Tag Archives: Pleiku

Đoản khúc quỳ…

  • Trần Phan
Định viết một cái gì đó rồi bấm nút send để gửi vào cái bảng lảng của chiều đông Pleiku một bản fax của cảm xúc nhưng không thể. Phố núi nhỏ bé này dài quá những nhớ nhung để người ta có thể viết về nó theo cách thông thường. Chỉ có thể đến, đi, im lặng và cơi nới chút cõi lòng chật hẹp để chứa thêm một mảnh trời cao nguyên phố…
 
Tôi lửng thửng thả bộ dọc theo Phù Đổng, một con đường nhỏ nối giữa hai đại lộ Nguyễn Tất Thành và Cách Mạng. Đây là nơi tôi thích nhất ở phố núi quanh năm mùa đông này. Nơi ấy có một dòng suối chảy qua, có ruộng đồng khói bếp và cả những triền dã quỳ. Tôi nhớ mình từng ngồi đâu đó dưới chân cầu kia và nghĩ thật kỳ lạ khi có một chốn bình yên giữa hai con đường mang tên tranh đấu… Tiếp tục đọc

Ghi-ta chiều…

  • Trần Phan

Tôi hay giữ cho mình những bí mật nho nhỏ. Tỉ như tại thành phố nhỏ này có một quán cà phê tôi hay ngồi, quán đơn sơ, dăm ba bộ bàn ghế và nằm sâu trong một con hẻm. Cà phê cũng thế thôi, giá bình dân và cái tôi nhận được là thứ cà phê bình dân mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào. Nhưng nơi đây có một thứ rất đặc biệt, nó không nằm ở quán, nó nằm ở cửa sổ tầng hai nhà bên có treo mấy chậu hoa. Nơi ấy, mỗi buổi chiều lại có tiếng ghi-ta vọng xuống. Tiếng đàn của một người đàn bà, tôi đoán thế, vì có lần sau một đoạn dang dở, tôi thấy thấp thoáng một đôi mắt thật buồn. Và chiều nay, tôi cũng ngồi đây, bản Donna Donna rơi từ căn gác, “Donna Donna Donna Donna Tu regretteras le temps. Donna Donna Donna Donna, Où tu étais un enfant”…

Bất giác tôi nghĩ về sau này của con gái tôi và nghĩ về những người đàn bà chơi ghi-ta. Họ thật hiếm, và càng hiếm hơn khi cầm kỳ thi họa đã trở thành một thứ vớ vẩn.

Bất giác tôi cũng nhớ về Ana Vidović, về Lê Cát Trọng Lý và về một đêm Tiếp tục đọc

Viết cho một chiều Pleiku…

  • Trần Phan

January 25, 2014

Tôi thấy đâu đó bên những khoảnh đất hiếm hoi còn sót lại Pleiku những đoá dã quỳ cuối mùa. Cái màu vàng không ngờm ngợp hoang dại mà như thắc thỏm, níu kéo.

Tôi cũng thấy đâu đó trên những con phố bóng những người anh em Jarai, Bahnar địu con đổ dài bên những nhấp nháy phồn hoa.

Họ, hoa và người, lầm lủi và cô độc, trôi dạt và vô định. Họ, đứng và bước, cúi mặt như đang tìm lại hòn đá thiêng từ thuở lập làng hay chút hơi ấm còn sót lại của bếp lửa hồng hoang với những trường ca đã tắt.

Dẫu biết thương hải tang điền nhưng cũng bởi chiều Pleiku dài quá, lòng người còn đủ chỗ để chở những suy tư về miền xa lắc. Nơi ấy, không có những phận đời tha hương trên chính mảnh đất của mình…