Hông phải cái đẹp nào cũng tiếc…

  • Trần Phan

He he đùa chớ chui vào mạng bạn Phan cười xém té ghế với mấy bác (có vẻ như nhà văn hoặc báo chí gì đấy) chụp ảnh những con đường lầy lội, những chiếc cầu tre lắc lẻo hay những mái tranh liêu xiêu mỏng mảnh khói lam chiều rồi ủ ui quê mình đẹp quá. Và như một công thức, thế nào cũng lừa lừa đá tí suy tư kiểu như tiếc thay những nét đẹp như thế, những xóm quê yên bình sau lũy tre làng như thế đang mất dần mất dần he he.

Đẹp? Đúng là đẹp, bạn Phan hổng cãi. Nhưng tiếc thì các bác tào lao quá đi he he. Các bác muốn đóng băng và gửi vào tương lai một bản fax nguyên mẫu những cái các bác đã từng nhìn thấy trong quá khứ, và điều đó không công bằng. Có cách nào đó lưu giữ thì được, như một không gian bảo tồn, và ở đó người ta được trả tiền để sống cho một thời như đã thì nên chớ còn như các bác muốn hình ảnh con trâu cái cày hay chiếc cầu tre mãi mãi trường tồn như một định mệnh thì bạn Phan xin vái. Trong lối suy nghĩ ấy, quê hương phải nghèo mới đẹp. Kiểu như mẹ già thì phải hom hem nhai trầu trên sạp tre, đái trong chũm sành hay chiều chiều chống gậy ra đứng ngóng con về bên cầu ao có đám lục bình trôi man mát các bác mới chịu chứ còn như mẹ nào váy vủng shopping, mascara sành điệu hay ngồi công viên với ly starbucks thì các bác hổng có ưng he he. Hông phải cái đẹp nào cũng tiếc, như nụ cười anh lính bên thành cổ Quảng Trị chẳng hạn, nó còn hơn cả đẹp nhưng giờ bom rơi để ai đó ra đấy ngồi cười thì thôi vậy.

Nhớ có lần bạn Phan gặp một bà cụ chừng tám mươi dắt trâu trên một triền đê trong một chiều vàng hiu hắt. Định ghi lại nhưng bà nói chú ơi chú ơi chú chớp nhà lầu xe hơi dùm đi, tui cực quá mà chớp gì…

Tào lao facebook…

  • Trần Phan

Tâm sự chút he he. Bị vầy, có người hỏi bạn Phan có rảnh hông mà thấy biên liên tù tì, xì-tút cứ ngày cái ngày cái, có khi hai ba cái. Lại có người hỏi bạn Phan biên tùm lum, chuyện đâu mà như bầy ròng ròng, chắc bịa he he he. Thiệt tình là bạn Phan có rảnh nhưng bịa thì hông, những gì bạn Phan biên đều là những trải nghiệm, nó thật như sau ngày nay sẽ là ngày mai vậy.

Hổng biết mọi người có để ý hông, nhưng hầu hết các xì-tút của bạn Phan đều gửi via Windows Phone. Là sao? Có nghĩa là bạn Phan biên nó trên điện thoại chớ sao nữa. Bạn Phan biên chúng chủng vào bất kỳ lúc nào bạn Phan thích. Như một cách ghi lại tức thì những cái mà bạn Phan muốn lưu, đúng kiểu what’s on your mind của facebook. Và nữa, đó cũng là một cách mà bạn Phan tập diễn đạt suy nghĩ của mình, bạn Phan làm giáo mà, điều đó quan trọng chớ he he.

Nhiều người cũng hay bị lộn. Trông đẹp trai và bặm trợn vậy nhưng tính bạn Phan dễ thương he he, lại yếu đuối, mỏng manh nên mỗi khi chui vào facebook thấy ai biên cái gì buồn là bạn Phan cứ ngồi khóc miết. Bạn Phan cũng có nhiều chuyện hổng vui chớ, nhưng rồi nghiệm đi nghiệm lại xong cái ngước mặt lên thấy đời nhiều cái đáng yêu. Bà con cũng biên đi, biên liền, biên những cái quanh mình ấy, như chuyện gà đạp mái hay con chó nhà mình chiều nay dính lẹo, ai bảo đó là chuyện nhỏ bạn Phan quánh đửng nói sao xui. Đời đáng yêu quá mà, hổng phục sao được những người nhìn đâu cũng thấy toàn cái xấu. Read more…

Tào lao về chuyện học…

  • Trần Phan

Bạn đang nghĩ gì? Bạn Phan nghĩ hồi còn thanh niên cũng hăng hái ngon lành lắm nghen bà con, giờ đỡ rồi, chỉ có đẹp trai là vẫn còn đó sừng sững như một chuẩn mực he he. Tức là cũng xắn quần làm công tác thanh niên áo xanh lồng lộng đầu sóng ngọn gió như ai chứ hổng có đùa à. Nhớ hồi hổi bạn Phan thường xuyên tổ chức các buổi nói chuyện học tốt (dù bản thân dốt bỏ cụ nó ra he he) cho anh em sinh viên. Trong những lần như vậy bạn Phan sẽ mời những đại ca cộm cán để chia sẻ kinh nghiệm, quan trọng là cố gắng phà một chút đam mê vào cái tuổi mà chuyện trai gái nó quan trọng hơn chuyện học. Đại ca ở đây có thể là các giảng viên mà cũng có thể là các anh chị em sinh viên đạt được những thành tựu nhứt định. Nói khơi khơi vậy bà con hổng tin nên bạn Phan dẫn chứng luôn cho nó sinh động là trong những lần như thế bạn Phan từng mời cô Dâu Tây (trong FL) chơi luôn một chuyên đề học ngoại ngữ. Giờ cô cổ chồng con rồi, đỡ đẹp rồi, và hổng biết còn nhớ hello là gì không nhưng hồi hổi chém rất ác, tay vung lia lịa, cả hội trường hổng cần bật máy quạt.

Thôi nghỉ coi đá banh đã.

(Biên tiếp…)

Nói dẫy chớ chuyện học nó phụ thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người. Bạn Phan có một thời gian dài băn khoăn lắm. Hồi còn phổ thông, ba má dặn bạn Phan ráng mà chơi với mấy đứa học giỏi để còn phấn đấu. Lúc đầu cũng nghe lời nhưng sau đó chán quá. Mấy đứa Read more…

Chuyện vui mà, hổng biên sao được…

  • Trần Phan

Nhìn thiệp hồng của hai đứa nó mời bạn bè trên facebook thấy vui gì đâu. Mới hôm bữa bỏn líu ra líu ríu kéo nhau học thi trên giảng đường, rồi tự nhiên im im, rồi đùng cái chúng nói sắp cưới hổng vui sao được.

Hổng biết bọn học trò có nhận ra không nhưng thiệt tình là bạn Phan yêu chúng lắm he he. Có điều thương là thương vậy, thậm chí nhiều đứa coi như em ruột, nhưng chuyện chúng yêu đương như nào bạn Phan chịu. Lâu lâu có đứa gặp chuyện tình buồn, lại nghe giang hồ đồn đãi ngày xưa bạn Phan yêu đương ghê lắm he he nên lấy làm chỗ tin cậy để tâm sự. Và bạn Phan, bất đắc dĩ, phải hóa thân khi chị Thanh Tâm khi anh Cỏ Cú để gỡ mối tơ lòng… thòng. Thì cũng đem trải nghiệm ra mà chia sẻ. Chủ yếu là ổn định tâm lý thôi chứ trong đầu nghĩ ba trò con nít. Trẻ trâu yêu đấy quên đấy, giận đấy rồi cũng thương đấy, ra trường coi như xong.

Mà thiệt tình hổng phải ngẫu nhiên mà bạn Phan nghĩ vậy đâu nghen. Hồi còn hôi nách như chúng bây giờ, bạn Phan có cô bạn thân yêu một thằng khác khoa say đắm. Bỏn thề non hẹn biển, thậm chí thằng kia còn lấy đá đập đầu phọt máu để chứng minh tình yêu của mình. Ngày mãn khóa ra trường thôi thì đủ thể loại bịn rịn, bạn Phan đèo cô bạn thân trên cây đòn dông tiễn người yêu ra sân ga trong một chiều mưa tầm tã. Ra đến ga lại tiếp tục chia tay hiệp hai, cũng đủ các phân cảnh như còi tàu giục giã, người đi nhảy lên tàu vẫy chiếc khăn tay như lời hẹn ước. Người ở lại chết đứng, đôi mắt bồ câu sưng húp dõi Read more…

Dzìa Bình Định mà ăn đám cứ…

05.09.2014 1 Bình luận
  • Trần Phan

Dzìa Bình Định, níu có cơ hội đi dự đám cưới quê thì bạn đửng bỏ qua. Dân nẫu hổng ai gọi là dự tiệc cưới cả, níu như bạn nói dzẫy nẫu cừ chết bà luôn, nẫu bảo đi ăn đám cứ he he. Tất nhiên bạn đến để mừng cho đôi trẻ và thứ đến là một cơ hội để trải nghiệm, lời thế hổng đi ngu ráng chịu.

Chuyện lễ lạc chẳng có gì đáng bàn. Dân nẫu hổng có câu nệ ba chuyện lễ nghi. Sao cũng xong, miễn mấy đứa nhỏ dzìa sống với nhau ngon lành là ưng bụng hung. Cái mà bạn thấy thú vị là hổng có ai coi bạn là khách cả, nẫu bảo dzìa được đây là mừng rầu, mầy thứ mấy để tao kêu. Bạn sẽ được gặp những ông hai lúa chánh hiệu như bước ra từ trăm năm trước, chắc như gạch, đen cỡ bạn Phan trở lên và rụ thì he he khỏi tả chi cho mệt. Bạn Phan hay gọi mấy ổng là những hũ hèm, cứ mở nắp (aka miệng) ra, đổ rụ dzô, đậy lại, đến lượt khác lại mở nắp ra, đổ rụ dzô, đậy lại he he.

Dân Bình Định quê hổng ai ăn đám cứ theo giờ. Nẫu mời theo… ngày. Nẫu nói mốt tao cứ dzợ cho thằng út, lũ bay coi tới uống rụ. Đơn sơ dzẫy thâu, bạn tới lúc nào cũng được, ngày mà. Lỡ hôm đó bạn kẹt đi làm xa hay mắc bữa cắt lúa cũng hổng có sao, cứ đi làm cho xong rồi tới. Thay đồ ngon lành tới cũng được, còn như đang cuốc mấy góc bờ Read more…

Viết cho dã quỳ và xuyến chi…

02.09.2014 2 comments
  • Trần Phan

Có hai loài hoa mình thích giống nhau đến kỳ lạ: dã quỳ cao nguyên và xuyến chi miền duyên hải.

Không phải bởi chúng giống nhau nên mới yêu mà khi yêu rồi mới thấy. Này thì những trập trùng vàng của quỳ, này thì những triền đê tít tắp trắng, chúng cứ ràn rạt mà níu lấy nhau về tận chân trời, níu luôn chân người lữ khách trong cái hanh hao của những chiều thưa sắc nắng.

Nếu quỳ là hoa của cuối đông thì xuyến chi là hoa đầu hạ. Trời càng lạnh màu quỳ càng đượm, vàng đến ngờm ngợp và tê dại. Và xuyến chi, tuy nở bốn mùa, mà cũng không hiếm khi bắt gặp những vồng xuyến chi hồn nhiên trên những con dốc cao nguyên, nhưng chúng chỉ đẹp nơi miền duyên hải, khi nắng bắt đầu vun trên những chiếc lá đã qua thì mướt mát. Thôi thì gọi xuyến chi là hoa của nắng. Trời càng nắng xuyến chi càng bùng lên mê mãi, trắng đến thổn thức. Nhìn hoa nở mà tưởng như trắng kia trắng đến tím cả lòng thiếu nữ…

Hoa dại nào cũng đến lúc khôn, chỉ có dã quỳ và xuyến chi muôn đời vẫn thế. Chẳng bao giờ thấy trong chợ hoa, chúng găm chặt xuống mà bám lấy những gì chân chất nhất. Đừng đem lòng yêu hoa mà đưa về chậu hay đánh luống chia ô để trồng. Chúng vẫn sống đấy, vẫn hoa đấy nhưng hồn cốt bay đâu mất. Cũng đừng đem chúng về chưng bình hay tỉa tót theo lối mà người đời gọi là nghệ thuật. Chỉ một giờ thôi đã thấy chúng xõa cánh gục đầu. Chúng nhớ đất mẹ, nhớ cái nắng cái gió và nhớ cả cái cách mà chúng phả vào Read more…

Linh tinh | 30/8/2014

  • Trần Phan

Định làm thơ nhưng con bìm bịp đậu đâu đó lùm tre sau nhà cứ kêu bịp bịp nên thôi. Cúp điện cũng có nhiều cái hay, nhất là với mưa đêm ngoại ô. Tự nhiên khi không được ban tặng cơ hội nghe tiếng ếch nhái gọi tình, tiếng côn trùng rả rích (hình như cũng gọi tình), con chim gì kêu tất quớ tất quớ và cả tiếng con bìm bịp cứ bịp bịp đều đều chắc cũng gọi tình nốt.

Khi không có một ảnh bỏ mẹ nào đó trên võng mạc, bạn như về lại một không gian bị lãng quên và cúp điện để vừa kịp nhận ra đêm công bằng với tất cả khi xấu tốt xanh đỏ cây sang cỏ hèn chỉ còn một màu.

Và mưa, cho cả những lời tình tự…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 635 other followers