Tag Archives: ghi-ta

Học đàn

Trần Phan

Mình có một ông anh, nhà có piano, nhưng ảnh chơi toàn bolero. Mình cũng thích bolero, tất nhiên là thích dương cầm, nhưng khi ảnh chơi bolero bằng dương cầm mình nghe không chịu được. Mới nghe thấy vui vui, vì lạ, nhưng nghe một lần thì lần sau chẳng dám nghe nữa.

Rồi mình có một cô bạn, có dạo nghe cổ chở con trai ra Huế dự Tiếp tục đọc

Hợp âm 7

Trần Phan

Hôm qua mất cả buổi chiều với một thằng bạn về guitar. Chat qua chat lại về trình độ hòa âm và kỹ thuật diễn tấu rồi quay qua bình luận về một số guitarist nổi tiếng. Đánh giá về bass trong solo, nó nói cao thủ đi bass không những hỗ trợ được cho phần giai điệu mà tiếng bass còn phải vẽ được giai điệu của riêng mình. Nó nói đúng, nhưng khi ví dụ một số bản thì mình nghe có bản thích có bản không, có bản nó bảo rất Tiếp tục đọc

Bên một góc đàn

Trần Phan

Tôi từng kể mình có một cây guitar bị lỗi và rất yêu quý. Cũng đã lặn lội mang đến nhiều tiệm đàn để nhờ khắc phục nhưng hầu hết đều từ chối, kể cả chỗ đã từng bán nó. Thật ra cũng có một nơi nhận sửa nhưng người nhận đàn trẻ quá. Cũng không hẳn vì trẻ mà tôi không dám giao cây đàn của mình mà bởi cách người ta cầm cây đàn lên cho tôi cái cảm giác họ không hiểu lắm. Và rốt cuộc, lần nào tôi cũng mang nó về. Tiếp tục đọc

Đàn với dòng sông

Trần Phan

Cây guitar yêu thích bị hở ngựa. Đó là một cây Hohner cũ nhưng tiếng rất hay. Thật ra khi mang nó về tôi đã thấy nó hở một khe nơi ngựa đàn nhưng không có ý định mang trả, bởi tôi quá thích. Bây giờ nó vẫn thế, nhưng thà rằng nó hỏng hẳn để tôi có thể mua một cây đàn mới, đằng này nó vẫn hay quá. Thì thôi vậy, đời có cái gì mà hoàn hảo.

Chiều, tự nhiên tôi nghĩ mình nên mang cây đàn đi kiểm tra xem Tiếp tục đọc

Guitar điên…

  • Trần Phan

Vãi đái với Éstas Tonne khi tôi nghe bản guitar The Song of the Golden Dragon trong một buổi chiều nhập nhoạng. Tôi gọi gã là gã điên. Bởi chỉ có những gã điên khùng mới nghĩ một góc phố nơi Frankfurt là thánh đường âm nhạc cho gã biểu diễn.

Đầu tóc rối bù, tràng hạt cổ quái đeo trên cánh tay, đôi giày bạc phếch sần sùi, trông gã vừa như bước ra từ một hang động nào đó giữa thâm u Hy Mã Lạp Sơn, vừa như một tay cao bồi nát rượu trong một quán bar hẻo lánh nơi miền tây Texas. Gã đốt lên một cây hương cắm lên cần đàn và bắt đầu thả những nốt đầu tiên giữa kẻ qua người lại trước toà building Commerzbank chọc trời. Gã khẻ cười, nụ cười cũng bạc phếch, cái cười của kẻ đang rạp mình trên lưng ngựa quất roi vào đám bụi mù.

Và gã bắt đầu chơi, đám đông bỗng đột nhiên ồn ào rồi cũng đột nhiên mà lắng xuống. Vài người dừng lại, thêm vài người nữa, vài người nữa, nhiều người nữa, nhiều người nữa, rồi hình như cả Frankfurt đi vắng. Chỉ còn tiếng guitar của gã điên cuồng bay trên những cung bậc hỉ nộ ái ố. Những ông già trầm tư, những cô gái cúi đầu, những cậu bé ngồi xuống, họ như bước vào một thế giới đầy phép thuật. Không gian bỗng chốc ngưng tụ rồi tan biến dưới mười đầu ngón tay của một gã điên khùng. Chỉ có cây hương trên cần đàn mới đủ điềm nhiên dứt ra khỏi thế giới đầy huyễn hoặc kia để thả vào vết nứt thời gian, tạo ra bởi sáu chiếc dây, những làn khói trắng… Tiếp tục đọc

Rượu, ghi-ta và một nơi nào xa lắm…

  • Trần Phan

Người chơi ghi-ta nó cũng như rượu. Tức rượu không nhất thiết phải là rượu ngon. Phàm những ai cầu kỳ thường là những người không biết uống, họ mượn cái nhãn mác hay số tuổi của rượu để che giấu sự vụng về. Ngon dở nằm ở cái khác, đôi khi chỉ là một sự đồng cảm.

Như rượu, ghi-ta đôi khi chỉ là một cái cớ. Sự điêu luyện chỉ cần cho sân khấu mà ở đó ta diễn cho nhau xem hoặc giả ta cố chứng minh sở học của mình mà không làm cho con người ta trở nên người hơn. Chỉ nào ghi-ta và người đang ôm nó trở nên lẫn lộn, người chơi không ý thức được mình đang chơi, không còn người, không còn đàn, không luôn cả không gian tồn tại thì linh hồn ghi-ta sẽ được cứu rỗi. Khi ấy nghệ thuật cũng xuất hiện, dù biểu hiện của nó chỉ là đôi dòng boléro cơ bản hay một vài hợp âm tầm thường nào đó…

Bạn Phan từng đọc đâu đó một câu chuyện thiền. Lâu quá quên nhiều, chỉ mang máng nhớ câu chuyện kể về hai nhà sư cùng tu tập ở một ngôi chùa. Một người trẻ hơn, thông minh xuất chúng, làu thông kinh kệ, nói một hiểu mười, còn người kia già cả chậm chạp nhớ trước quên sau. Thấm thoát xuân hạ thu đông rồi lại xuân, bao nhiêu nước chảy dưới chân cầu, sư thầy đến ngày viên tịch. Trước khi rời khỏi xác phàm, ngài cho gọi chúng đệ tử lại dặn dò và trao lại trụ trì cho vị sư già. Nhà sư trẻ tuyệt nhiên không cam phục quyết hạ sơn tiếp tục tầm sư Tiếp tục đọc