫu nhiên mà bạn Phan nghĩ vậy đâu nghen. Hồi còn hôi nách như chúng bây giờ, bạn Phan có cô bạn thân yêu một thằng khác khoa say đắm. Bỏn thề non hẹn biển, thậm chí thằng kia còn lấy đá đập đầu phọt máu để chứng minh tình yêu của mình. Ngày mãn khóa ra trường thôi thì đủ thể loại bịn rịn, bạn Phan đèo cô bạn thân trên cây đòn dông tiễn người yêu ra sân ga trong một chiều mưa tầm tã. Ra đến ga lại tiếp tục chia tay hiệp hai, cũng đủ các phân cảnh như còi tàu giục giã, người đi nhảy lên tàu vẫy chiếc khăn tay như lời hẹn ước. Người ở lại chết đứng, đôi mắt bồ câu sưng húp dõi Read more…

Dzìa Bình Định mà ăn đám cứ…

05.09.2014 1 Bình luận
  • Trần Phan

Dzìa Bình Định, níu có cơ hội đi dự đám cưới quê thì bạn đửng bỏ qua. Dân nẫu hổng ai gọi là dự tiệc cưới cả, níu như bạn nói dzẫy nẫu cừ chết bà luôn, nẫu bảo đi ăn đám cứ he he. Tất nhiên bạn đến để mừng cho đôi trẻ và thứ đến là một cơ hội để trải nghiệm, lời thế hổng đi ngu ráng chịu.

Chuyện lễ lạc chẳng có gì đáng bàn. Dân nẫu hổng có câu nệ ba chuyện lễ nghi. Sao cũng xong, miễn mấy đứa nhỏ dzìa sống với nhau ngon lành là ưng bụng hung. Cái mà bạn thấy thú vị là hổng có ai coi bạn là khách cả, nẫu bảo dzìa được đây là mừng rầu, mầy thứ mấy để tao kêu. Bạn sẽ được gặp những ông hai lúa chánh hiệu như bước ra từ trăm năm trước, chắc như gạch, đen cỡ bạn Phan trở lên và rụ thì he he khỏi tả chi cho mệt. Bạn Phan hay gọi mấy ổng là những hũ hèm, cứ mở nắp (aka miệng) ra, đổ rụ dzô, đậy lại, đến lượt khác lại mở nắp ra, đổ rụ dzô, đậy lại he he.

Dân Bình Định quê hổng ai ăn đám cứ theo giờ. Nẫu mời theo… ngày. Nẫu nói mốt tao cứ dzợ cho thằng út, lũ bay coi tới uống rụ. Đơn sơ dzẫy thâu, bạn tới lúc nào cũng được, ngày mà. Lỡ hôm đó bạn kẹt đi làm xa hay mắc bữa cắt lúa cũng hổng có sao, cứ đi làm cho xong rồi tới. Thay đồ ngon lành tới cũng được, còn như đang cuốc mấy góc bờ Read more…

Viết cho dã quỳ và xuyến chi…

02.09.2014 2 comments
  • Trần Phan

Có hai loài hoa mình thích giống nhau đến kỳ lạ: dã quỳ cao nguyên và xuyến chi miền duyên hải.

Không phải bởi chúng giống nhau nên mới yêu mà khi yêu rồi mới thấy. Này thì những trập trùng vàng của quỳ, này thì những triền đê tít tắp trắng, chúng cứ ràn rạt mà níu lấy nhau về tận chân trời, níu luôn chân người lữ khách trong cái hanh hao của những chiều thưa sắc nắng.

Nếu quỳ là hoa của cuối đông thì xuyến chi là hoa đầu hạ. Trời càng lạnh màu quỳ càng đượm, vàng đến ngờm ngợp và tê dại. Và xuyến chi, tuy nở bốn mùa, mà cũng không hiếm khi bắt gặp những vồng xuyến chi hồn nhiên trên những con dốc cao nguyên, nhưng chúng chỉ đẹp nơi miền duyên hải, khi nắng bắt đầu vun trên những chiếc lá đã qua thì mướt mát. Thôi thì gọi xuyến chi là hoa của nắng. Trời càng nắng xuyến chi càng bùng lên mê mãi, trắng đến thổn thức. Nhìn hoa nở mà tưởng như trắng kia trắng đến tím cả lòng thiếu nữ…

Hoa dại nào cũng đến lúc khôn, chỉ có dã quỳ và xuyến chi muôn đời vẫn thế. Chẳng bao giờ thấy trong chợ hoa, chúng găm chặt xuống mà bám lấy những gì chân chất nhất. Đừng đem lòng yêu hoa mà đưa về chậu hay đánh luống chia ô để trồng. Chúng vẫn sống đấy, vẫn hoa đấy nhưng hồn cốt bay đâu mất. Cũng đừng đem chúng về chưng bình hay tỉa tót theo lối mà người đời gọi là nghệ thuật. Chỉ một giờ thôi đã thấy chúng xõa cánh gục đầu. Chúng nhớ đất mẹ, nhớ cái nắng cái gió và nhớ cả cái cách mà chúng phả vào Read more…

Linh tinh | 30/8/2014

  • Trần Phan

Định làm thơ nhưng con bìm bịp đậu đâu đó lùm tre sau nhà cứ kêu bịp bịp nên thôi. Cúp điện cũng có nhiều cái hay, nhất là với mưa đêm ngoại ô. Tự nhiên khi không được ban tặng cơ hội nghe tiếng ếch nhái gọi tình, tiếng côn trùng rả rích (hình như cũng gọi tình), con chim gì kêu tất quớ tất quớ và cả tiếng con bìm bịp cứ bịp bịp đều đều chắc cũng gọi tình nốt.

Khi không có một ảnh bỏ mẹ nào đó trên võng mạc, bạn như về lại một không gian bị lãng quên và cúp điện để vừa kịp nhận ra đêm công bằng với tất cả khi xấu tốt xanh đỏ cây sang cỏ hèn chỉ còn một màu.

Và mưa, cho cả những lời tình tự…

Linh tinh | 29/8/2014

29.08.2014 1 Bình luận
  • Trần Phan

Thỉnh thoảng phát tâm từ bi, bạn Phan bắt chước Thiền tông sư tổ Bồ Đề Đạt Ma quan sát tập tính của loài vật hòng tìm ra một loại võ công cái thế nào đó. Thói quen này có từ bé và lẽ ra có thể đã thành đạo nếu không có một thói quen thứ hai luôn song hành. Đó là quan sát một hồi bạn Phan sẽ bắt đầu chán và nảy sinh nhiều câu hỏi. Kiểu như trời mưa mà sao bọn chim yến không tìm một chỗ khô ráo nào đó để núp mà cứ hớn hở bay đầy trời làm gì cho ướt mình, hay mắc mớ chi mà bọn rắn mối cứ vừa đi vừa le lưỡi, đại khái vậy.

Nhưng đôi khi cũng có nhiều cái hay phết, chiều nay nhìn đôi gà ác chẳng hạn. Con trống bình thường đi đạp tứ tung, (đạp aka thuật ngữ bình dân chỉ hành vi tính dục của gà và một số gia cầm), nó rình đạp luôn những con gà khác giống thậm chí cả vịt. Có lần bạn Phan còn thấy nó hóng theo mấy con chim bồ câu mà bạn Phan đồ rằng nếu bay được chắc nó đạp luôn he he. Thế mà chiều nay mưa to, nó đội mưa dang hết đôi cánh vốn chẳng to lớn gì để che cho con gà ác mái. Hay cái là con mái lẽ ra có thể chạy vào hiên nhà để tránh mưa nhưng không, nó rúc vào trong bộ lông ướt nhèm của con trống mà kêu rích rích rích rích.

Ngưỡng mộ bọn mày quá đi.

Linh tinh 23/8/2014

27.08.2014 1 Bình luận
  • Trần Phan

Windows Phone nhìn chung là xài được, thậm chí ngon, trừ một vài củ chuối nho nhỏ như công việc tôi đang làm. Tức muốn dọn dẹp lại máy thì phải tăng ngày hệ thống lên rất xa so với thực tại. Chẳng hiểu như thế để làm gì, mà cũng không nên hiểu để làm gì, thấy bày vậy làm vậy. Thời gian để giải đáp những thắc mắc đó đôi khi ta dành cho cốc bia và suy nghĩ chiều nay phải nói với vợ như thế nào về khoảng tiền đưa vợ hàng tháng ngày càng nhỏ đi theo thời gian sẽ thiết thực hơn.

Tôi đang dọn dẹp lại cho con Lumia siêu ghẻ của mình và việc đầu tiên, như đã nói, tôi tăng đại nó lên một năm bỏ mẹ nào đó. Thường tôi không quan tâm nó là năm nào nhưng lúc này tự nhiên lại chú ý con số ngẫu nhiên đang dừng lại trước mắt, 2145. Và cũng rất tự nhiên tôi nghĩ giờ này năm đó mình sẽ đang làm gì nhỉ? Dọn rác cho điện thoại? Một bác sĩ thú y vừa thiến xong một con lợn? Một đạo nhân bước ra từ một thâm u cùng cốc trên Hy Mã Lạp Sơn hay đang dìu một em chân dài trên con đường ngút ngàn thu Boston? Nếu được lựa chọn, tôi thích khả năng cuối cùng.

Nhưng đời biết đâu mà lần. Trước mặt bạn Phan là cuốn Những vấn đề cơ bản của Chủ nghĩa duy vật lịch sử trong một chương trình dành cho những người-lương-ba-phẩy-ba-ba. Read more…

Người yêu cũ & …

25.08.2014 2 comments
  • Trần Phan

He he giật tít thế cho nó hoành, bạn Phan cười không khép mõm lại được với mấy cô/cậu (sau đây bạn Phan biên chung là cô) tin tin có già hói có lên phây ủ ui buồn nhớ quay quắt người yêu cũ.

He he thế người yêu cũ là gì? Dĩ nhiên đó là người ta đã từng yêu, giờ hết gòi, he he nó hết từ cái đận từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ hay một ngày đẹp giời ta bỗng hóa dòng sông. Nói nhanh là đá nhau, một trong hai chủ động sút he he. Những kiểu khác như đang yêu tự dưng có một đứa bay vèo lên nóc tủ cũng có nhưng không nhiều, toán học nó gọi là xác suất hiếm hoặc đôi khi có thể là sai số thô cần khử trước khi tiến hành xử lý thống kê he he. Số người yêu cũ của người biên status chưa tới 30, tuy chưa tiệm cận phân phối chuẩn nhưng he he đủ hòm hòm để đưa ra kết luận quan trọng vừa gòi.

Và he he nhớ. Mà làm sao không nhớ. Cuộc đời ông người cấm sao được những phút yếu lòng nhớ về người yêu cũ. Nhưng nhớ đến quay quắt, nhớ đến mềm môi mờ mắt hay teo bìu thậm chí thoát vị bẹn thì bạn Phan chịu, bệnh đần độn của các cô đã vượt khỏi những hiểu biết được đề cập trong y văn hay giáo khoa thư giảng dạy tại các y khoa đại học hàng đầu trên thế giới. Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 635 other followers