Tag Archives: nhà giáo

Nhà giáo bán hàng online

Trần Phan

Nếu như có một nghề nào đó chiếm thị trường bán hàng online nhiều nhất ở ta, tui nghĩ, đó là nghề giáo.

Chưa có một thống kê cụ thể, nhưng nếu có, chắc phải đến hơn 90% cô giáo bán hàng online. Ít ra trong một cỡ mẫu khá lớn mà tui có thì con số này còn cao hơn rất nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết.

Mặt hàng rất đa dạng. Từ túi xách, đồng hồ Tiếp tục đọc

Nhân ngày Khai giảng

Trần Phan

Hôm rồi về lại ngôi trường cũ. Mình ngoài đời vốn là một tay nói năng chẳng kiêng dè, lên facebook còn thêm tật chém gió, ấy thế mà xuống xe bước qua cổng trường cái tự nhiên nín thinh, đi đứng rón rén, gặp thầy cô giáo cũ tim đập như trống, bước vào phòng hội đồng mà cứ tưởng mình lên gặp ban giám hiệu để mời phụ huynh hoặc viết bản tường trình. Trong cái khoảnh khắc bước qua cổng trường ấy, mình quên mất mình đã hai thứ tóc, quên luôn rằng mình cũng có nhiều học trò đang dạy ở đây, chỉ còn đúng Tiếp tục đọc

Nhà giáo làm thêm

Trần Phan

Đọc tin loáng thoáng thấy sáng nay có anh gì của của đoàn đại biểu Cà Mau chất vấn ở quốc hội thì là rằng “ngành giáo dục cấm giáo viên dạy thêm, tại sao bác sĩ được làm thêm”? Định lướt qua nhưng rồi quành lại biên mấy dòng.

Vấn đề là tại sao làm thêm? Đó là bởi cuộc sống khó khăn với mức lương được chi trả. Với hệ số khởi điểm 1.86 hay 2.34 gì đấy trong bối cảnh hiện nay thì có mà sống bằng niềm tin. Tiếp tục đọc

Về một tấm ảnh

Trần Phan

Tình cờ thấy một tấm ảnh, được cho là ghi lại khoảnh khắc một cô giáo Việt Nam Cộng Hòa bắt tay ông Richard Nixon, tổng thống thứ 37 của Hoa Kỳ. Tui không tìm được trang báo gốc đã loan cũng như tác giả tấm ảnh. Lười tra lại nhưng tui nhớ mại mại hình như chuyến thăm South Vietnam của Richard Nixon là lúc ông ấy còn là phó tổng thống.

Nhưng đẹp quá. Ở cái cách hành xử của một quý ông và cả thần thái của cô giáo trước người đứng đầu nước Mỹ. Cái phong Tiếp tục đọc

Linh tinh 19/11/2014…

  • Trần Phan

Tôi đọc đâu đó trên blog của anh chàng Teq rằng công việc nó như một anh chàng xắn quần ống thấp ống cao bước phía trước, tay cầm sợi dây, còn ta là con bò bị nó lôi tuột đi. Một so sánh thật thú vị. Ta đúng là một con bò, mà con bò thì thỉnh thoảng dừng lại ò lên một tiếng như một sự phản kháng dù biết rồi vẫn phải cắm cúi đi.

Con bò tôi giờ đang ò lên như vậy. Đôi khi ta tự cho mình quyền bỏ mặc tất cả, bỏ giáo trình, bỏ phấn trắng bảng đen, bỏ nốt lũ học trò ngái ngủ để tắt điện thoại kiếm một góc quán cà phê nào đó mà nghe tiếng thời gian trôi thật khẽ. Những lúc thế này tôi ước mình có một nỗi buồn hay đủ hồn nhiên để cảm nhận xung quanh theo cách tinh khôi nhất. Tôi chán cứ đến một thời điểm nào đó người ta sẽ lại mang ra những lời chúc tụng cũ mèm hay cố gắng khoác lên người nhau những chiếc áo quá rộng. Tôi sẽ ngồi như thế, à không, tôi sẽ ò như thế cho đến hết sáng nay, sẽ châm cho mình thêm vài điếu thuốc với ly cà phê còn trơ đáy…

Ngoài kia, có một chiếc chiếc lá dầu rơi xuống xoay xoay trong gió. Cô hàng hoa nhặt lên vứt đi và xịt thêm một lớp kim tuyến lấp lánh lên những đóa hoa hồng đã kịp mang về từ Đà Lạt. Một 20/11 nữa đang rất gần.