Tag Archives: Quảng Ngãi

Về xứ Quảng mà ăn bánh rập…

  • Trần Phan

Xứ Quảng có một món cực kỳ hiểm ác, dù có thể hạ gục bạn trong nháy mắt nhưng ít người biết, đó là bánh rập.

Bánh rập được… rập đúng như cái cách mà người ta đặt tên. Người rập đặt dưới chiếc mâm nhôm, phía trên đặt một bánh tráng nướng, tiếp theo trải một lớp bánh tráng ướt (bánh tráng gạo mới ra lò), rồi lại bánh tráng nướng. Cứ như vậy hết một lớp bánh tránh nướng đến một lớp bánh tráng ướt, tuỳ theo số lượng người ăn mà bánh nhiều ít dày mỏng tuỳ ý, chốt hạ bằng một cái bánh tráng nướng, thêm một chiếc mâm nhôm đặt trên cùng. Rồi cứ thế mà rập, người rập ép hai chiếc mâm nhôm vào nhau, chậm và đều, tiếng bánh tráng nướng bể ra dưới sức ép được khuếch đại qua hai cái mâm kêu cà rụm cà rụm thiệt vui. Dòm rập một hồi bạn Phan thấy ăn nhau hay không là ở khâu này, rập chặt quá bánh vụn không ngon, bạn Phan cũng thử rập nhưng hơi lỏng tay nên bánh cà lổm cà xổm trông chả ra làm sao. Xong xuôi bánh được cắt thành từng miếng khoảng hai ngón tay, chấm bánh này với mắm nêm ăn kèm với rau sống thì ngon tuột cả quần, còn nếu cắn thêm miếng dừa khô dốt dốt nữa thì phải nói là thần thánh.

Bạn Phan thật tiếc là không chụp lại hình, tìm trên mạng thì thấy hình ảnh cũng như mô tả về bánh rập chỉ hao hao chứ không giống như những gì bạn Phan thấy ở nhà người bạn. Có lẽ khi lên báo hoặc vào nhà hàng thì bánh rập cũng láo láo đôi ba phần.

Bởi vậy ta mới nói ghé Quảng mà không về quê tìm bánh rập ăn thì người ta bảo ngu ráng chịu.

Quảng ngãi Quảng ngãi…

  • Trần Phan

Đã bao lần tôi ghi cho riêng mình về Quảng Ngãi nhưng có lẽ mãi mãi không bao giờ hết. Giờ biên tiếp, nhớ đâu biên đó. Bởi Quảng Ngãi không cho tôi cảm giác đến mà như chốn để về, như một đứa con và như nợ nhau từ trong kiếp trước…

Tôi về Xứ Quảng lần đầu tiên cách đây gần hai mươi năm trên một chuyến xe đò với cô bạn thân thời đại học, người luôn giải quyết rốt ráo các vấn đề tài chánh mỗi khi tôi gặp khó khăn trong vấn đề tiền nong. Tôi nhớ có lần tôi nhận học bổng TOKAI, một học bổng của Nhật dành cho những sinh viên có điểm số cao ở các trường sư phạm. Học bổng này ít thôi, hồi đó 1995, đâu như hơn triệu nhưng oai là chính. Tôi dành ra một ít mua cho má một chiếc bàn ủi điện, còn lại bao nhiêu tôi quyết định thể hiện cái sự oai của mình bằng cách mời cả lớp nhậu một bữa ra trò. Mời xong tôi nhẩm nhẩm thấy hơi căng nên qua phòng cô ấy bảo mày cho anh mượn ít để lận lưng, cô ấy bảo em hết tiền rồi nhưng còn vàng, anh cầm hai chỉ vàng này cho nó chắc he he. Tôi nhắc chuyện này không phải chuyện tiền nong mà bởi ấn tượng đầu tiên của tôi về con người nơi đây, nơi cái xứ cằn cỗi này, là sự hào sảng, là tấm lòng bè bạn và cả những ân tình.

Bao nhiêu lần tôi đã về và lại về. Quảng Ngãi vẫn vậy. Quảng Ngãi của những con phố vắng hoe vào 9 giờ đêm và đón bình minh sau 6 giờ sáng. Quảng Ngãi của cái nắng cháy da rát thịt, của những con ve sầu vừa hát vừa đái dưới những tàn cây me tây. Hay Quảng Ngãi của những anh xe ôm hiền lành chất phác sẵn sàng ngồi nhậu với khách thâu đêm bên bờ kè Sông Trà chỉ vì tao thấy chú mày chơi được. Tiếp tục đọc