Tag Archives: chép chuyện

Chuyện thằng Dao Lóc…

  • Trần Phan

Bạn Phan gọi nó là thằng Dao Lóc. Dao Lóc năm nay 34, tướng tá cao lớn xăm trổ.

Dao Lóc theo ba nó học nghề mộc. Thỉnh thoảng đang làm thấy ba nó dừng tay lén nhìn nó đục đục đẽo đẽo rồi cười, nụ cười chỉ mình ông ấy hiểu…

Những năm 200x (x < 5), giang hồ ở tỉnh lẻ này rồi các tỉnh lân cận không ai không biết Dao Lóc. Võ nghệ cao cường và với cái dao lóc, một nông cụ có cái mũi như mũi giáo dùng để lóc dừa, Dao Lóc cầm đầu một băng anh chị đâm thuê chém mướn, bảo kê, đòi nợ và trộm cướp. Mỗi lần ghé nhà, ba má nó lạy như tế sao.

Rồi nó tù, 8 năm là cái giá nó phải trả sau lần đánh trọng thương hai công an cho đồng bọn tẩu thoát. Ngày ra trại, đàn em dựng xe kín cổng nhưng nó lẳng lặng kêu một chiếc xe ôm để về kéo sau cả dàn mô tô phân khối lớn ngơ ngác ngơ ngác. Câu đầu tiên khi bước vô cửa là nó xin ba nó cho theo học nghề, má nó thiếu điều chết đi sống lại.

Chẳng hiểu điều gì làm nó thay đổi ghê gớm vậy. Nghe loáng thoáng đâu như Tiếp tục đọc

Chuyện kể bên sông…

  • Trần Phan

Thằng Taiteo phá tan cái không gian im lặng, nó nói mưa nhậu buồn quá kể gì nghe đi chú hai.

Chú hai già rồi, chắc hơn bảy mươi. Mấy chục niên phiêu bạt khắp Nam kỳ chú mang theo ảnh vợ và cây đờn nhị cũ kỹ về cất ngôi nhà nhỏ trên đất hương hỏa. Chú hai sống một mình, điềm đạm, cái kiểu điềm đạm của một người dọc ngang một thuở…

Ừ, để tao kể bay nghe về thím hai bay, ảnh bả đó, bả chớp ảnh này năm ba mấy trước khi chửa con út. Bả đẹp lắm, con út bây giờ bọn bay thấy rồi, nó giống bả, nó cũng đẹp nhưng thím bay đẹp hơn, bả đẹp nức tiếng vùng này, trai làng giữ như giữ của, có thằng tư bên kia sông còn sống đó đó. Thế mà bả thương tao. Chắc bả mê tao kéo nhị. Bị hồi đó tao chăn vịt, tối tối tao ngồi trong chòi canh buồn quá mang rượu với nhị ra kéo cho quên sầu. Thế mà bả thích, chiều chiều dặm lúa về bả ghé biểu tao đờn cho bả nghe…

Bọn bay biết hông, rồi bả hổng tới nữa, tao bỏ chòi tới nhà. Trai xóm chận đường đánh nhừ tử. Hồi đó đánh nhau không có chém như bây giờ, chỉ tay với chưn mà thụi mà đá. Nhưng tao lì, nó đánh bữa nay bữa sau tao lại đi, hôm sau nó đánh thì hôm sau nữa tao đi tiếp, tao thương bả mà. Đêm nào nó cũng đánh, lần nào nào bọn nó cũng đánh đến khi tao bò ra rồi mới bỏ đi, bả ra ôm tao khóc bảo thôi anh đừng có thương tui nữa. Tiếp tục đọc