Tag Archives: âm nhạc

Anh còn yêu em

Trần Phan

Không hiểu sao hổm rày mình thấy nhiều lần trên news feed hai bài thơ của thi sĩ Phạm Thành Tài được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành những tình khúc cùng tên “Anh còn nợ em” và “Anh còn yêu em”. Đa phần đều nói về thân thế sự nghiệp của hai tác giả cũng như sự ra đời của các thi phẩm và tình khúc này. Anh em nào muốn biết thì gúc thêm, ở đây chỉ là biên vu vơ trên đường đi ship hàng nên thôi khỏi chép lại.

Về “Anh còn nợ em” và “Anh còn yêu em”, mình thích Tiếp tục đọc

Khánh Ly

Trần Phan

Vừa rồi ca sĩ Khánh Ly và những người tổ chức đêm nhạc “Dấu chân địa đàng” tại Đà Lạt có gặp một số rắc rối do nữ danh ca này đã hát “Gia tài của mẹ” của Trịnh Công Sơn, một ca khúc được cho là không nằm trong danh mục ca khúc được cấp phép biểu diễn.

Gần đây, cũng có nhiều ý kiến công kích Khánh Ly khi bà phản ứng theo hướng không tán đồng về bộ phim “Em và Trịnh” vừa ra mắt cách đây không lâu mà trong đó bà là một Tiếp tục đọc

Trịnh

Trần Phan

Ít có nhạc sĩ nào ở Việt Nam định hình cho mình một cõi riêng như Trịnh. Khác với các đồng nghiệp thành danh ở một dòng nhạc nào đó như nhạc tiền chiến, nhạc vàng,… thì người ta nói đến âm nhạc của ông là nhạc Trịnh. Riêng cách gọi đó thôi tên tuổi của ông sẽ còn được nhắc, và nhắc nhiều.

Tôi thích nhạc Trịnh, có lẽ do được nghe từ ba mình. Hồi còn bé tí tôi đã rất tò mò mỗi lần ba tôi hát “chiều đi lên đồi Tiếp tục đọc

Cung Tiến

Trần Phan

Người đàn ông trong ảnh là nhạc sĩ Cung Tiến. Nếu không đọc sáng tác, ta luôn có cảm giác lời hát trên được viết bởi một người đầy từng trải và chiêm nghiệm, không ai có thể ngờ rằng nó được viết ra bởi chàng trai 14 – 15 tuổi.

Cung Tiến là một trường hợp thú vị để có thể nói rằng khi con người ta tài hoa thì họ có thể tài hoa ở nhiều mảng khác nhau, đôi khi chẳng ăn nhập. Điều này khác với những trường hợp vĩ cuồng, tức khi anh thành công ở một lĩnh vực, có thể anh sẽ Tiếp tục đọc

Nghe “Quán cà phê ngoại ô”

Trần Phan

Uống tê tê nghe “Quán cà phê ngoại ô” do anh Đức đen phổ thơ Lưu Quang Vũ và tự trình bày. Rất phê. Vì sao phê tôi không rõ lắm, nhưng phê. Đại khái thế.

Đâu đó lâu lắm rồi, có một đứa tôi coi như em gái gửi link một blog bảo anh đọc đi, tay này viết rất ác đạn, rồi cái gì mà nếu có thể yêu một người qua cách viết thì yêu được luôn. Tôi thả cái emoticon haha nói mày dậy đi đái đánh răng rửa mặt cho Tiếp tục đọc

Cây đàn cùi…

Trần Phan

Chạy xe máy về quê đeo theo cây đàn. Cây đàn cùi, mua hồi sinh viên. Nó quá cũ, tiếng chua chua méo méo. Chả hiểu sao hồi đó mình phang như bổ củi mà đến giờ nó vẫn y thế, mà bỏ thì tiếc nên dọn lại cẩn thận rồi tính mang về quê cho ai phá thì phá còn không thì quăng đại đó để mỗi lần về uống say say có cái mà ôm làm dáng.

Cuối năm đường đông, ai cũng vội. Đang cố bám theo một tốp xe máy biển số 76 để chạy cho nhanh thì nghe có tiếng Tiếp tục đọc

Một chút boléro

Trần Phan

Về dọn nhà cho ông bà già, nghe bên hàng xóm mở bolero. Nói về dòng nhạc này, theo mình, chắc trên Duy Khánh không có ai. Ông ấy là đỉnh.

Đỉnh bởi có lẽ bởi phần lớn những bản bolero nổi tiếng là viết cho lính, mà Duy Khánh là một quân nhân, và ông ấy hát là hát cho anh em, nên nếu nghe “Xuân này con không về” mới hiểu vì sao những người xưa cũ vẫn hay gọi Chế Linh là “lính chê” theo kiểu nói lái. Chế Linh hát hay chứ, nhưng lính không thích, tôi nghe bolero ông hát cũng cứ vẫn thấy gì đó thiếu thiếu. Có lẽ Tiếp tục đọc

Chọn Guitar

Trần Phan

Hôm rồi có người nhờ tui lựa giúp một cây guitar. Thiệt tình thì tui lên facebook nổ cho vui chứ đàn đóm biết ở mức thuộc các nốt trên cần đàn và chơi một vài bản làm màu là chính. Đại khái giống như trình nhớ bảng cửu chương rồi nhân các số nhỏ nhỏ cho vui. Vậy nên tui cảm thấy chết cười với việc nhờ đi lựa đàn. May cái là người nhờ thuộc dạng cộng trừ chứ chưa ở level năm mười mười lăm hai mươi như mình he he.

Nói vậy chứ tui đánh giá cao chuyện nhờ mua Tiếp tục đọc

Apollonia & The Godfather theme

Trần Phan

“Tình như trái banh bồng xuống bồng lên lâu rồi cũng xì…”

Hồi còn bé, tôi hay nghe đám thanh niên lớn hát nghêu ngao. Lúc đó tôi nghĩ bài bỏ mẹ gì nghe cà chớn nhưng sao lại có cái melody hay thế? Tôi cứ đinh ninh đó là một bài hát, thỉnh thoảng cao hứng cũng rống tình như trái banh cho mãi khi lớn lên vào thành phố có đầu video tôi mới biết lời đó là lời lởm, còn giai điệu mà tôi đắm đuối kia là bản nhạc trong một bộ phim siêu to khổng lồ: The Godfather.

Có lẽ đó là nhạc phim hay nhất mà tôi từng nghe, Tiếp tục đọc

Nghe Romance de Amor

Trần Phan

Sáng lạnh, trùm mũ ở quán cà phê nghe bản Romance d’Amour ai đó chơi quá hay, về nhà lục lại thì đó chính là bản đính kèm trên Wiki.

Romance là một bản nhạc kỳ lạ viết cho guitar. Tác giả của nó là ai cũng không biết. Tất nhiên nó có thể chơi được trên piano hay một instrument bất kỳ, cũng có thể hòa tấu, nhưng chỉ khi solo trên guitar nó mới chất Romance. Đã có quá nhiều danh cầm thể hiện bản guitar này theo những cách riêng, có người chơi tinh khiết, Tiếp tục đọc