Chợt thương con sáo bay xa bầy…

  • Trần Phan

Nó là tay chuyên. 32 tuổi. Quê đâu Trà Vinh. Phiêu bạt ra Bình Định lập nghiệp. Tiệm sửa xe xập xệ không biển hiệu của nó lúc nào cũng không dưới chục chiếc 67, 68 chầu chực chờ đến lượt…

Nó thông minh, lanh lợi. Bỏ học khi đang sinh viên năm thứ nhứt, Bách Khoa.

Theo nó nói, nó thi vào Bách Khoa là để học… sửa xe Honda nhưng người ta toàn dạy cho nó những môn chánh trị nên nản.

Bỏ học ngang xương, mặc cho ông bà già khóc lạy như tế sao, nó theo một ông chuyên về xe tay côn ở đất Sài gòn để học nghề. Sáu năm miệt mài, thầy nó thấy thằng nhỏ chịu thương chịu khó nên có bao nhiêu bí quyết đem ra chỉ hết. Học xong, nó ở lại làm không công cho thầy hai năm nữa để trả ơn rồi theo người yêu (lúc đó cũng vừa học xong) ra cái xứ nắng mưa chát chúa này lập nghiệp. Mở tiệm cách nhà người yêu chừng bảy cây số. Hỏi sao đã ra đây mà không mở gần nhà con ghẹ cho tiện nó cười chẳng nói gì.

Nó đến và ngay lập tức nổi danh là một cao thủ. Qua tay nó, những chiếc 67, 68, Dame, 81 và những đời xe chạy vít lửa cũ kỹ khọt khẹt bỗng trở nên mượt mà êm ái như mới xuất xưởng. Người ta đến, đạp nổ đứng chờ, còn nó thì vừa làm cho một chiếc xe khác vừa nghe tiếng máy xong cái quay qua nói xe anh ba triệu nếu được thì để em làm. Nghe cứ nhẹ không, như bạn Phan rửa đít con Pi.

Cũng nói thêm một chút là những người còn giữ lại những chiếc xe lăn bánh Read more…

Hỏi đá xanh rêu…

  • Trần Phan

Nhiều anh chị (sau đây bạn Phan gọi chung là cô) chưa bao giờ thấy bạn Phan hát sẽ dần dần có suy nghĩ do bạn Phan hát quá dở, thậm chí hổng biết hát. Thật ra suy nghĩ đó là một thói quen tốt. Tuy nhiên trong trường hợp này bạn Phan xin thành thật chia buồn, các cô nhầm. Bạn Phan biết hát và hát rất hay.

Bất ngờ quá phải hông? Dầu sao các cô cũng nên tập làm quen với các sự thật, dầu đó là một sự thật phũ phàng he he he.

Thế biết hát và hát hay sao bạn Phan không hát? He he các cô lại nhầm, bạn Phan vẫn hát, thậm chí thường xuyên. Có điều bạn Phan không hát cho các cô mà hát cho mình. Bạn Phan không biết có bao giờ các cô tự hỏi tại sao những người thành danh hoặc đơn giản đam mê ca hát đa phần là nữ không? Nếu các cô bảo đó bởi khả năng cảm thụ âm nhạc và thẩm mỹ nghệ thuật của nữ giới tốt hơn thì bạn Phan đá chết cụ giờ. Các cô nói như vậy thì sẽ trả lời thế nào cho câu hỏi tại sao giới sáng tác, tức những người làm ra cái để các cô hát, phần lớn lại là nam? Bí rồi phải hông? Các cô bí cũng phải thôi bị bạn Phan đã công bố đâu mà biết, nó nằm trong một đề tài nghiên cứu dự định sẽ hoàn thành vào năm 3099.

Ti diên, bạn Phan cũng sẽ không làm các cô thất vọng. Với tính chất gợi mở, bạn Phan nói với các cô thế này. Đó là bên cạnh nổ lực chính đáng tìm kiếm sự nổi tiếng, hát được xem như một nhu cầu cần được sẻ chia các cô ạ. Bởi “khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì Read more…

Một lần dụ dỗ…

16.10.2014 2 comments
  • Trần Phan

Tự nhiên nhớ chuyện này nên biên liền hông lại quên. Chuyện là vầy, bạn Phan có đứa cháu họ xa, kêu chú, lâu lâu mới gặp, nghe nói học ngu vãi chưởng. Bị phần bạn Phan lâu lâu mới dìa quê, mà có dìa thì say từ ngoài ngõ say dô nên biết là có thằng cháu ấy nhưng có khi năm hổng gặp. Phần nữa bị nó chưa đủ tuổi nhậu, chớ hông bạn Phan mà dìa thì chạy đâu cho khỏi he he.

Có lần má nó điện than chú quơi chú quơi (bị là quê bạn Phan người ta kêu ai đó là kêu dùm cho con) chú coi thằng cháu chú sao chớ nó đòi bỏ học. Nghe dẫy là biết, bạn Phan tự nhiên hiểu liền mình vừa được giao sứ mạng làm thuyết khách. Đửng nghĩ ai đẹp trai cũng đơ đơ hết mà mang tội, như bạn Phan đây, tuy đẹp trai vậy đó nhưng đôi lúc đầu óc sáng láng lắm chớ hổng có đùa à.

Vậy là thu xếp làm chuyến.

Đầu tiên là kêu nhậu, đặc cách đề bạt nó lên hàng người lớn cho dễ nói chuyện. Nói thêm một chút là nhìn tướng nó bạn Phan hổng tin nó là một đứa học dở.

Rồi nhậu. Chú cháu chuyền ly như chuyền banh. Thiệt tình lúc đầu thấy nó uống lạnh lùng như một sát thủ làm bạn Phan cũng đâm hoang mang nhưng sau vài ba cú ôm cua bùng binh thì chú nó ngồi nổ tưng bừng he he, gì chứ nổ thì nó còn lâu mới theo kịp. Cứ gái mà nổ, nó ngồi há mõm, gật lia gật lịa như gà mổ lúa he he he. Read more…

Mình có người yêu ở quê…

  • Trần Phan

He he mỗi lần nghe câu này bạn Phan hông thể hổng mắc cười. Mắc bị bây giờ hổng biết bọn trẻ yêu đương ra sao chớ hồi bạn Phan còn sinh viên, mười đứa nói câu này thì hết chín là xạo.

Hồi đó sinh viên phần lớn ở ký túc. Bọn mình mười mấy thằng xếp chồng nhau trong căn phòng chừng chục thước vuông. Nữ cũng thế. Khu bạn Phan ở là giảng đường A6 và A7 bây giờ. Vì ở tập trung, ăn cơm tập thể, tắm cùng bể chứa nên làm gì nó cũng có tính cộng đồng. Ví dụ như một đứa đau mắt hột thì y như rằng hôm sau thấy lác đác và hôm sau nữa thì mấy nghìn con người ta đứa nào cũng ngồi gỡ ghèn. Hay như chuyện ghẻ ngứa thì không đứa nào tránh khỏi. Khổ nhất vẫn là hắc lào (aka lác). Bọn nấm mất dạy này toàn gây bệnh chỗ kín. Thuốc bôi thì đau rát kinh khủng. Nói hổng tin chớ hồi hổi phòng bạn Phan mười mấy thằng cởi truồng vừa bôi thuốc vừa quạt lấy quạt để he he. Thế mới có câu “Hổng có hắc lào hổng vào đại học, hổng có ghẻ hổng phát thẻ sinh viên”.

He he đương biên chuyện tình yêu tự nhiên nói đến ký túc rồi kỷ niệm nó ùa về nên hông có dừng được. Thôi thì lan man thêm tí nữa. À, nói chuyện ở truồng mới nhớ có lần tắm ở bể nước chung, mười mấy thằng ủ mưu đè một thằng đang tồng ngồng khiêng ra giữa sân ký túc, báo hại mấy nàng văn khoa hôm đó đang tựa ban công ngắm cảnh được một phen chạy tán loạn he he he.

Thôi quay về chuyện tình yêu. Bởi hồi đó làm gì cũng cả bầy nên đến chuyện tán gái nó cũng bon chen cả một lốc bọn răng vẩu he he. Mười mấy thằng kéo nhau hết phòng nữ Read more…

Chuyện facebook: unfriend & unfollow…

  • Trần Phan

Đời bạn Phan bôn ba he he, mạng mẽo cũng từng ngang dọc. Chỉ riêng món mạng mẽo thôi nhiều người cũng hay thắc mắc là sao trông anh Phan đẹp trai vậy, bặm trợn vậy mà biên lách hiền ghê cơ, thấy anh dịu dàng quá dịu dàng không chịu nỗi he he. Thiệt tình bạn Phan hổng hiền mấy đâu, trước khi ai đó thấy bạn Phan chuyện trò thỏ thẻ như giờ thì từ những năm đầu của thập niên 200x bạn Phan từng vác dao phay băm bổ khắp các diễn đàn. Từ tnxm, tathy, ttvnol đến Yahoo!360, Yahoo!Plus, Vneweblogs, Opera, Blogspot, WordPress, thân ái nhét sịp vào miệng nhau trên quán bựa của con Zì và bây giờ thì dịu hiền trên Facebook he he. Bị phải nói sơ sơ vầy để bà con thấy bạn Phan trông ngu ngu chớ ớn ăn lắm chớ hổng có đùa à.

Đi nhiều nhưng đi đâu bạn Phan cũng có “bạn”, nhiều nữa là khác. Cũng có những bạn nữ bước từ dây nhợ lòng thòng ra đời tìm đến thăm nhưng đành thất vọng ra về vì bạn Phan chỉ yêu mình má con Pi he he he.

Có “bạn” và nhiều “bạn” nhưng bạn Phan có nguyên tắc của mình. Trong hành trình chém gió bất hủ, những bạn sau đây bạn Phan hổng có “kết”, mà lỡ có “kết” rồi cũng unfriend hay tìm cách unfollow. Chia tay ai bạn Phan cũng buồn, nhưng đời con người ta còn nhiều việc phải làm hơn.

1. Thứ nhứt là những bạn chăm chỉ bốt hình của mình lên Facebook.

Những bạn này có một đặc trưng là rất chuyên tâm và trung thành với việc bốt hình của mình lên Facebook, mọi lúc, mọi nơi và mọi tư thế. Đôi khi cũng có biên hoặc cọp ở Read more…

Ukraine, Lenin và một dự định…

  • Trần Phan

Bạn Phan đã nghĩ không biết có nên biên mấy dòng này hay không nhưng rồi cuối cùng cũng biên nó ra. Chuyện là bạn Phan làm công ăn lương tích cóp đổi chín xu một hào cũng giành dụm được một khoảng tiền, hôm qua ngồi đếm lại (mắc bị là mỗi khi có chuyện buồn bạn Phan lại lấy tiền ra đếm) thấy cũng không nhiều lắm, đâu chừng mấy triệu đô. Dự coi đận nào quỡn quỡn sẽ làm cái hộ chiếu rồi đi một vòng thế giới nghía chơi cho biết.

Trong kế quạch, một trong những chỗ bạn Phan tính ở lâu là Nga, Ukraine và các nước thuộc Liên Xô cũ. Bị sao, bị là bạn Phan rất yêu nơi đó, yêu quá những trang bọc vở thời thơ ấu, yêu quá lời thầy kể, yêu quá Isaac Ilyich Levitan, yêu quá Olga Berggoltz,… Bạn Phan sẽ đi thăm những ông già chất phác uống vodka bên những hàng rào bằng gỗ sồi hay chạy đuổi theo nàng Irina trong những chiều bạch dương vàng như tranh mùa thu Levitan rồi nhắc nàng đừng chạm tay vào cây mùa lá rụng.

Nhưng những hình ảnh gần đây khiến bạn Phan khựng lại và suy nghĩ rất nhiều. Bỏ qua những vấn đề về ý thức hệ, việc tượng lãnh tụ cộng sản Vladimir Ilyich Lenin bị kéo đổ ở trung tâm Kharkiv hôm 28/9 sẽ không có gì lớn nếu ngay sau đó những người tham gia không dùng búa đập rồi đục đẽo, cắt nát bức tượng bằng đồng này thành những phần nhỏ và đem bán. Những hình ảnh này gây ra cho bạn Phan những ấn tượng không đẹp về văn hóa. Read more…

Biên tiếp về Hồng Kông…

07.10.2014 1 Bình luận
  • Trần Phan

Đã bước sang ngày thứ 11, cuộc biểu tình ở Hồng Kông vẫn chưa có dấu hiệu chùn bước. Bắt đầu bằng cuộc tọa kháng của hơn 10 nghìn học sinh sinh viên, đến nay cuộc biểu tình đã được đông đảo người dân ở đặc khu hành chánh có hơn 7 triệu dân này trực tiếp tham gia hoặc hưởng ứng. Trong 10 ngày qua, đâu đó trên các kênh thời sự của VTV vẫn phát đi các lời huấn thị của các quan chức về dân chủ hay chỉ đạo về chiến lược phát triển đất nước nhưng dường như mọi ánh mắt vẫn hướng về Wanchai, nơi áp lực của cuộc biểu tình lên giới hữu trách đang ngày một gia tăng. Vì sao vậy? Tôi không biết, chỉ lờ mờ nhận ra đó không đơn giản chỉ là một sự kiện hot thu hút sự chú ý mà có lẽ sự quan tâm của mọi người bởi những tiếng tiếng hô vang của những người trẻ tuổi Hồng Kông được phát đi trực tiếp từ dòng máu nóng, từ những trái tim khát khao dân chủ.

Bỏ qua những yếu tố chính trị, điều làm tôi quan tâm nhất là văn hóa và sự ứng xử của người dân Hồng Kông mấy ngày qua.

Đầu tiên là họ còn quá trẻ, hầu hết những gương mặt mười chín đôi mươi, cái tuổi mà có thể ở đâu đó sẽ được xem như còn nhỏ dại, được cha dẫn đi thi hay xoa đầu bảo ráng lo mà học. Thế nhưng những tiếng nói của các lãnh tụ sinh viên học sinh kêu gọi thế giới ủng hộ Hồng Kông tại thời điểm sống còn phát đi trên các phương tiện truyền thông và chia sẻ trên mạng xã hội cho thấy những mười chín đôi mươi ấy đã đủ chững chạc, đủ sức vóc và nhận thức để đại diện cho Hồng Kông thực hiện sứ mệnh lịch sử. “Chúng tôi chỉ yêu cầu không gì khác hơn quyền phổ thông đầu phiếu. Chúng tôi rất cần sự trợ giúp của các bạn. Quyền phổ thông đầu phiếu là quyền lợi rất thông thường ở các nước có dân chủ, nhưng nó không có ở Hồng Kông. Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 635 other followers