Rời rạc…

  • Trần Phan

.

cuộc tạo vòng xoay

cuộc lữ tròn quay…

con chim sẻ

ôm giấc đại bàng

dang cánh chiêm bao

bay về cõi thức

khúc hoan ca rơi trên bờ vực

vô minh

.

phía bên kia hình hài cỏ cây

nhuốm màu lửa cháy

hạt cát bay trong cõi luân hồi lạc về kiếp trước

giữa sơ huyền sóng nước

thấy mình chia hai nửa âm dương

.

người đàn bà đi về phía cô đơn

rút một sợi ngày

buộc lại vách phên năm tháng

dấu chân liêu xiêu trên cuộc tình dốc cạn

trùng khơi

một cõi mơ hồ…

.

5/2011, cứ thế mà viết, xong, chẳng biết là cái gì…

.

Liên quan:

.

  1. phan vũ dương
    26.05.2011 lúc 13:47

    Sương nhé thầy.không những sướng còn khoái. Tay dao của thầy cắt ngọt thật.

    • 26.05.2011 lúc 14:24

      Khà khà, đã bảo là “cứ thế mà viết, xong nhìn lại chẳng biết gọi nó là cái gì”. Tao viết mà còn không hiểu😀

      • 26.05.2011 lúc 20:52

        này này, sao lại tao mày ở nơi tao nhã thế này hả?

      • 26.05.2011 lúc 21:03

        Khà khà, em lên cái chỗ đứng của mình khi tác nghiệp mà còn bay bay tao tao chứ đừng nói ở chỗ chém gió😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:29

        à vì đó là phong cách của thiên tài đó em!

      • 26.05.2011 lúc 21:32

        Dạ, chỉ giông giống thôi. Gần giống “thiên tài” chính là “thiên tai” đấy😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:42

        hi hi hi đồng chí này đạt giải nhất cuộc thi đua nâng cao cảnh giác đập tan mọi âm mưu thổi….bong bóng !
        Phần thưởng: 50 chiếc bóng bay các loại nào là lexus, nào là chân dài, chân ngắn…

      • 26.05.2011 lúc 21:51

        Thoài, lỡ nó rớt vào nhà thì mấy ảnh lại cho rằng đấy là mấy cái BCS đã qua sử dụng thì có mà ăn cám. Chị toàn bày dại!😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 06:24

        k vào KS thì lo gì? k lẽ đang ngồi ở lớp học lại gặp BCS

      • 27.05.2011 lúc 08:46

        Biết thế nào được. Chơi quả nghiệp vụ phát thì đứt đuôi con thằn lằn. Chị toàn vẽ đường qua mấy cái trụ điện thế thì bố hươu nào dám chạy😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:29

        Ui chời, nói chi cũng được chứ đừng nói đến đuôi con thằn lằn em ơi hihihihihi
        sờ tóp hia nhé!

      • 27.05.2011 lúc 13:00

        Hi hi, hóa ra cũng biết sợ. Mới đong đưa một tí đã ớn lạnh rồi😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:42

        Sợ chứ em! he he he quẳng lựu đạn ầm ầm vậy chứ thực ra thì chị nhát gan nhất đời!

      • 29.05.2011 lúc 22:46

        Vậy mà định làm Võ Thị Bảy😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:37

        Chị thích nhất cái đoạn cài hoa lên mái tóc thôi!

      • 30.05.2011 lúc 17:49

        Ấy là chị Sáu, còn chị Bảy thì chơi quả đầu trọc thì cài gì được😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:33

        Ủa chơ có chị Bảy mô rứa?

      • 31.05.2011 lúc 16:25

        Thì chị Võ Thị Bảy là em của chị Võ Thị Sáu. Chị này hơi bị hay😀

  2. phan vũ dương
    26.05.2011 lúc 14:09

    Đúng là phải xài dao phay (trừ khi đả Hổ mới dùng công phu thật sự).

    Càng đọc càng thấy sướng lạ:

    “con chim sẻ

    ôm giấc đại bàng

    dang cánh chiêm bao

    bay về cõi thức

    khúc hoan ca rơi trên bờ vực

    vô minh”….

    “người đàn bà đi về phía cô đơn

    rút một sợi ngày

    cột lại vách phên năm tháng

    dấu chân liêu xiêu trên cuộc tình dốc cạn

    trùng khơi

    một cõi mơ hồ…”

    • 26.05.2011 lúc 14:25

      Kha kha, viết cà giựt cà chọt mà được khen thì coi như trúng mánh đậm😀

      • halinh
        27.05.2011 lúc 17:43

        ” Ôi mong đợi ngậm ngùi..”- chẳng phải là đã đợi mãi chừng đó thôi sao em?

      • 29.05.2011 lúc 22:44

        Hì hì, nói thì bảo là… mê tín chứ đúng là nghe khen cảm thấy rất sướng chị ạ😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:38

        Sao không nói sớm hơn với chị? chị sẽ luôn cho em là ngọn cờ đầu trong mọi phong trào, khuynh hướng!

      • 30.05.2011 lúc 17:51

        Hì hì, cũng định thế nhưng mấy ảnh nói là để theo dõi và thử thách một thời gian. Chỗ thân tình em mới nói đấy nhé!

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:33

        để theo dõi và thử thách một thời gian.
        ———-
        Ai em sợ quá!

      • 31.05.2011 lúc 16:24

        Phải thế chứ. Mấy ảnh nói là chị được lắm đấy nhưng bị dở cái là hơi thật thà😀

      • ha linh
        31.05.2011 lúc 19:34

        thế thì đừng thật thà nữa là tiến lên vù vù phải không em?
        Sao mọi hôm chị nghe anh Tư nói là em thông minh nhưng có khuyết điểm là hơi thẳng thắn!

      • 31.05.2011 lúc 20:55

        Ảnh nói điêu đấy. Hôm trước ảnh bảo em là tuy không hay nhưng mà dở. Kha kha, máu thế chứ lị😀

  3. 26.05.2011 lúc 16:15

    “cứ thế mà viết, xong, chẳng biết là cái gì…”
    Chà chà ! Thầy lại khiêm tốn quá roài !
    Nhưng xem ra bị diễn biến quá nặng sau một loạt bài Lựa… tát… người điên… để bây giờ thấy mình chia … hai nửa âm dương. Căng quá.

    • 26.05.2011 lúc 16:29

      Hì hì, sức mấy mà em khiêm tốn, muốn nổ mà không được ấy chứ. Thật ra lâu rồi toàn số với má, chẳng có vần nào nên thấy chữ chạy qua thì chép lại thôi chị ạ…

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:44

        sức mấy mà em khiêm tốn
        ———–
        đúng, đúng câu ni thật nhất!

      • 29.05.2011 lúc 22:41

        Dạ! Câu còm rất chính xác😀

  4. ha linh
    26.05.2011 lúc 16:15

    người đàn bà đi về phía cô đơn

    rút một sợi ngày

    cột lại vách phên năm tháng

    dấu chân liêu xiêu trên cuộc tình dốc cạn

    trùng khơi

    một cõi mơ hồ…
    ———-
    hay!

    • 26.05.2011 lúc 16:46

      Hy vọng đây không phải là món dưa bở😀

      (Em nói vui đấy, cấm giận!)

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 17:49

        chị đứt dây thần kinh giận từ lâu lắm rồi em ạ, chắc từ kiếp trước hi he hi he hi he
        nhưng phải nói từ ý tưởng mà em cô đọng lại những hình ảnh đoạn đó rất tuyệt vời, thường thì người ta thường nghĩ phía trước chính là hạnh phúc, là tương lai, là hy vọng..nhưng đây lại là cô đơn, lỏng lẻo và bất ổn..và có lẽ đấy cũng là sự nhất quán của bài thơ này. Bởi theo chị nghĩ con người có ý thức đầy đủ với đời sống sẽ có những lúc như vầy, cuộc sống ngổn ngang những sự kiện, ngồn ngộn những ý nghĩ và đương nhiên có lúc ta lọt thỏm vào trong đó mơ hồ như vậy, hướng ta đi ở đâu, ta sống cho cái gì, cái gì chờ ta phía trước, có phải mọi thứ sẽ mãi mãi thế này hay không…vv và vv..Nhưng đi qua những khoảng khắc đó, con người lại sẽ tiếp tục đi tới bởi những lúc rời rạc vậy có khi lại chính là lúc khẳng định những giá trị của đời sống, của cái mình có và muốn có…

      • 26.05.2011 lúc 18:40

        Hì hì, chị lại đăm chiêu luận đời như một triết gia. Nghe chị nói làm mấy câu vất vơ vất vưởng trên của em đâm ra sang hẳn. Nhiều khi thoáng qua một cảm xúc nào đó, muốn viết ra một điều gì thì cứ hốt chữ mà vãi lên, chộp được cái gì thì để vào, dài quá thì ta lại xuống dòng. Thế thôi😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 19:35

        Trần Phan ơi, ngày hôm nay chị buồn đời quá, đi comment ở nhà người lạ thì toàn ” trớt quớt” khác hẳn ý người ta mới buồn và ngượng cơ chứ!
        Lúc đó cũng chơi vơi quá đi, thấy sao mình vô duyên thiên lý vậy chứ!
        Đấy đời có những khoảnh khắc phi lý vậy đó! muốn làm điều hay, việc vui mà lại ngược lại hẳn đó!

      • 26.05.2011 lúc 20:24

        Dạ, em nghĩ rằng bản thân ngôn từ có tính đa nghĩa mà khả năng diễn đạt lại có hạn nên không phải khi nào ta nói ra người khác đều hiểu và hiểu như nhau. Vô tình gây phương hại hoặc sự không vui vẻ ở người đối thoại là chuyện bình thường. Nhưng em tin rằng bằng sự chân tình thì không trước thì sau mọi người cũng sẽ hiểu thôi.

      • 26.05.2011 lúc 20:49

        huhhu hu nói tóm lại là cha ông dặn” uôn lưỡi 7 lần trước khi nói” quả không sai!
        nhưng mà nhiều khi khó lắm em ơi” thôi thì, gửi nắng cho mây ngàn bay….

      • 26.05.2011 lúc 20:54

        Được được, nắng thì chị cứ gửi cho mây ngàn bay hết đi còn gió thì để lại cho em lái😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:36

        ừ thì còn phải để lại chút gì cho em chứ!

      • 27.05.2011 lúc 12:59

        Đúng rồi, “có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên không mang tên người ơi”… Tự nhiên nói nắng nói gió làm em nhớ cái ràn rạt đỏ của Tây Nguyên quá!

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:46

        Nói đến TN thì chị cũng nhớ cái nắng nhè nhẹ ở đó lắm cơ, mà thấy nụ cười Tây Nguyên sao hồn hậu đến thế!

      • 29.05.2011 lúc 22:40

        Dạ, xong đợt này em tranh thủ xé rừng một chuyến rồi về… ẵm con😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:49

        Khiếp, nói xé rừng y như là xé khô mực vậy đọ!

      • 30.05.2011 lúc 17:53

        Mùa này rừng đẹp lắm chị ơi! “Nước khe cạn bướm bay lèn đá” đẹp như tranh vậy.

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:35

        đi đi em, đi rồi chụp hình cho chị xem với!
        Tổ quóc tin tưởng em, chúng chị giao cho em trọng trách làm phô tô gờ ráp phờ!

      • 31.05.2011 lúc 16:23

        Nai vàng xuống phố hết rồi, để em chụp cho chị mấy cái… cục đá xem cho đỡ nhớ😀

      • ha linh
        31.05.2011 lúc 19:35

        chụp đá không thôi thì em lên TN làm gì cho khổ nhọc hả em, ra ngoài chỗ công trình xây dựng gần nhà em đó nhặt và chụp dăm ba hòn cho khỏe em ạ!

      • 31.05.2011 lúc 21:00

        Chị nói to thế. Lộ hết giờ😀

  5. ha linh
    26.05.2011 lúc 16:25

    Chị hoàn toàn không thích suy luận từ các entry luôn ra chính tâm trạng chủ nhân. Khi ta viết ra điều gì đó là từ ý thức của ta nhưng không phải chính ta là vậy mà đôi khi từ sự quan sát, những cảm nhận về cuộc đời, có khi chỉ là khoảng khắc nào đó lóe lên từ tiềm thức.Nhưng thảng hoặc cảm thấy mọi thứ dường như mông lung, bất định, có có không không, tưởng vững chải vô cùng nhưng cũng thật mong manh..chơi vơi…
    comment rời rạc cho bài Rời rạc..
    chúc em buổi chiều vui!

    • 26.05.2011 lúc 16:34

      Dạ, cảm ơn chị đã đồng cảm và chia sẻ. Em biết chị nói thật lòng bởi nhiều khi ta bất chợt xa xôi cả chính mình. Những cái thoáng qua nhỏ nhoi nhưng cần lắm. Em thích cái còm mà chị gọi là rời rạc này. Buổi chiều bình yên chị nhé!

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 17:59

        đi vào đây đã mang áo giáp với mũ sắt rùi, nhưng không ngờ lại được rải thảm đỏ chào đón với lại hình như sắp được tặng giò Lan Hoàng Hỉ nên cái áo giáp và mũ sắt đâm ra là không biết nên cởi hay nên tiếp tục mang hihihi
        Chị nghĩ đời sống mà, đời sống đa dạng và chắc là nó đẹp bởi sự đa dạng đó. Và mỗi con người chị cũng thích nhìn thấy sự biến hóa về cảm xúc. Có buồn mới quý hơn lúc vui, có cô đơn mới mong/quý sự ấm áp khi được chia sẻ, có thấu nỗi buồn của mình mới thông cảm với nỗi buồn của người khác. Những lúc chơi vơi cũng là lẽ tự nhiên thôi, bởi ta mới là chính ta…lớn lao cũng là con người mà bé nhỏ mong manh cũng là con người…
        lúc chơi vơi ta nhìn lại chính ta…nhìn lại để rồi vươn tới…
        một…ngày ….mai….rồi…sẽ….không …còn …rời …rạc…

      • 26.05.2011 lúc 18:50

        Dà, em nghĩ cuộc đời vui ở chỗ là có khúc này khúc nọ, khúc đen khúc trắng. Đôi lúc đối diện với sự cô đơn khiến mình tỉnh táo hơn. Sự trống rổng là để chứa đựng chứ không phải trút bỏ nên chơi vơi là lẽ thường tình trong cuộc lịch nghiệm. Ta lớn lên có lẽ từ đó. Chị nhỉ?

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 19:36

        ừ đúng rồi!

      • Trần Phan
        26.05.2011 lúc 19:42

        Chị em mình đồng thuận cao nhạ. Kiểu này chắc được cấp giấy chứng nhận làng văn hóa giai đoạn cuối😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 20:01

        ui chời, phải nói nữa!
        nhưng chị không thích giấy chứng nhận làng văn hóa, chị thích mấy tờ xanh xanh hơn!

      • 26.05.2011 lúc 20:10

        He he, tiền bạc nó phù phiếm lắm nhưng em lại khoái cái phù phiếm ấy lạ😀

      • 26.05.2011 lúc 20:50

        ừ em ạ, không có cái phù phiếm đó chị đâu có về VN được em ơi!

      • 26.05.2011 lúc 21:00

        Thế thì chị em mình bị cái nghiện rất khó cai là nghiện… tiền. Nói ra thấy nó mất hết tính chiến đấu nên ngại quá chừng chừng😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:25

        ôi em ơi, cứ thẳng thắn, thiệt thà vậy cho xong, đương nhiên chắc em thì có thể bị điên lên vì tiền, chị thì không he he he nhưng mà quả thật tối thiểu thì phải có tiền!
        có tiền chút ít thì mới mua được liềm, búa và súng để đảm bảo các thứ giai cấp em ạ!

      • 26.05.2011 lúc 21:35

        Hì hì, nhiều lúc nằm chiêm bao thấy mình trúng số độc đắc, đi lexus, hai tay kẹp hai em thấy đời cứ như tiên😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:38

        Đấy chị nói có sai đâu, có đứa “điên” lên vì tiền mà hi hihi chị thì không mơ kẹp kẹp vậy mà chị lại thấy có khi chân bước không nổi vì lủng lẳng mấy cục kim cương ở chân!

      • 26.05.2011 lúc 21:49

        Xời, đã mơ thì phải mơ sao nó máu một tí cho bỏ công. Chị đến mơ mà cũng mơ quê mùa. Rõ chán!

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 22:12

        Báo cáo đồng chí, tuj sIn z@ BêN Gok R@!

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 22:13

        Em biết chị nói thật lòng
        ———
        Xời, khỏi nói, lòng này lòng chín, lòng xịn đó!

      • 26.05.2011 lúc 22:29

        tuj sIn z@ BêN Gok R@!

        Đứng lên đứng lên, rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Làm phát lên đỉnh 61 cho nó máu!😀

      • 26.05.2011 lúc 22:30

        Xời, khỏi nói, lòng này lòng chín, lòng xịn đó!

        Gớm, lòng bồ đề cũng như lòng sung😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 06:26

        Choa nỏ chơi con 61, choa tiến thẳng lên 2020, thu nhập bình quân 50.000USD/tháng!

      • 27.05.2011 lúc 08:38

        Chà, coi bộ đỉnh 2020 cao muôn trượng còn đỉnh 61 chỉ cao 2020 – 1. Thôi, biết thế thì cứ thủng thẳng mà đi😀

  6. 26.05.2011 lúc 17:16

    Hôm nay có tâm sự chi mà rời rạc…mà thay đổi phong cách , trường phái như ri hầy .

    • 26.05.2011 lúc 17:26

      Hì hì, chỉ là hình ảnh bất chợt thoáng qua thôi chứ trường phái trường pheo, phong cách phong kiết gì. Tâm sự bây giờ là chờ điện thoại xem có ai rủ đi nhậu không😀

      • 27.05.2011 lúc 08:31

        Thơ em viết dạng nào cũng hay đáo để . Mà dạo này nhậu nhẹt ít thôi nhé, nhậu nhỏ thôi , nhậu lớn hay phải ngồi chiếu dưới lắm đó ông ngoại ạ

      • 27.05.2011 lúc 08:36

        Há há, chưa gì bà ngoại đã hù em. Mà cũng đúng thiệt, để em kể cho chị nghe. Quê em có một ông làm oạch phát ra 5 cô con gái. Mỗi lần đi ăn đám giỗ bị bà con trêu là phải ngồi mâm/chiếu dưới. Không ít lần bác ấy giận quá lật bàn bỏ về. Em thì thấy vui chứ chẳng sao hết!😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:31

        Trần Phan chị dạy em bí kíp này:” một cô con gái bằng nghìn cậu con trai”- có ông mô bên Ấn độ nói rứa thì phải, chị quên phéng tên!

      • 27.05.2011 lúc 12:56

        Ông xa lắc xa lơ thế thì làm sao mà em biết. Chỉ nghe các cụ nói “ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng” là sướng tít mắt rồi😀

      • 27.05.2011 lúc 14:43

        Đùa vậy cho vui thôi , chị 3 đứa con gái mà không hề băn khoăn tí nào . Có cô con gái rượu đầu lòng là nhất rồi đó

      • 27.05.2011 lúc 15:44

        Em biết vậy nên đang sướng âm ỉ. Muốn hét lên một phát gớm😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:53

        thì muốn hét thì cứ hét chứ ai cấm em, ai đánh thuế chi mô, cùng lắm thì làm cái biển” Tui không điên” dán ở ngực rồi cứ thế ưỡn ngực hiên ngang vừa đi vừa hét thôi chứ!

      • 28.05.2011 lúc 09:56

        Bố chuẩn bị bớt tiền mua rượu mà sắm nơ cặp tóc cho con gái nhé , không có là nó giận đấy

      • 29.05.2011 lúc 22:32

        @ chị Phương Lan:

        Nhứt định rồi. Bố Phan sẽ cho con gái điệu hết ga luôn😀

      • 29.05.2011 lúc 22:37

        @ chị Hà Linh:

        Trời đang nóng thế này mà chị cứ xúi dại. Cứ để nó lắng thành trầm tích yêu thương😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:45

        em xem sao chứ nếu đợi được khi lắng thành trầm tích thì có đứa bị căng thẳng quá do kiềm nén mà điên thật không chừng!!! Chị hơi lo lo vì em nói là em muốn hét mà lại nhịn, sợ vậy có khi như núi lửa trào đó em ạ. Thôi thì chị nghĩ cứ hét nếu muốn em à, rồi sẽ như là lóng vàng đó, những gì bồng bột thì sẽ trôi đi, còn những quý giá thì lắng lại…

      • 30.05.2011 lúc 16:24

        Theo chị thì Trần Phan không nên hét , mua cái loa công suất lớn mà dùng nhá

      • 30.05.2011 lúc 17:55

        @ chị Hà Linh:

        Thôi, kỹ thuật lóng này em chưa quen. Lỡ hụt tay nó trôi hết thì có mà toi😀

      • 30.05.2011 lúc 17:58

        @ chị Phương Lan:

        Khà khà, để em viết cái diễn văn to vật rồi kính thưa luôn cho nó máu😀

  7. Small
    26.05.2011 lúc 18:28

    Sau mấy tuần xa vắng GS Trần, giờ quay lại thì nhận được ngay 2 chữ ” rời rạc”, dù chưa đọc hết nội dung nhưng mà nghe 2 chữ này sao thấy chạnh lòng ri hè? có khi nào mới xa có mấy tuần mà anh chị em trên xóm nhỏ WP trở nên rời rạc với Small ko đây?🙂

    • 26.05.2011 lúc 18:45

      Hì hì, chào mẹ bé! Lâu rồi hén. Đọc cái đề là đủ rồi, nhiều khi anh đặt cho kêu để nhá hàng vậy chớ phía dưới viết tào lao tào đế. Cô Mo yên tâm đi, vẫn tới lui và cập nhật tin tức chờ mẹ bé bảnh lại rồi lại tiếp tục… chém gió😀

  8. nhuhien
    26.05.2011 lúc 19:27

    Đã bảo mà. TP xuất chiêu là thấy lồng lộng. đọc xong âm ba vọng bốn bề. Hình ảnh con chim sẻ ôm giấc mộng đại bàng cố gắng phá vỡ vòng mê để bay về thực tại một cách đầy bất lực quá giàu cảm xúc. Doạn cuối quá tuyệt. Hình ảnh cứ nhòa dần nhòa dần trong mơ hồ..
    “người đàn bà đi về phía cô đơn
    rút một sợi ngày
    cột lại vách phên năm tháng
    dấu chân liêu xiêu trên cuộc tình dốc cạn
    trùng khơi
    một cõi mơ hồ… ”
    Vài lời thô thiển. Những mong không làm phật ý gia chủ.

    • 26.05.2011 lúc 20:08

      Cảm ơn bác đã dùng toàn những từ bự chảng để chia sẻ cảm xúc với mấy dòng cà giựt cà chọt của em. Thật ra em viết cái gì cũng vậy, chỉ để rong chơi. Bác khen thế kể ra cũng khoái nhưng cứ thế này em lại tưởng thiệt thì nguy tai😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 06:27

        Bác khen thế kể ra cũng khoái nhưng cứ thế này em lại tưởng thiệt thì nguy tai
        ———–
        Thì tự ” ru mình” tí có sao đâu!

      • 27.05.2011 lúc 08:43

        “Thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về…”. Cũng hay, nhất là lúc trời đang nắng chang chang!😀

  9. phan vũ dương
    26.05.2011 lúc 19:37

    vô thức cũng có những dòng chảy của nó, là một dạng nhựa nguyên để vươn cành, tỏa tán,…phải không Thầy. một cú nhảy bất chợt cũng đưa ta sang cái ngã rẻ khôn cùng!!! Đêm vui!

    • Trần Phan
      26.05.2011 lúc 19:47

      Có lẽ vậy. Tuệ Sỹ viết trong “Tô Đông Pha – những phương trời viễn mộng” một câu thế này mà mình ám ảnh mãi: “Ðó là tình thơ trong cuộc thơ và cõi thơ; không quyết là của Ðông Pha hay không là của Ðông Pha. Nhưng người chơi thơ, mở cuộc giao tình với cuộc thơ, ban đầu chỉ là đi tìm một cõi mộng đơn sơ; rồi đột ngột, và sững sờ, cảm khái như một mối sầu cô lữ, thấy mình lưu lạc ở một phương trời đọa đày viễn mộng”. Nghe trong đó có một nét gì trong cuộc rong chơi của chú vậy!

      • 27.05.2011 lúc 08:34

        Chị nghe bảo bây giờ mới ban hành luật mới là chỉ được dùng từ thần Việt thôi , dùng từ Hán Việt sẽ bị truy cứu là thân Tàu , em biết dân mình bây giờ ghét TQ thế nào rồi chớ

      • 27.05.2011 lúc 08:39

        Có ghét có thương gì thì cũng phải thừa nhận một điều rằng tiếng Việt ta giàu đẹp như ngày hôm nay là một phần [lớn] nhờ “tiếp biến văn hóa” từ bác tung quớ. Chị hè😀

      • 30.05.2011 lúc 16:25

        Chết thật , cái gì mình cũng vay mượn hết , khoản này bọn Tung quó mà đánh thuế thì chỉ có chết

      • 30.05.2011 lúc 17:59

        Chị khỏi lo, chuyện này có trích phần trăm lại rồi😉

  10. Dạ Thảo
    26.05.2011 lúc 19:53

    Huhu… đã biết ngừ ta bận mà còn viết cái chi cao siêu quá, làm ngừ ta hỏng hỉu. Còm cái cho đỡ tức, bắt đền anh Phan đó!

    • 26.05.2011 lúc 19:56

      Ha ha, bây giờ anh mới hiểu ra rằng hễ viết cái gì tào lao tào đế thì được gọi là cao siêu. Hi hi, tưởng cao siêu là cái gì ghê gớm lắm hóa ra thế😀

  11. 26.05.2011 lúc 20:37

    viết trong vô thức hả anh Phan? Hay đấy. Em thích loại thơ siêu tưởng tượng này. he he🙂

    • 26.05.2011 lúc 20:58

      Khà khà, cô Chíp cầm cái phong bì uống nước. Lần sau cứ thế mà thích tiếp nhé😀

      • 27.05.2011 lúc 18:03

        Ặc. Phong bì uống nước, chắc không được bao nhiêu? Nhưng, theo kiểu người Việt mình: Cũng khăm khẳm đấy, ok. Anh cứ thế tiếp tục phát huy nhé. he he🙂

      • 29.05.2011 lúc 22:29

        Phát à? Hay đấy!😀

  12. trà hâm lại
    26.05.2011 lúc 20:38

    Đảm bảo đang đi trên cầu thang mà đọc là … té liền ! Đúng là thơ xứ Bàu Đá , hahahaha…

    • 26.05.2011 lúc 20:57

      Khà khà, cứ cà khật cà khưởng chân này đá chân kia cũng vui lắm bác ạ. Chỉ sợ là lủi bờ rào, người ta lại bảo vợ đuổi khỏi nhà thì mất cả chất manly😀

      • 30.05.2011 lúc 16:27

        Có đâu mà mất , em chỉ được cái bộ nhận vơ

      • 30.05.2011 lúc 18:00

        Dạ, cái này không phải nhận vơ mà là lượm mót😀

  13. Thanh Nguyên
    26.05.2011 lúc 20:45

    Bài thơ hay quá.
    Tôi nhận Thư từ Trần Phan nhiều lần. Hôm nay mới có phản hồi.Sao có người nhắc đến Bàu Đá vậy ? Phải chăng Trần Phan là người Bình Định ?

    • 26.05.2011 lúc 21:07

      Hì hì, thì nhà Trần Phan nằm ngay dưới đít chai Bàu Đá đấy chớ đâu😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:27

        thảo nào đọc thơ TP cứ say say!

      • 26.05.2011 lúc 21:36

        Khà khà, hay là bị trúng gió?😀

      • ha linh
        26.05.2011 lúc 21:43

        em ơi, phải gió chứ không phải là trúng gió mô!

      • 26.05.2011 lúc 21:48

        Các cụ dặn là không được nói từ “phải gió”, nếu muốn dùng thì nên dùng từ “phải tai”😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 06:28

        Phải gió cái nhà em này!he he he

      • 27.05.2011 lúc 08:31

        Mới sáng mở máy ra đã nghe chửi rồi. Đen gớm!😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:35

        Ui chời, thế mà cũng đòi đi lên 61!

      • 27.05.2011 lúc 12:55

        Sáu mốt thì sáu mốt nhưng cú thì vẫn cứ cú đấy. Làm gì nhau!😀

      • h alinh
        27.05.2011 lúc 17:51

        Ủa sao tự nhiên lại cú cú ra đây, cú ở trong vườn bách thú em ạ. Lại quay về đề tài chim chóc hả em?

      • 29.05.2011 lúc 22:24

        Cú nói cú, không cú nói không cú, ấy là cú vậy😀

  14. 26.05.2011 lúc 21:04

    “cứ thế mà viết, xong, chẳng biết là cái gì…”—> “cái này Thầy của em dạy là “thơ siêu thực” đó Anh à. he he . thơ siêu thực toàn người cao siêu mới làm được, em còn phải chạy dài… dù sao em cũng copy vào bộ sưu tập của mình đây. Khi nào hiểu thông, cảm rõ bài này sẽ up lên blog cá nhân. he he

    .

    • 26.05.2011 lúc 21:09

      Khà khà, được được, “thơ siêu thực” nghe kêu phết. Phải vơ cái tên này vào mới được😀

      • 26.05.2011 lúc 22:23

        Anh tài lại gặp anh tài
        Thế nên nó mới lai rai cả ngày
        Thơ hay đọc cũng thấy say
        Hèn chi người viết lăn quay cu đờ (cu đơ).

        hơ hơ hơ

      • 26.05.2011 lúc 22:27

        Khà khà, nghe cứ như là chị đang làm mai cho em í!😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 06:30

        thấy rõ cuộc “đấu tranh nội tâm” của Trần Phan, tin hay không tin? sung sướng hay không sung sướng? không, mình không phải tầm thường? không, mình không phải cao siêu? nhưng mà các em ấy nói mình cao siêu? ừ nhạ, ừ nhẹ, đúng rồi, mình không bình thường! ha ha, ha ha, đúng rồi, đúng rồi!

      • 27.05.2011 lúc 08:30

        Đúng! Chính xác tuyệt đối luôn. Ta không cao siêu, ta không tầm thường nhưng ta không bình thường. Ta là duy nhất in the world😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:33

        Ìa, ìa….

      • 27.05.2011 lúc 12:54

        Chuyện! Chỉ có chuẩn trở lên😀

      • 27.05.2011 lúc 16:15

        Em chỉ được cái võ mồm, may mà có cô vợ chẳng biết ghen.

      • 27.05.2011 lúc 16:37

        Khà khà, chẳng có gì sướng miệng bằng nói dóc hết. Câu này nói xong rồi tự duyệt là chuẩn luôn😀

      • 27.05.2011 lúc 20:54

        giả vờ là giỏi. ố ồ

      • 29.05.2011 lúc 22:23

        Thương thế mà còn nghi ngờ😀

      • 01.06.2011 lúc 19:43

        “ANh đã thương nhớ gửi ra ngoài đó..”

        Khà khà, tự nhiên sau cái câu “anh đã thương nhớ gửi ra ngoài đó” chị lại để hai cái hột “..” thấy nhạy cảm quá😀

      • 04.06.2011 lúc 21:13

        dạo này anh đi mây về gió quá, em nỏ thấy nổi bóng anh? hic hic

      • 18.06.2011 lúc 22:11

        Khơ khơ, Bưởi bảo anh đi mây về gió nghe phê gớm. Thôi để anh lặn tiếp cho cô Bưởi nhớ chơi (hê hê, mình tự tin phát ớn)😀

    • 30.05.2011 lúc 11:50

      tớ cũng thích bài này, cất luôn giùm ta. Trước mắt, hình như ta cảm được mấy phần, kết cái câu:”con chim sẻ ôm giấc đại bàng” ấy…

      • 30.05.2011 lúc 18:01

        Mới đọc lá chá tưởng cô Chip thích con chim😀

      • 30.05.2011 lúc 19:31

        em gọi anh mà anh ở nơi đâu…
        hơ hơ… rời rạc…

      • 31.05.2011 lúc 16:20

        Anh đây chớ đâu. Nghe em gọi làm anh phải bỏ… mấy em khác đấy. (Ặc, hôm nay miềng nổ gớm :D)

      • ha linh
        01.06.2011 lúc 17:52

        Chị nghe có ai hát: ” Bưởi có nghe thấy anh nói gì không? Anh có nghe thấy BƯởi nói gì không? ANh đã thương nhớ gửi ra ngoài đó..” ….

      • 06.06.2011 lúc 11:17

        dạo ni như kiểu anh ý ốm nghén ơ nhỉ. hé hé

      • 18.06.2011 lúc 22:07

        Thế thì có mà đẻ sòn sòn Bưởi nhẻ😀

  15. Nhachuaanchay
    26.05.2011 lúc 22:40

    siêu thực là làm đau, mà đau thì lại là thực

    • 26.05.2011 lúc 22:46

      Em lại tưởng siêu thực tức là phải ăn cho nhiều. Khổ thế đấy, đầu óc dạo này củ hành với nước mắm😀

  16. Nhachuaanchay
    26.05.2011 lúc 22:41

    thơ này chả đau mấy.

    • 26.05.2011 lúc 22:45

      Khà khà, thực sự chẳng biết gọi nó là gì, thầy chùa gọi là thơ thì đã sang quá rồi còn tính tới chuyện đau điếc chi cho mệt😀

  17. 27.05.2011 lúc 08:19

    Gọi là thơ cũng được
    Gọi là văn chặt khúc cũng chả sao
    Mà gọi là mộng du thì cũng ô kê luôn
    Nó là nó. Đọc vào thấy hay hay, suy nghĩ nghĩ suy một chút rồi xong. Thắc mắc chi cho mệt anh Phan nhẻ ^^

    • 27.05.2011 lúc 08:29

      Khà khà, bản thân chẳng biết gọi là gì nhưng lại anh muốn người ta gọi là thơ là văn mới chết chứ. Vẫn muốn làm sang em ạ. Đúng là bi kịch Út nhạ😀

      • 27.05.2011 lúc 09:06

        Bi kịch là vở kịch về một/nhiều viên bi ấy àh anh?😀

      • 27.05.2011 lúc 09:08

        Cô này hỏi làm anh mắc cỡ gớm!😀

      • 27.05.2011 lúc 09:17

        Khà khà, anh lại nghĩ bậy gì đây. Nhưng mà Út lại thích cái suy nghĩ của anh mới chết chứ lị😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 09:34

        Trần Phan, Trần Phan! làm vài li Bàu đá rồi hẵng đọc còm số 88! Chị biết em thể nào cũng run rẩy đấy!

      • 27.05.2011 lúc 11:44

        @ út Khánh:

        He he, dạo này nói năng bậm trợn gớm nhạ. Nhưng mà hay! Nhưng mà khoái, nhưng mà vân vân…😀

      • 27.05.2011 lúc 11:45

        @ chị Hà Linh:

        Run thiệt chứ giỡn. Để em quất nguyên chai cho nó chắc ăn😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:46

        Cái còm 123 đó Trần Phan, có ẩn ý chi không mà lại đổi tên cho chị rứa? ý em định ví chị như là anh Xuân Hinh chứ gì?

      • 30.05.2011 lúc 18:02

        Khà khà, nhầm tí. Cậu đánh máy mới vào làm nên chưa quen việc😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:42

        chị lại nghĩ em cho chị thành danh hài Xuân HInh thì sung sướng cả mấy ngày nay, biết thế đừng hỏi? chị hỏi là để cồng phơm đó chứ!

      • 31.05.2011 lúc 16:19

        Thoai, cho em xin. Chị mà làm Xuân Hinh thì có nước thọt lét😀

  18. nhuhien
    27.05.2011 lúc 10:55

    Khiêm tốn cũng là một cách làm cao đấy TP.

    • 27.05.2011 lúc 11:48

      Hì hì, bác cứ nói thế. Cái gì mà thuộc về em là em bợ liền. Không cho em cũng bợ chớ đừng nói khiêm với tốn😀

  19. ha linh
    27.05.2011 lúc 11:10

    mây che trên đầu và nắng trên vai, đôi chân ta đi sông còn ở lại…
    ———-
    May quá, ít ra là sông còn ở lại, tưởng Trần Phan đi đến mô, sông đi theo đến đó thì có mà thành….sa mạc rùi!

    • 27.05.2011 lúc 12:51

      Dạ, “sông còn ở lại” là sông đực chớ sông cái thì đi chị ạ😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:48

        Vậy các con sông em đi qua đều là sông male hết cả hả em?

      • 29.05.2011 lúc 22:21

        Hơ! Sông cái đang chảy theo em đấy chớ😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:48

        vậy chứ cái con sông ở lại là sông mô?

      • 30.05.2011 lúc 18:03

        Sông đực thì ở lại còn sông cái thì chảy theo em😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:41

        ừ thì sông ở lại thi được, chứ “chân” ở lại thì hơi nguy!

      • 31.05.2011 lúc 16:17

        Dạo này chị nói khó hiểu quá😀

  20. Binh Nguyen
    27.05.2011 lúc 11:22

    Thầy cứ nói chẳng biết là cái gì. Bài thơ nào của thầy cũng rất hay. Dù không hiểu hết ý của cả bài nhưng cái đoạn cuối có cảm giác vọng như một tiếng chuông xa vừa cứ chuếnh choáng và mơ hồ như một cơn say.Em đã từng chia sẻ nhiều bài của thầy với bạn bè và cả bài này nữa.

    • 27.05.2011 lúc 12:53

      Cảm ơn em đã chia sẻ những cảm xúc với mình và với bạn bè. Mình đã nói là chỉ viết như một cuộc rong chơi thôi. Được bạn bè ưu ái như vậy thật không phải ai cũng có cái diễm phúc ấy.

  21. E-M
    27.05.2011 lúc 14:06

    3h sáng U.S, tự nhiên hôm nay rất bộn bề nhiều suy nghĩ, vào nhà Trần Phan đọc bài này, như tìm thấy chính mình ở đâu đó giữa những câu chữ của Trần Phan. E-M rất thích cách viết này của anh, không cân quy luật gì, cứ thả bút và để cảm xúc trôi đi🙂

    • 27.05.2011 lúc 15:42

      Ừ, cứ để nó chảy còn mình chỉ có việc… hứng. Cảm ơn cô E-M đã đồng cảm và chia sẻ. Không biết TP có giống E-M hay không nhưng TP xem như một cuộc rong chơi, không mấy câu nệ này nọ. Nhiều khi không muốn viết nữa thì lại xuống hàng😀

      • ha linh
        27.05.2011 lúc 17:47

        Nhiều khi không muốn viết nữa thì lại xuống hàng
        —————-
        không tin được..dù đó là sự thật!
        ( Ai Em xoi, chen ngang một câu!)

      • 29.05.2011 lúc 22:20

        Niềm tin có vẻ rớt giá thê thảm😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 07:42

        em biết chợ niềm tin ở đâu không để chị vác rổ đi mua thêm một ít?

      • 30.05.2011 lúc 19:13

        Chị định đầu cơ để chờ lên giá chớ gì? Chưa tới lượt em thì làm sao tới chị😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:40

        tưởng em nể chị quen biết để lại cho chị ít mớ niềm tin, nên chạy đôn chạy đáo vay mượn được mấy chục ngàn, thôi em ạ, em cần gì nhiều, em có thừa mà, đầu cơ làm gì?

      • 31.05.2011 lúc 16:17

        Suỵt, chị mà nói nữa là mấy ảnh tới gây khó dễ rồi bắt đóng thuế niềm tin bây giờ😀

      • ha linh
        31.05.2011 lúc 19:36

        Được rồi, còn mấy chút niềm xanh xanh, chị về chị giấm cho chín vớt vát cũng được em nhé!

      • 31.05.2011 lúc 20:59

        Đem xào sả ớt cho nó có màu đỏ đỏ tí😀

      • ha linh
        01.06.2011 lúc 17:53

        ngâm dấm ớt hợp hơn, rồi nhắm rượu Bàu đá, chắc xé toang cổ họng em ạ!

      • 01.06.2011 lúc 19:41

        Chị làm gì thì làm, miễn sao cho nó đỏ đỏ tí là được😀

  22. 27.05.2011 lúc 18:49

    Cứ thế mà đọc, xong, chẳng biết là cái gì…

    • 29.05.2011 lúc 22:18

      Ha ha, em ghi sẵn mấy chữ (tuyệt vời, quá hay, đặc sắc,…) lên cái phong bì hôm qua em gửi cho bác ấy. Cứ thế mà viết ra chớ có khó gì. Bây giờ người ta khen nhau, bốc thơm loạn cả lên mà bác cứ làm khó em. He he😀

      • mien
        31.05.2011 lúc 10:17

        Giáo chủ vạn tuế vạn vạn tuế. Giáo chủ muôn năm chường chị nhất thống giang hồ. Muôn năm chường chị nhất thống giang hồ!!!
        Bây giờ phong chào khen đang nở rộ Cụ Chần ạ! Phải vỗ tay nuôn nuôn, cứ 3 phút vỗ tay một lần, vỗ thật mạnh thật to. Hoan hô hoan hô! Rực rỡ rực rỡ! Hồ hỡi hồ hỡi! Xung xướng xung xướng! Hoan hô hoan hô. Vỗ tay vỗ tay. Muôn năm chường chi nhất thống giang hồ!!!!! Cục đá cục đá! Con gà con gà! hoan hô hoan hô!!!! he he! he he. Mệt chóa lau mồ hôi cái đã!!!

      • 31.05.2011 lúc 16:14

        Ha ha, bác cứ làm như em là Nhậm Ngã Hành trên Hắc Mộc Nhai. Gì chứ tuyệt kỹ “Hấp tinh đại pháp” là em bó tay. Em toàn luyện tập ngược lại😀

      • mien
        01.06.2011 lúc 09:41

        Thế nà Cụ đang nuyện ‘Hàm Mô Công’ dzồi, cẩn thận kẻo bị tẩu hỏa nhập ma. Đề nghị Cụ dziết đơn xin gia nhập vào ‘Phái Cổ Mộ’ để nuyện thêm môn ‘Ngọc Nữ Tâm Kinh’ để đề phòng bất chắc!!!!

      • 01.06.2011 lúc 19:41

        Khà khà, bác cứ lo xa. Để em tập “hấp tinh đại pháp” của Nhậm giáo chủ theo cách ngược lại là ổn😀

      • mien
        02.06.2011 lúc 08:42

        Cẩn thận! cẩn thận. Nếu nuyện thì nuyện ít thôi kẻo ảnh hưởng đến xức khỏe!!!!!!

      • 18.06.2011 lúc 22:06

        Để em mang sách vở qua nhà bác học cho nó chắc😀

  23. 27.05.2011 lúc 21:50

    Thì ra, mấy khi nay con chim nó cứ ngủ, cứ nho nhỏ (như se sẻ), giờ thức dậy vỗ cánh to ra (như đại bàng). Khiếp😆

  24. XH
    27.05.2011 lúc 22:12

    Vui chân đến đây đọc được một bài thơ hay.

    • 29.05.2011 lúc 22:14

      Cảm ơn bạn đã đến chơi và đã cố gắng để… khen😀

      • ha linh
        30.05.2011 lúc 19:37

        cảm ơn bạn Trần Phan đã gắng nhịn cái..sung sướng!

      • 31.05.2011 lúc 16:16

        Khạ khạ, cảm ơn chị đã hiểu😀

  25. 29.05.2011 lúc 21:53

    Hôm nay là những ngày cuối tháng mà chưa thấy em báo cáo con gái chào đời nhỉ. Small đã sinh con trai hôm mồng một âm lịch rồi. Con gái phần lớn sinh vào cuối tháng mà.
    Chúc em mọi sự an lành.

    • 29.05.2011 lúc 22:12

      Dạ, cảm ơn chị. Dạo này bận quá chị ạ. Em cũng đã chia vui với cô Small. Còn chuyện con gái em thì còn khoảng hai tháng nữa. Khi công chúa nhỏ ra đời nhất định em sẽ bắt loa lên để la làng. Cái gì đến cứ để nó đến, chị cứ nhắc chừng hoài làm em đâm sốt ruột😀

      • 30.05.2011 lúc 20:40

        Sắp cuối năm của học sinh các trường đại học, cao đẳng mà.
        Thế mà chị cứ nghĩ là hai chị em sinh trong một tháng. Hóa ra còn những hai tháng nữa cơ à.
        Chị đang chờ em bắc loa lên để la làng đây😀

      • 31.05.2011 lúc 16:15

        Nhứt định rồi, em đang chờ cái ngày trọng đại ấy đây ạ. Chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy sướng ngất ngây con gà tây rồi😀

      • ha linh
        31.05.2011 lúc 19:37

        thảo nào dạo này thơ văn cứ ngất ngưởng!

      • 31.05.2011 lúc 20:57

        Dạ, tại hôm trước em trúng gió nên nó ngất ngưỡng con cà cưởng thế đấy. Nói nhỏ với chị thôi để em còn làm sang tí😀

      • 31.05.2011 lúc 23:04

        Em bảo nói nhỏ nhưng chị không biết nên trót nghe mất rồi. Có sao không?

      • ha linh
        01.06.2011 lúc 10:13

        chị ơi, nghe hắn bảo chị phải trả lại cho hắn cái chi chi chị nghe đó!

      • 01.06.2011 lúc 19:37

        @ chị Hà Bắc:

        Suỵt, đừng nói với ai là em nói đấy nhé😀

      • 01.06.2011 lúc 19:38

        @ chị Hà Linh:

        Chị đừng nói cái chi chi. Lỡ ai đó nghe cái chi chi rồi nghĩ thành cái chi chi thì đúng là dở hơn dzợ thằng Đậu😀

      • 01.06.2011 lúc 21:02

        Chị biết rồi. Bí mật không nói nữa, nhưng nhớ em chị lại chạy qua. Hy vọng một ngày em sẽ lại trở thành một chàng trai lãng tử trước khi có một cô công chúa chào đời.

      • ha linh
        02.06.2011 lúc 07:11

        Trần Phan lãng tử từ mỗi tế bào trở đi chị Hà Bắc ơi!

      • 02.06.2011 lúc 22:13

        Chị đang mong TP rảnh rỗi để đi nghe chị chửi bọn Trung Của đây. Còn phần lãng tử để tính sau em ạ.

      • 18.06.2011 lúc 22:04

        @ chị Hà Bắc :

        Dạ, em cũng nhớ mọi người quá chừng. Chắc chắn em sẽ quay lại.

      • 18.06.2011 lúc 22:05

        @ chị Hà Linh :

        Sao chị không nói là từ mỗi phân tử trở lên cho nó máu😀

  26. 01.06.2011 lúc 12:26

    Răng mà cứ rời rạc mãi rứa hầy , viết cấy chi mới đọc cấy cho sướng mồ

    • 01.06.2011 lúc 19:35

      Hì hì, bí rị, tịt hết đài rồi chị ạ. Kỳ này em lặn lút phao câu luôn😀

      • ha linh
        02.06.2011 lúc 07:13

        Kỹ thuật lặn của Trần Phan là tuyệt vời rồi!
        Tức là tần số ngụp mất tiêu rồi trồi lên rất là hợp lý!

      • 04.06.2011 lúc 11:39

        Nếu lặn nên mang theo ống đu đủ để thở Trần Phan nhé .

      • 04.06.2011 lúc 20:40

        Chuyến này chắc trời sẽ hạn, không còn chỗ nào chứa nước cho em lặn lút phao câu được nữa.

      • 05.06.2011 lúc 22:07

        Hôm nay lại mưa to gió lớn, kiểu này trời lại tạo cơ hội cho em lặn được sâu hơn rồi.

      • 18.06.2011 lúc 21:58

        @ chị Hà Linh:
        Tức là tần số ngụp mất tiêu rồi trồi lên rất là hợp lý!

        Nói trắng ra là thụt ra thụt vô rất tốt😀

      • 18.06.2011 lúc 21:59

        @ chị Phương Lan:

        Dạ, em có mang theo một ống rất dài đó chị😀

      • 18.06.2011 lúc 22:02

        @ chị Hà Bắc :

        Hì hì, dạo này em đuối như con cá lúi😀

  27. ha linh
    02.06.2011 lúc 12:44

    Thâu rầu, Trần Phen, cho chị 2 tô bún ké!

  28. 02.06.2011 lúc 21:59

    Đáo để thật ! Cứ thế mà viết thêm nha.😆

  29. nguyen hoang anh
    03.06.2011 lúc 14:38

    Sao chả thấy t/g up bài mới lên nhỉ ?????

    • 18.06.2011 lúc 21:54

      Cảm ơn bạn đã quan tâm. Kỳ này bận quá. Sẽ cố gắng để sớm quay lại.

  30. tamthuc2000
    03.06.2011 lúc 14:43

    Cảm tác qua Rời rạc.

    Hãy về thôi!
    Cánh Đại bàng phiêu lãng…
    Men rượu say chếnh choáng giấc phiêu linh
    Cứ líu lo,ríu rít với con tim
    Đỉnh cao, vực sâu để rồi ta bùng vỡ.

    Miền tĩnh thức xa xôi mà gần gũi
    Bình thường thôi ta ôm trọn vào lòng
    Một cõi âm dương dạo bước thong dong
    Trong thế sự…
    Ta…chứng nhân
    Thầm lặng!

    “Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc”(*)
    Nghĩ suy nhiều mãi thất vọng về nhau.
    Điều có thể ta và nàng cùng hiểu
    Gặp nhau đây cùng chia sẻ hành trình…

    Từ sâu thẳm mỗi người là duy nhất
    Tạm nâng niu giây phút thực có nhau
    Rồi tột cùng ta giáp mặt đêm sâu….
    Cuộc hành trình sẻ về miền đơn độc.

    Từ miên viễn em chờ ta bao kiếp
    Về đi thôi… ta thật có nhau mà!

    Trong ánh sáng thiên thu tao ngộ
    Ôm tình khúc bản hòa ca vũ trụ ….

    (*)Khúc mùa thu – Phú Quang – Hồng Thanh Quang

    • 18.06.2011 lúc 21:53

      Cảm ơn bác thật nhiều. Bài cảm tác của bác phiêu lắm!

  31. ha linh
    06.06.2011 lúc 07:06

    Trần Phen ơi hỡi Trần Phen!

  32. 07.06.2011 lúc 11:35

    Chắc đi dự hội nghị biển đảo rồi

    • 18.06.2011 lúc 21:51

      Khà khà, hôm trước em đọc trên facebook của Mr. Do có một blast thế này: “Tha thiết đề nghị Đảng và Nhà nước trang bị cho mỗi tàu hải quân, cảnh sát biển và đánh cá một chiến sĩ Lê Kiều Như và một chiến sĩ Phi Thanh Vân cùng dàn loa công suất cực lớn. Cứ mỗi lần chạm mặt tàu TQ là chĩa thẳng loa về phía chúng nó, đảm bảo chúng nó sẽ chết trong vòng 3 nốt nhạc!”. Ha ha.

      • 19.06.2011 lúc 11:26

        Em có một ước ao…em có một khát khao….làn da nâu…làn da nâu….ĐÚNG LÀ NGHE XONG BỌN TÀU CHẠY MẤT DÉP

      • 19.06.2011 lúc 12:32

        Nó ói tới mật xanh mật vàng rồi mới chết chớ. Thế mà hay, cho bỏ ghét. Chị nhẻ?😀

  33. ha linh
    09.06.2011 lúc 11:52

    thâu rầu, dậu ni đi mô rầu!
    chiến đấu tích cực nhé Trần Phen!

    • 18.06.2011 lúc 21:48

      Ngập lút đầu lút cổ, cũng may còn ló lỗ mũi. Em sẽ sớm quay lại thôi chị ạ.

  34. 09.06.2011 lúc 14:43

    ngừng đây soi bóng bên dòng nước lũ…
    ———————-
    ngừng mãi rứa, bóng nhạt nhòa mất thôi…

    • 18.06.2011 lúc 21:45

      Vắng lâu quá nên thấy cái nhà mình cũng… lạ hoắc. Hì hì😀

  35. 10.06.2011 lúc 11:00

    người đàn bà đi về phía cô đơn

    rút một sợi ngày

    cột lại vách phên năm tháng

    dấu chân liêu xiêu trên cuộc tình dốc cạn

    trùng khơi

    một cõi mơ hồ
    ————————————

    Hay! hahahahah!

  36. 10.06.2011 lúc 23:57

    Thôi rồi Lượm ơi!

    Em lặn một hơi
    Sao dài đến thế
    Vắng em buồn tẻ
    Mong chẳng thấy về…

    • 18.06.2011 lúc 21:43

      Dạ, kỳ này nghỉ lút ba ga chị ạ. Nhớ bà con quay quắt …

  37. chauconcoc
    13.06.2011 lúc 11:31

    Cũng đã lâu rồi anh ghé thăm ,
    Cửa nhà hoang vắng đã bao năm.
    “Lựa”, “bầy chim se”, ra đón khách,
    “Rời rạc” comment đến mấy trăm.
    Phan ơi, Phan hỡi em còn mất,
    Nhà trống vườn không , em bặt tăm.
    Khách đến viếng Lan, Lan chẳng thấy
    Gọi Người chẳng Dạ, Dạ căm căm !

    • 18.06.2011 lúc 21:42

      Cảm ơn bác thật nhiều! Mạn phép bác treo bài này lên nhé.

  1. No trackbacks yet.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s