Ghi-ta chiều…

  • Trần Phan

Tôi hay giữ cho mình những bí mật nho nhỏ. Tỉ như tại thành phố nhỏ này có một quán cà phê tôi hay ngồi, quán đơn sơ, dăm ba bộ bàn ghế và nằm sâu trong một con hẻm. Cà phê cũng thế thôi, giá bình dân và cái tôi nhận được là thứ cà phê bình dân mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào. Nhưng nơi đây có một thứ rất đặc biệt, nó không nằm ở quán, nó nằm ở cửa sổ tầng hai nhà bên có treo mấy chậu hoa. Nơi ấy, mỗi buổi chiều lại có tiếng ghi-ta vọng xuống. Tiếng đàn của một người đàn bà, tôi đoán thế, vì có lần sau một đoạn dang dở, tôi thấy thấp thoáng một đôi mắt thật buồn. Và chiều nay, tôi cũng ngồi đây, bản Donna Donna rơi từ căn gác, “Donna Donna Donna Donna Tu regretteras le temps. Donna Donna Donna Donna, Où tu étais un enfant”…

Bất giác tôi nghĩ về sau này của con gái tôi và nghĩ về những người đàn bà chơi ghi-ta. Họ thật hiếm, và càng hiếm hơn khi cầm kỳ thi họa đã trở thành một thứ vớ vẩn.

Bất giác tôi cũng nhớ về Ana Vidović, về Lê Cát Trọng Lý và về một đêm Pleiku thật lạnh. Để tôi kể cho các bạn nghe về một đêm gần sáng, có một thằng trai chạy xe máy gần hai trăm cây số từ phố biển chỉ để uống một ly cà phê trong cái lạnh của sáng mùa đông cao nguyên. Thằng trai ấy phải duyên lắm mới được ngồi bên đống lửa gần tàn bên góc ký túc CĐSP Gia Lai, với những người bạn mới quen, với rượu cần và với ghi-ta. Lác đác kẻ đến, người đi và cuối cùng chỉ còn ba người, tôi – thằng trai ấy, người bạn trai cùng đi và một cô gái. Sương đêm ướt đẫm, tôi nhớ như in cái cảm giác tôi tựa ghè rượu cần nhìn cô gái xa lạ đang ôm đàn say sưa hát “Chiều chiều người em gái vẫn đi trên thảo nguyên xanh, chíu chíu chíu lêu lêu, ồ lêu ồ lêu…”. Cô ấy hát thật hay, tiếng ghi-ta điêu luyện, để mãi khi cô ấy đi rồi, những tiếng ồ lêu, men rượu và những nốt nhạc như còn gửi vào sáng cao nguyên một câu chuyện tình. Tôi không hỏi tên cô ấy và điều đó sau này làm tôi ân hận. Đơn giản bởi khi ấy, tôi muốn có những giây phút sẽ thành vĩnh cửu…

Quán cà phê, bản ghi-ta vừa buông những nốt cuối, “Donna Donna Donna Donna Où tu étais un enfant… Parfois je pense à ce petit garcon. Ce petit garçon que j’étais”. Và tôi còn ngồi đây, viết vu vơ cho hết một buổi chiều…

  1. Nguyễn Văn Toàn
    05.03.2014 lúc 19:07

    Lặng yên trong buổi chiều tà,
    Ghi – ta lên tiếng thức cả tâm hồn!

  1. No trackbacks yet.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s