Category Archives: ghi chép…

Bên gói tâm linh

Trần Phan

Hồi nhỏ, tui rất khó để nhận biết phải gọi một người bà con nội ngoại của mình theo cách gọi vai vế truyền thống ra làm sao. Nói hồi nhỏ là nói cho đỡ quê thôi chứ thực ra mãi đến khi học hết đại học tui vẫn cứ trốn những ngày giỗ họ, chạp mả, thanh minh,… mà một trong những lý do là khi gặp bà con của mình tui không biết phải xưng hô thế nào. Tui không muốn mọi người nói rằng sao thằng đó có học mà gặp bà con cứ lõ con mắt chẳng biết chào ai. Mà kể cũng lạ, hồi đó chẳng biết do thiên tư trì độn hay gì mà tui không tài Tiếp tục đọc

Trên chuyến xe cuối năm

Trần Phan

Chuyến xe đò cuối năm chật cứng và hối hả. Xen trong những cuộc gọi giao hàng, đòi nợ, chốt sổ,… nghe có tiếng lơ lớ phía sau dặn đi dặn lại bác tài cho xuống ở một nút giao thông mà mình biết còn 50km nữa mới tới. Quay xuống thấy một người anh em Bahnar nhỏ thó, đen đúa, với chiếc gùi đựng chiếc áo khoác, mấy bộ quần áo trẻ con và hai lon Bivina. Anh phụ xe quát bảo anh ấy sao cứ nhắc đi nhắc lại hoài.

Nhân lúc lên xuống xe chộn rộn Tiếp tục đọc

Mất giấy tờ gặp lừa đảo

Trần Phan

Mình mất ví, mất giấy tờ, chán như con gián, nhưng mà gặp chuyện này buồn cười quá nên kể nghe chơi. Đó là sau khi đăng tin lên Facebook để biết đâu ai đó nhặt được cho xin lại, thì gặp ngay hội anh em bạn dì. Cũng là để bà con biết mà đề phòng đường làm ăn của mấy ảnh.

Ảnh gọi cho mình bảo ảnh thuộc đội an ninh Tiếp tục đọc

Thằng Đồng

Trần Phan

Cuối cùng nó cũng đi hết hành trình tán gái gian lao và anh dũng với thắng lợi vẻ vang là được một con vợ. Mai nó đám cưới, muốn chạy về uống với nó một bữa nhưng đang ôm một đống deadline đành mượn cái lất phất mưa của chiều cuối năm viết mấy dòng cho xẹt tông với cái nghiệp mà nó đang mang.

Cái nghiệp mà nó đang mang ấy là làm thơ, dù nhiều lúc say say mình bảo thơ mầy đọc lên nghe như bò đái tấm Tiếp tục đọc

Cái lợi của tán gái

Trần Phan

Nói thì nghe vui vậy chớ tán gái đúng là có nhiều cái lợi. Cái lợi đầu tiên là gái, tất nhiên, nếu may mắn. Mà lỡ như đen quá thì cũng không sao, còn có một vài thứ khác.

Sau này mình cũng sẽ nói với thằng cu mình y thế. Vậy nên mình ghét mấy đứa cái gì mà “ngày xưa tiếc sao mình không ngỏ, để rồi chiều nay mình đâu thấy cô đơn” rồi cái gì mà “sợ chạm vào nỗi nhớ vu vơ dan dan díu díu mập mờ”. Gặp mình thì yêu không yêu trả dép bố về. Nhanh. Phát một. Tiếp tục đọc

Bên lề Symphony No. 4

Trần Phan

Lâu lắm mới ở lại trưa, nơi một quán cà phê từng rất quen thuộc. Cà phê vẫn ngon, có điều chả hiểu vì tình cờ, vì gu nhạc của người chủ thay đổi, hay vì ai đó yêu cầu mà mình được nghe một đoạn hay vãi đái trong bản Symphony No. 4 của Schumann trong một ngày cuối năm ẩm ương.

Mình nghe cổ điển như vịt nghe sấm thôi, cứ thấy một ông cầm cây đũa đứng cà giật cà giật là buồn ngủ. Có điều Tiếp tục đọc

Wallace, thiên tài bị lãng quên

Trần Phan

Vào một ngày cuối tháng 12 như thế này, một thanh niên đã xuống bến cảng để lên một con tàu rời xa tổ quốc. Không ai ngờ đó là một chuyến đi làm thay đổi dòng chảy tri thức nhân loại. Con tàu đó tên Beagle, năm đó 1831, và người thanh niên 22 tuổi đó là Charles Darwin.

Sau nhiều năm lang thang dọc các bờ biển Nam Mỹ và chà lết ở Galápagos, “Nguồn gốc các loài” xuất bản năm 1859 của ông đã làm chấn động thế giới. Ông giúp mọi người Tiếp tục đọc

My Birthday

Trần Phan

Tuổi u60 đơn giản vậy. Bánh từ những người rất cũ, bạn từ cái thời phổ thông nhảy cửa sổ cúp cua vẫn nhớ về một Trần Phan rụt rè nhút nhát, ghét sự giả dối, yêu màu tím và thích đi dưới mưa; thêm một vài món quà nhỏ từ những người thân yêu; vậy là đủ cho một sinh nhật full topping.

Đêm qua chất cả hộ gia đình lên con Honda Lead đời đầu ship qua các giáo đường. Khuya nên đường phố rất dài. Tiếp tục đọc

Bao giờ nghe gạch kể ta nghe?

Trần Phan

Sáng, lướt tin, thấy có dự án trăm tỉ để trùng tu, tôn tạo một cụm tháp Chăm mà nghĩ vẩn vơ.

Có lần mình ngồi tiếc đứt ruột về những viên gạch nghìn năm tuổi bị gạt đi, vùi lấp, hoặc chở đi nơi khác; và thay vào đó người ta dùng những viên gạch có hình dáng tương tự, nhưng mới tinh.

Tất nhiên làm thế nhanh hơn, dễ làm hơn. Nhưng mình nghĩ sao người ta không dùng chính những viên Tiếp tục đọc

At the School Doors

Trần Phan

Thấy bức tranh này bên nhà một facebooker, “At the School Doors” của họa sĩ Bogdanov-Belsky vẽ năm 1897.

Bức tranh đẹp quá. Nhưng thôi bỏ qua các thủ pháp nghệ thuật, sự xung đột trong bối cảnh, sự tương phản của những tông màu, mình chỉ muốn nói rằng câu chuyện về người học trò nghèo hiếu học lấp ló bên khung cửa lớp học cũng là một chủ đề nổi bật trong truyện cổ dân gian, thậm chí thấp thoáng đâu đó ở thời hiện đại. Tiếp tục đọc