Tag Archives: Bahnar

Một chuyện chép ở bệnh viện

  • Trần Phan

Ở bịnh viện chăm con Pi bị trái rạ, vì khắp nơi treo biển “no smoking” nên nhiều lúc thèm thuốc tháo mồ hôi. Thỉnh thoảng tranh thủ lúc nó ngủ bổ nhào xuống tầng trệt rồi tót ra ngồi vỉa hè bắn một điếu. Ngon vãi chưởng. He he.

Lúc nãy cũng tranh thủ xuống căng-tin mua cơm lót dép làm phát. Ngồi cạnh là một cụ bà Bahnar tóc trắng phơ đang bập một điếu tự cuốn to như ngón chân Tiếp tục đọc

Em gái Bahnar thi toán

  • Trần Phan

Em gái Bahnar ngồi bấm phím casio
Tính hàm logarit
Đề thi toán không có miền cổ tích
Chỉ có tập xác định, số phức, không gian và những phương trình

Đỉnh cực trị sương mù như núi Ngok Linh
Đường f(x) cong như dòng Sesan đổ vào Serepok Tiếp tục đọc

Cái địu cái địu…

  • Trần Phan

Jan nhà mình sắp sửa đi trẻ, má nó biểu đi mua cái địu để tiện chở đi chở về.

Sự phức tạp của thị trường địu khỏi nói đi ha. Thôi rồi chủng loại và thôi rồi giá cả. Người ta hay đánh vào tâm lý các chế ạ. Chính là tâm lý làm cha làm mẹ trên răng dưới dái chả sao, nhưng con cái nhứt định phải đàng hoàng. Bởi vậy nên cái gì của trẻ con cũng đắt lòi kèn. Từ bỉm, sữa, khăn, giày, đến cả cái bít tất. Và địu cũng thế. Mình không tiếc tiền, nhưng nó phải đúng với công năng hoặc thẩm mỹ mà nó mang lại. Chớ như ất ơ lá mơ là mình bỏ đi nhậu ngay. Và mình đi nhậu thiệt. Kết quả là đi mua từ chiều, tối mịt mới về. Ahihi.

Nói địu mới nói. Mình thích cái địu của người Bahnar quá. Mình cho đó là một trong những cái vi diệu nhất của đồng bào dọc dãy Trường Sơn mình.

Nói địu nhưng thực ra là một cái khăn đúng hơn. Thường bằng thổ cẩm. Kích thước chỉ rộng và dài hơn chiếc khăn tắm một chút. Các chị các mẹ nơi ấy cột vắt chéo chiếc Tiếp tục đọc

Rừng xanh, một đêm hụt chết…

  • Trần Phan

Nghề của bạn Phan gắn với rừng, đi rừng, sống rừng, cưa bom trên bục giảng cũng toàn những thứ từ rừng mà ra nên kỷ niệm về rừng rất nhiều. Mấy lần sém chết. Chuyện rừng thiên nước độc chả nói, chưng hửng có lần hụt chết vì say. Không phải say rượu. Say mì. Chính xác là say lá mì.

Đận đó bạn Phan có việc ở khu bảo tồn thiên nhiên An Toàn. Khu này quá sâu, quá xa, nằm kẹt giữa K’Bang (Gia Lai), Ba Tơ (Quảng Ngãi) và An Lão (Bình Định). Bị là bậc thềm trung chuyển đồng bằng cao nguyên nên đường đi dựng đứng, đầy thứ giết người. Ở đó có ba bản làng Bahnar nằm đèo heo hút gió gần ngay vùng lõi theo thứ tự từ gần đến xa là An Toàn 3, An Toàn 2 và sâu nhứt là An Toàn 1. Mỗi làng cách nhau nửa ngày đường. Hồi những năm đầu 200x, muốn đến làng gần nhất (An Toàn3), cách duy nhất là cuốc bộ. Đi từ mờ sáng, cuốc cật lực đến 3 giờ chiều là tới. Nhớ là cật lực, không cật lực ngủ lại giữa rừng.

Lần đó bạn Phan đi cùng 3 người, vũ trang kỹ lưỡng, trang bị tận răng. Ba lô đầy ắp lương khô, lều bạt, túi ngủ, hàng họ, cho đến kem trị mụn, dầu gió, berberine. Một anh là Bùi Thanh Đạo, anh này làm về lưỡng cư, giờ bỏ chuyên môn sang làm sếp. Một anh là Bùi Hồng Hải, anh này đang tán gái Pháp trả thù dân tộc. Và một anh nữa, anh Nguyễn Thanh Liêm, anh này NCS bên khựa, mỗi lần về nỉ ha nỉ hảo bắt mệt.

Bọn bạn Phan chọn An Toàn 1 làm trước. Hơn tuần xong, quyết định chuyển sang An Toàn 2. Cô giáo Mai Xuân cắm bản (trong ảnh) tiễn đoàn bằng bữa sáng với bốn gói mì tôm ăn kèm rau rừng. Công chuyện cũng hòm hòm nên bốn thằng vừa đi vừa nói bậy cà Tiếp tục đọc