Ngọc Vạn, tình nơi viễn xứ…

  • Trần Phan

Dân ta, đặc biệt là các historian vốn có truyền thống và hình như rất có năng khiếu trong việc giấu đi nhiều chi tiết thú vị của lịch sử. Thường đó là những quãng giao thời, là những bung beng đen trắng hay những lùm xùm quanh việc trấn áp các môn phái khác, kể cả võ lâm đồng đạo hay danh môn chánh phái khác, để có một chỗ đứng khả dĩ hay độc tôn trong một khúc quanh nào đó của lịch sử. Tất nhiên rồi cái gì của caesar thì cũng trả về cho caesar, điều đáng nói là việc tiếp cận với những thông tin dạng này rất vòng vo vì nó thường nằm trong tàng kinh các bên ngoài 331.212 km² lãnh thổ. Lý do thì nhiều và cũng không khó khăn lắm trong việc đưa ra các ví dụ, kể cả lịch sử cận đại, nên thôi không bàn.

Tuy nhiên lại có nhiều pha hành động xen kẽ với những thiên tình sử và những cảnh quay lâm ly bi tráng nhưng không hiểu sao rất ít được đề cập. Trong đó, chuyện tình kiều nữ Ngọc Vạn với hot boy xứ Cao Miên gắn liền với những năm tháng sôi động thế kỷ 17-18 là một kinh điển. Ngược dòng lịch sử, những năm đầu của thập niên 162x biên giới phương nam của nước Việt chỉ mới tới đâu đó tỉnh Bình Thuận (?), còn nguyên một vùng mênh mông Sài gòn và Nam bộ lúc bấy giờ thuộc quyền cai trị của hoàng đế Cao Miên, tức hotboy Chey Thettha II. Sử ta không biên nhưng sử thực dân có chép Công nữ Ngọc Vạn, tên thật là Nguyễn Phúc Ngọc Vạn, con gái thứ hai và là ái nữ xinh đẹp rất đỗi yêu quý của ông trùm xứ Đàng Trong, chúa Nguyễn Phúc Read more…

Linh tinh 19/11/2014…

  • Trần Phan

Tôi đọc đâu đó trên blog của anh chàng Teq rằng công việc nó như một anh chàng xắn quần ống thấp ống cao bước phía trước, tay cầm sợi dây, còn ta là con bò bị nó lôi tuột đi. Một so sánh thật thú vị. Ta đúng là một con bò, mà con bò thì thỉnh thoảng dừng lại ò lên một tiếng như một sự phản kháng dù biết rồi vẫn phải cắm cúi đi.

Con bò tôi giờ đang ò lên như vậy. Đôi khi ta tự cho mình quyền bỏ mặc tất cả, bỏ giáo trình, bỏ phấn trắng bảng đen, bỏ nốt lũ học trò ngái ngủ để tắt điện thoại kiếm một góc quán cà phê nào đó mà nghe tiếng thời gian trôi thật khẽ. Những lúc thế này tôi ước mình có một nỗi buồn hay đủ hồn nhiên để cảm nhận xung quanh theo cách tinh khôi nhất. Tôi chán cứ đến một thời điểm nào đó người ta sẽ lại mang ra những lời chúc tụng cũ mèm hay cố gắng khoác lên người nhau những chiếc áo quá rộng. Tôi sẽ ngồi như thế, à không, tôi sẽ ò như thế cho đến hết sáng nay, sẽ châm cho mình thêm vài điếu thuốc với ly cà phê còn trơ đáy…

Ngoài kia, có một chiếc chiếc lá dầu rơi xuống xoay xoay trong gió. Cô hàng hoa nhặt lên vứt đi và xịt thêm một lớp kim tuyến lấp lánh lên những đóa hoa hồng đã kịp mang về từ Đà Lạt. Một 20/11 nữa đang rất gần.

Thịt chó, vài gạch đầu dòng…

  • Trần Phan

Nhiều lần nuôi chó nhưng chỉ duy nhất một lần bạn Phan tự tay chôn con Đen già, còn lại là bị trộm và lần gần đây nhất là Cốc – chú chó săn khôn ngoan do một người học trò mang xuống từ những cánh rừng Đắk Nông. Không biết giờ này những chú chó yêu của tôi được sanh ở cõi nào trong tam thế, những người bạn bốn chân đã cho tôi quá giang những nỗi niềm, khủng hoảng và những an yên. Mà thôi, tôi sẽ không kể cho các bạn nghe những kỷ niệm vui buồn với Đen, Lamna, Bin, Cốc,… bởi lẽ bất kỳ ai yêu quý loài vật thông minh và trung thành này đều thấu hiểu. Tôi chỉ kể về những cái khác, về thịt chó và về cách cái cách mà người ta có thịt chó với tư cách là một món ngon được xưng tụng và đậm chất thi ca…

Thịt chó rất ngon, tôi biết, vì có một thời trước khi nuôi chó tôi cũng từng ăn, thậm chí ăn tàn bạo. Thịt chó giàu chất dinh dưỡng, tôi biết, bởi đơn giản tôi làm việc trong lĩnh vực có liên quan đến protein, lipid, carbohydrate,… Tôi cũng biết một số nơi trên thế giới này, chó được xem như một biểu tượng của ẩm thực. Vậy nên trách những người ăn thịt chó là không công bằng. Tôi chỉ đặt ra một câu hỏi là thịt chó cung cấp cho các quán cầy tơ nhan nhản và lúc nào cũng đông nghịt người ấy từ đâu mà có? Trả lời đi các bạn, trả lời xong rồi gắp một miếng dồi “chết xuống âm phủ không có” ấy cũng chưa muộn.

Sẽ rất ngô nghê nếu cho rằng với nhu cầu và sức tiêu thụ cao như thế ắt Read more…

Cho những người bạn trẻ…

  • Trần Phan

Nghiệp của bạn Phan tiếp xúc nhiều với những người trẻ. Những người bạn Phan có dịp làm việc đó đến từ nhiều vùng miền khác nhau tạo ra những mảng sắc màu đa dạng nhưng họ chung nhau ở sự trẻ trung (tất nhiên), năng động. Tuy nhiên, bên cạnh những giống nhau của một thời máu lửa, hình như họ còn giống nhau ở nhiều điểm mà lẽ ra không nên có ở những người trẻ tuổi như thiếu vắng sự hứng thú trong tìm kiếm những cơ hội trải nghiệm, sự bàng quang với thời đại, thờ ơ với văn hóa và lịch sử,… Đâu đó vẫn bộc lộ cái tôi cá nhân nhưng chỉ dừng lại ở những tranh chấp và bày tỏ quan điểm vụn vặt. Lập luận của họ đầy rẫy những khoảng trống về cơ sở cũng như tính logic, thay vào đó là những tấn công cá nhân, những đánh tráo khái niệm. Và, với một cách rất ngây thơ không chủ ý, họ không biết mình đang sa vào các thủ thuật ngụy biện.

Nói như vậy bạn Phan dự liệu sẽ nhận được rất nhiều sự phản đối bởi nó không hoàn toàn đúng với một vài cá nhân hay một số trường hợp. Nhưng bạn Phan tin đó chỉ là phản xạ nhất thời mà nếu bình tâm hồi lại sẽ rất khó đưa ra những bằng chứng làm cơ sở cho sự phản bác, dù bạn Phan mong muốn điều đó xảy ra để thấy mình sai, để thấy mình già, mình cũ kỹ và cần được lãng quên…

Những ngày cuối Tháng Chín đầu Tháng Mười khi cả thế giới nín thở dõi theo từng diễn biến mới nhất tại Hồng Kông, dòng timeline trên facebook vẫn chảy buồn tẻ những status về những giận hờn, những cô đơn, những đánh chó chửi mèo vu vơ nhắm vào bạn bè đã Read more…

Về những nỗi đau…

  • Trần Phan

1.

Facebook tôi có nhiều bạn trẻ, điểm chung của họ là… trẻ và rất buồn. Họ biên gì thì biên nhưng cứ mười cái thì hết bảy cái là biên về những nỗi buồn. Khi thì buồn bạn bè không hiểu mình, khi thì buồn gia đình không quan tâm, người yêu giận, quẹt xe, chó cắn,… và khi không tìm được lý do gì để buồn thì họ ngồi kéo cái mặt mình dài ra như một cái ống bơm cho phù hợp với một tâm trạng buồn rất chung chung nhưng lúc nào cũng mốt, đó là buồn đời he he he. Tôi không chắc lắm họ hiểu nỗi buồn là gì không? Nhiều khả năng là không, họ buồn như một sự tìm kiếm, đúng hơn là một sự cố gắng. Họ buồn trong một sự thất bại nào đó tự mình vẽ ra hay nỗ lực khuếch đại mà chưa hay nỗi buồn thực sự thường ít người muốn chia sẻ, nhiều khả năng nó sẽ đến, khi đủ lớn, lúc con người ta đã dừng cuộc tìm kiếm những giọt nước mắt.

2.

Và những nỗi buồn thực sự cũng đến. Nghĩ chuyện bất trắc, vấp ngã không nên mong muốn cho nhau nhưng đời mà không có lúc đớn đau, có lúc cảm thấy bất hạnh hay tưởng như cả thế giới đều quay lưng lại với mình thì đời đó đáng vất đi. Những cuộc đời như thế hãy cho vào bồn cầu và giật nước trước khi tạo hóa nhận ra sự nhầm lẫn của mình. Có một may mắn mà hầu như không ai mong muốn nhận về mình, đó là sự thất bại. Hãy bắt đầu nhìn một viên Read more…

Đời đầu và việc chọn mua hàng…

  • Trần Phan

Các mẹ ơi biết gì chưa? He he bạn Phan cười tụt cả quần mỗi khi đọc câu này với những đường link cướp giết hiếp trên facebook nhưng hôm nay bạn Phan sẽ mượn nó đề-pa cho một câu chuyện nghiêm túc giúp anh chị em (sau đây bạn Phan gọi chung là cô) trở thành người tiêu dùng thông minh he he he.

Các cô không có nhiều tiền, bạn Phan hiểu, và các cô muốn mua một món đồ? Trong phạm vi xì-tút này bạn Phan focus trong giới hạn những mặt hàng xe pháo hay sản phẩm công nghệ, tất nhiên các cô có thể mở rộng nếu có nhu cầu. Sự không nhiều tiền nói trên chưa phải là điều tồi tệ nhưng nó có nguy cơ trở thành nỗi bất hạnh nếu các cô thiếu kiến thức mua sắm. Trong bất kỳ trường hợp nào bạn Phan cũng khuyên các cô nên mua những sản phẩm thuộc thế hệ đầu tiên (thuật ngữ bình dân gọi là đời đầu) của nhà sản xuất uy tín. Tất nhiên đi kèm với những sản phẩm đầu tiên của một thương hiệu luôn là một cái giá cao ngất ngưỡng nhưng bạn Phan cam đoan là đắt xắt ra miếng. Còn nếu xèng quá hẻo, các cô có thể chờ và mua lại những sản phẩm đã qua sử dụng. Hàng secondhand có thể cũ nhưng tốt hơn nhiều so với những phiên bản tiếp theo dù khi đó các cô có thể mua mới với giá sản phẩm giảm đi đáng kể.

Bị sao? Bị là những sản phẩm đầu tiên của một thương hiệu luôn mang trong nó hàng tỉ hàng tỉ nơ-ron của những quả đầu lâu tinh hoa. Nó ra đời với tất cả sự trau chuốt và kỳ vọng của nhà sản xuất nhằm gây ấn tượng và khẳng định uy tín trong nồng độ cạnh tranh gần như bão hòa. Khi đã lấy được lòng của người tiêu dùng, những phiên bản sau đó gần như là sự ăn theo. Nó có thể tốt nhưng khó mà tốt hơn, cho dù nhà sản xuất không ngừng quảng bá bằng những từ ngữ đẹp đẽ như cái tiến, sửa lỗi, etc.. Read more…

Nhân chuyện sửa xe nghĩ tào lao về giáo dục…

  • Trần Phan

Về quê, đem cái Citi phuột nhún của ông già đi sửa. Bị ông già hai ba năm nay hổng có đi, mà cái nòi xe máy đi thường xuyên hổng có sao nhưng hổng đi là hư liền. Đầu tiên cái bình, sau cái ống pô, sau nữa thì từa lưa hột dưa khỏi gạch đầu dòng. Xe này đến ông già đã qua mấy đời xe thồ để sau đó phục vụ sự nghiệp đú đởn của anh em nhà Grimm nhưng các lá côn, cam cò, dên, sú-pap, nhông số, xi-lanh nòng,… vẫn còn như mới. Ngồi phụ thằng thợ tháo máy nhân tiện kiểm tra các chi tiết thấy các phụ tùng leng keng mà mất mấy phút ngưỡng mộ… Hàn Quốc. Cần nói thêm xe máy Citi đời đầu của Honda nhưng đời sau đóng mác Daelim, made in Korea toàn tòng. Bị sao, bị là người Nhật mang công nghệ sản xuất xe máy qua Hàn Quốc để sau đó người Hàn tiếp nhận và phát triển với thương hiệu Daelim lừng danh. Đầu tiên họ sản xuất Daelim Citi giò gà và sau là Daelim Citi phuột, tức cái mà bạn Phan đang kể đây…

Giờ ghé Bình Định, chận ông nào chừng chừng 50 trở lên mà hỏi sư đoàn Mãnh Hổ sẽ thấy nét thất thần còn in trên nét mặt. Sự khiếp đảm như mới ngày hôm qua bởi sự thiện chiến, liều lĩnh và độ tàn khốc của những chiến binh đánh thuê của lãnh tụ Park Chung Hee. Hồi nhỏ bạn Phan từng thắc mắc về từ đánh thuê. Hầu hết các câu trả lời là Đại Hàn Dân Quốc hồi đó nghèo quá, họ phải gửi quân (đại loại là đám vô học) qua các nước làm nhỏn việc sai đâu đánh đó để kiếm tiền. Kiểu một hình thức kinh doanh máu. Lớn lên chút bạn Phan biết câu chuyện không hoàn toàn như vậy nhưng ít ra có một sự thực là những năm 196x, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất Châu Á.

Vậy mà Hàn Quốc đã làm gì? Họ vốn ăn bơ thừa sữa cặn hay được rót Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 636 other followers