Status | April, 2014…

  • Trần Phan

April 2

Cà phê Tùng, vẫn thế, như một hóa thạch của Đà Lạt và kệ mẹ những xanh đỏ. Mẫu thuốc lá vẫn còn kia và sẽ ở đó như một bí mật. Thời gian không chảy qua nơi đây nhưng lòng người đã mấy mùa hoen rỉ.

.

April 4

Tham quan một số điểm lịch sử tại Đà Lạt. Nghe hướng dẫn viên thuyết minh mà muốn lại vả cho vêu he he mõm. Lịch sử, qua họ, được đắp đập be bờ để nắn lại dòng chảy. Chẳng biết vì họ dốt sử thật hay chính họ cũng không hề biết rằng có những người chép sử và cũng có cả những người sáng tác sử.

.

April 7

Năm hăm mấy quên rồi, từ khi đọc cuốn “Hoàng hôn của những thần

tượng” của triết gia Friedrich W. Nietzsche, tôi trùm mền luôn cho những tượng đài vốn được xây rất công phu từ những ngưỡng mộ và cả rau húng. Nhiều khi gió he he mát, trà vặt, dziệu cỏ ở đâu đó tôi cũng nổ đì đùng thì mà rằng mỗi người là một thực thể duy nhất, tạo hóa sinh ra họ để khác biệt chứ không phải để giống nhau và giống ai

Thế nhưng tự trong sâu thẳm tôi cũng có thần he he tượng, thế mới hiểm. Thần thẩn râu không dài, trán không hói, chữ nghĩa lại càng không. Ông í ung dung tự tại hàng nhiều triệu năm cho đến 1816 mới được Cuvier đặt cho cái tên Hippocampus, tức ông cá ngựa. Chuyện đẻ đái và nuôi con của ông í như một huyền thoại. Có lẽ ông í là duy nhất trên thế gian này tình nguyện chửa, cần mẫn đẻ để rồi gồng hết cơ đít nuôi con cho bà bả tung tăng shopping. Lạy ông, con thấy mình thật nhỏ bé, mới mấy ngày ở bệnh viện chăm Pi ốm mà con đã đuối như con cá lúi rồi.

.

April 9

Khi những người trẻ tuổi ở thư viện đại học vẫn say sưa phồng môi chụm mõm với smartphone hay sến sẩm ủ ui buồn quá, giận thì nói chứ đừng buông tay,… trên facebook thì sáng nay, bên góc bệnh viện, dưới bóng cây xà cừ, một cô gái còn rất trẻ đang say sưa với “Biên niên ký chim vặn dây cót” của Murakami Haruki. Hiếm hoi quá nhưng nó làm tôi tin rằng vẫn có những điều hay ho ở đâu đó trong thành phố…

.

April 11

Luôn có những cái đẹp, ít nhất là những khoảnh khắc đẹp tồn tại ở đâu đó. Mà phàm cái đẹp, cái đẹp đúng nghĩa, sẽ không bao giờ thuộc về đại chúng. Nó mang tính cá nhân, luôn thế, như một mặc định. Thế nên sẽ rất dở hơi trong một lúc cám lợn nào đó ta phàn nàn rằng ai đó, tức thằng hay con nào, không chia sẻ cái đẹp. Không phải là không, cái bỏn chia cho chúng ta là những cái khác. Tất nhiên cũng đẹp, nhưng cái đẹp nhất luôn nằm gọn gàng trong góc nghĩ, trong tầm mắt, trong túi quần, hay đâu đó, prohibited from accessing, không like, càng không thể comment. 

Những cái như vậy nhiều vô kể, tỉ như khúc cua dưới bóng một cây ô môi. Nơi ấy, luôn có những cơn gió thốc mạnh cuốn đi mọi thứ, con đường phút chốc hiện ra tinh khôi, chỉ kịp để những cánh hoa vàng rực rơi xuống lả tả rồi vụt tan biến… 

Dừng xe châm điếu thuốc, phủi cánh hoa màu nắng và biên status hâm hâm trong một chiều ẩm ương này. Đừng hỏi tôi thế nó đâu. Cất rồi. Nhưng bạn có thể đi tìm và giữ cho mình như một bí mật.

.

April 12

Lúc trưa, giờ nghỉ, một anh bạn tag bạn Phan vào một đường link dẫn một clip một cô Thủy Tiên nào đó hát Xin cho tôi của Trịnh Công Sơn. Hát mộc, ghi-ta cũng mộc, phảng phất Quán Văn một thuở. Mất toi nửa gói thuốc để nghe đi nghe lại. Luôn thế, rất tốn kém cho âm nhạc đích thực 🙂

Nhớ Khánh Ly và nhớ cô ấy sắp làm một live ở Hà Nội, nghe nói Mỹ Đình. Hổm rày cũng vì chuyện ấy mà dân tình hết thắc mắc tại sao Khánh Ly lại hát ở Hà Nội mà không hát ở Sài Gòn, đến tiếc nuối vì không có cơ hội. Ý kiến về cái tại sao có nhiều, tỉ như có người cho rằng chỉ dấu của chiến thắng văn hóa, hay có thể vì lý do chính trị, etc.. Chuyện ấy không bàn vì bạn Phan cho rằng một cụ bà 70 tuổi một hôm bất chợt muốn hát trên quê hương không nặng nề thế.

Chỉ nói về tiếc nuối và nói thật, nếu Khánh Ly có về sát nhà và có vé bạn Phan cũng sẽ không đi dù vẫn chưa thôi sự mến mộ giành cho chất giọng đặc biệt của nữ danh ca này. Nhạc mà cô ấy hát không giành cho đám đông, không giành cho những tiếng bis bis, huýt sáo hoặc lên đồng kiểu tập thể như với ABBA, Modern Talking hay Scorpions. Sân khấu Mỹ Đình hay Lan Anh với nhạc Trịnh & tiếng hát Khánh Ly chỉ cho thấy sự a dua, rẻ rúng và có gì đó từa tựa như sự kém cỏi trong thẩm mỹ âm nhạc của một bộ phận. Nếu cô ấy hát ở phòng trà, với một cây ghi-ta mộc thì sẽ rất khác nhưng điều ấy gần như không tưởng bởi số người hâm mộ (và cả a dua hâm mộ) rất lớn. Cô ấy có lẽ đã chọn cách giao lưu, như một cuộc trùng phùng, với khán giả đã lén lút nghe cô trên sóng radio của Phát Thanh Sài Gòn trước 75 hay những cuốn băng cassette thậm thụt, hơn là một dấu ấn văn hóa.

Và nữa, việc hồ hởi í ới nhau như chợ phiên, cũng có gì đó như cách đón sao Kpop nhạc Hàn của teen teen đã bắt đầu ảnh hưởng mạnh đến các bô lão. Chết cười khi bạn Phan tưởng tượng cảnh các ladies and gentlemen cũng xanh đỏ khóc lóc ở sân bay hay hú hét bis bis mỗi khi cô ấy kết thúc một bài he he.

Bạn Phan cũng không tin Khánh Ly có thể làm sống lại quãng âm nhạc đã trở thành quá vãng. Âm nhạc ấy phải được cất lên trong chính cái không gian và hơi thở đã tạo ra nó. Bởi khi ấy, họ hát lòng họ, hát lời tình tự cuộc đời, hát như chính họ đã yêu và đã sống. Thật sự chưa bao giờ những bản cover, fix hay những hòa âm tân kỳ của âm nhạc hiện đại có đủ sức lay động trái tim người yêu nhạc hơn những bản mộc mạc thâu âm thời thởi. Ở đó, có cả tiếng rè rè như tiếng thời gian trượt qua cây ghi-ta gỗ.

Và bạn Phan cũng nhớ ở đâu đó quên rồi, có người bảo rằng âm nhạc ấy như hoa, phải có gieo trên đúng nền văn hóa mới nở.

Nhưng hãy về, về để “một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...”. 

.

April 18

Sáng, tưới hoa và nghe thời sự tiếng được tiếng mất từ cái loa phường, nhã phết. Tin thủ tướng Dũng quyết định rút đăng cai ASIAD 18 kèm theo một lô một lốc các lý do nhưng bạn Phan tin lý do không nói ra là tướng tưởng không chịu nổi nhiệt của dư luận. Tất nhiên dư luận ở đây được hiểu là những gương mặt quen thuộc trên bô-xít, quê choa hay đại khái thế chứ bà con quê ta vẫn sáng sáng ra đồng, trưa trưa phụ hồ, chiều chiều trà vặt, tối tối dziệu cỏ và thỉnh thoảng có bem nhau tí đỉnh chứ chẳng biết ASIAD là cái he he gì. 

Nhà đài cũng dẫn ý kiến ông giáo sư gì Thuyết và ông gì phóng viên gì của báo gì, bạn Phan dùng chữ gì vì cái loa chết tiệt tự dưng rè rè không đúng lúc. Giáo sư gì Thuyết cho rằng quyết định của thủ tướng là một quyết định hợp lòng dân. Thà ông cứ thẳng thắng quyết định đó hợp lòng ông và bạn ông thì chả nói, đàng này ông cứ lòng dân. Dân nào, hỏi hồi nào. Và điều điểu lại khiến bạn Phan lại hiểu dân ở đây cũng lại là những gương mặt quen thuộc trên bô-xít, quê choa hay đại khái thế, chứ quê ta vẫn sáng sáng ra đồng, trưa trưa phụ hồ, chiều chiều trà vặt, tối tối dziệu cỏ và thỉnh thoảng có bem hoặc tỉn nhau tí đỉnh chứ bạn Phan hỏi mười người thì hết chín chẳng biết ASIAD là cái he he gì. Chết cười. 

Và trong một diễn biến khác, lưỡi hái tử thần vẫn đang treo lơ lửng trên đầu các thiên thần đang vật lộn với dịch sởi tại các tuyến y tế cao nhất. Cái này thì không cười.

.

April 22

Có ai đó muốn đưa người trăm năm về với Bình Định hãy chọn tháng tư nhé. Về đi em, về đi anh, về để thấy xứ nẫu cái gì cũng thừa. Nắng cũng thừa, gió cũng thừa để đến mưa, cũng thừa. Chỉ tình ta còn thiếu, chờ anh về với em nữa là đủ. Về nhé, về ngay và luôn.

.

April 26

Về quê ngoại, thả gàu kéo nước giếng khơi, vục mặt vào tuổi thơ mà như thấy nửa đời bon chen chừng không hiện hữu. Không nhiều nhưng đôi khi ta chợt nhận ra có những khoảnh khắc đời thôi cơm áo.

.

April 28

Cơn mưa vắt ngang qua tháng năm, và tháng tư chợt thơm như một trái xoài chín. Những tia nắng như cố len lỏi làm cái oi nồng nứt ra, vụn vỡ và rơi xuống lanh canh như tiếng viên đá chạm vào cái thinh không của ly cà phê cuối mùa loa kèn. Ngoan nhé Tháng Tư, để chú ve sầu mơ về những an yên…

.

April 30

Xưa nay bạn Phan chưa bao giờ có cảm tình với cây đàn organ, cũng chưa bao giờ có ý định ngẫm xem tại sao lại thế. Thật ra có những cái không cần cắt nghĩa. Đôi khi cứ để ta trở nên bí hiểm với chính mình cũng là một cách cân bằng. Cuộc đời sẽ rất buồn nếu mất đi sự dở hơi đó, bởi khi ấy ta cứ mãi loay hoay với sự sắp đặt, mà thật ra cũng là một sự dở hơi khác. Cứ tình cờ và dở hơi để một lúc tình cờ và dở hơi, bạn sẽ nhận ra mình đúng là thằng dở hơi.

Như đêm nay, ngồi lục lại những bài viết cũ của Tequilla, cỏn viết, organ điện tử làm hộ mình quá nhiều việc. Đúng rồi, nếu như mình được người ta làm hộ quá nhiều việc, thì mình không còn tự do nữa…

.

  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s