Trang chủ > có-thể-gọi-là-thơ..., Trần Phan viết... > Tôi tìm em cuối ngày xưa…

Tôi tìm em cuối ngày xưa…

  • Trần Phan

.

Trời buồn

giấu nắng trong mây

Rơi thênh thang gió

cho gầy guộc mưa

.

Tôi tìm em

cuối ngày xưa

Gom xuân xanh

gói cho vừa chiêm bao

.

Chia phần em

khúc ca dao

Nửa quay quắt

nửa vần lao xao cười

.

Ru em

lưng lửng phận người

Ru chông chênh giữa

một lười biếng tôi

.

Tà huân

bóng rụng

bên đồi

Cò chênh chếch cánh chiều côi cút về

.

Kìa em

một lọn tóc thề

Ru tôi

cả

một

đời

mê mãi tìm…

.

.

– QN, 1/2011 –

.

Liên quan:

  1. Choitre
    10.02.2011 lúc 17:24

    He he. Lụm TEMMMMMMMMMMMMMMMMMM.

    • 10.02.2011 lúc 20:26

      Tem này hơn hẳn mấy tem qua. Bác mở hàng đầu năm chắc chắc đại phát😀

  2. ha linh
    10.02.2011 lúc 17:27

    Ui chời em ni là em mô rứa?

    • 10.02.2011 lúc 20:27

      Dạ chị bảo sao cơ😀

      • ha linh
        10.02.2011 lúc 20:53

        nỏ sao với trăng chi cả!

      • 10.02.2011 lúc 21:04

        Thế nó có răng không😀

      • ha linh
        11.02.2011 lúc 17:42

        răng còn nhưng lợi k biết còn không? hihihi
        chị nghĩ Trần may không “vớ” phải bà vợ ghen tuông linh tinh, suy diễn gán ghép đó…gặp phải bà thế thì thôi rồi Trần ơi

      • 11.02.2011 lúc 18:20

        Được cái là b/x còn gắt củ kiệu hơn cả em trong cái khoảng thơ thẩn. Không phải là em quảng cáo hay PR gì cho b/x đâu mà đúng thiệt như vậy. Lâu lâu cô ấy khen cho mấy câu là lên đọt tre ngồi liền😀

      • 14.02.2011 lúc 12:15

        Trần Phan :
        Được cái là b/x còn gắt củ kiệu hơn cả em trong cái khoảng thơ thẩn. Không phải là em quảng cáo hay PR gì cho b/x đâu mà đúng thiệt như vậy. Lâu lâu cô ấy khen cho mấy câu là lên đọt tre ngồi liền

        Có khi nào BX nhà em “Tìm anh ở cuối ngày xưa không”

      • 14.02.2011 lúc 18:49

        Ùi, nghe tự nhiên ớn lạnh😀

  3. Dạ Thảo
    10.02.2011 lúc 18:07

    Bài thơ tuyệt vời khai bút đầu năm rồi!

    “Trời buồn giấu nắng trong mây” thật là thi vị!
    Gom xuân xanh

    gói cho vừa chiêm bao”, câu này đau đáu thật!

    “Ru em

    lưng lửng phận người

    Ru chông chênh giữa

    một lười biếng tôi”, “Không! Trăm không ngàn lần, không ai giận hờn nếu đã hay rằng:
    Lòng người như chiếc lá nằm trong cơn gió vô tình”…

    “Kìa em

    một lọn tóc thề

    Ru tôi

    cả

    một

    đời

    mê mãi tìm…”

    Chọc phá thiên hạ là Trần Phan
    Tình cảm đằm thắm cũng là Trần Phan

    Anh vừa vừa thôi nha!

    • 10.02.2011 lúc 20:29

      Cảm ơn cô Thảo đã ủng hộ nhiệt liệt. Đầu năm nghe khen là thấy sướng rồi, đã thế lại còn thêm phần lời bình giống như gắn thêm động cơ làm anh bay một cái véo. Đã thiệt😀

  4. 10.02.2011 lúc 18:21

    Thì ra bấy lâu nay em trốn để đi tìm em cuối ngày xưa. Bài thơ thật tuyệt đó em.

    • 10.02.2011 lúc 20:31

      Cảm ơn chị hén. Tuyệt thật hả chị? Sướng hầy, hóa ra mình làm thơ cũng hay phết. Kha kha😀

      • ha linh
        10.02.2011 lúc 20:54

        Trần làm thơ hay hơn viết văn thì phẩy?

      • 10.02.2011 lúc 21:03

        Hì hì, chị nói làm em sang hẳn ra. Về khoảng này thì em thua, chẳng biết mình muốn gì. Em không nghiêm túc mấy đâu, thơ hay văn gì với em cũng chỉ là một cuộc rong chơi thôi😀

      • 11.02.2011 lúc 15:39

        Em gieo lục bát tuyệt vời
        Từng câu, từng chữ, từng lời vàng son
        Tình yêu từ thuở trăng tròn
        Theo em đi khắp lối mòn trần gian
        Để thênh thang gió cũng hờn
        Cho mưa gầy guộc đường trơn lối về
        Tìm em suốt một đời mê
        Vẫn quay quắt lọn tóc thề ngày xưa
        Soi tình em giữa ban trưa
        Gom hanh hao gói cho vừa chiêm bao
        Cò bay liệng cánh lao xao
        Có hay anh nhớ em vào chiều xuân…

      • 11.02.2011 lúc 17:24

        Chị gieo vần từ câu thứ 5 trở xuống rất ngọt và rất quyện nhưng 4 câu đầu hình như để cảm xúc chen lấn nên bị bể tứ, không giữ được cái khuôn (Em thấy hơi tiêng tiếc). Không ngờ em lại tạo được một cuộc họa thơ vui đến vậy. Cảm ơn chị, cảm ơn chị rất nhiều. Tiếp tiếp đi chị…

      • ha linh
        11.02.2011 lúc 17:41

        chính xem nó là cuộc rong chơi nên thơ mới phóng khoáng như vậy..chị lại thích đọc thơ của “các nhà thơ nhân dân” đó chớ…

      • 11.02.2011 lúc 18:23

        Dạ, cảm ơn chị đã hiểu. Khoái lên thì vung bút phết mấy dòng, mặc kệ nó giống cái gì😀

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 20:57

        mặc kệ nó giống cái gì
        —————
        Cái này thì chắc hơi say say nên nói vậy thôi!
        Viết có chủ ý nhưng mà không điệu đà màu mè thì nghe chấp nhận được…

      • 12.02.2011 lúc 23:14

        Sao cứ thọc bánh xe hoài vậy trời? Thế mà bảo thương nắm cơ😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:18

        Nói khi mô?

      • 13.02.2011 lúc 15:36

        Đúng là miệng nhà quan nhẻ😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:43

        miệng nhà quan thì sao?

      • 13.02.2011 lúc 17:29

        Miệng nhà quan có gang có dép😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:09

        rứa em nhầm miệng chị với miệng ai rồi đó, miệng chị có gang thép nên phun ra lửa hoa cà hoa cải, đốt cháy lũ tham lam độc ác, baor vệ bình yên cho mọi nhà!

      • 13.02.2011 lúc 18:33

        Thế chị hổng phải là quan à? Thế mà báo hại bấy lâu nay em điếu đóm😀

      • 14.02.2011 lúc 12:22

        Thơ của Trần Phan bao giờ cũng ngất ngưởng men rượu, không “lưng lửng” thì cũng “chông chênh” , rồi” gom xuân xanh “, rồi ” Gói chiêm bao”…Những việc mà người tỉnh không bao giờ làm được .
        Mà mình thèm cái say của hắn thế , bởi mình tỉnh nên năm thì mười họa mới có một bài thơ chẳng ra thơ😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:42

        mong em đừng tuyệt vọng nhá, chị đang tập sự mần quan, chị đã k làm thì thôi, làm là làm lớn lắm..chịu khó xíu nữa hí! chừng có 50 năm nữa thôi, chừ ăn gì thì chọn cái mềm mềm mà ăn, đừng ăn xương, đặng giữ hàm răng cho chắc chớ khi đó làm phụ tá cho chị là tiệc tùng không dứt, k có hàm răng khỏe không ăn chi được mô em!

      • 14.02.2011 lúc 18:45

        ha linh :

        khi đó làm phụ tá cho chị là tiệc tùng không dứt, k có hàm răng khỏe không ăn chi được mô em

        Kiếm gì cho em lót dạ trước một miếng đi😀

      • 14.02.2011 lúc 18:47

        Nguyễn thị Phương lan :

        Thơ của Trần Phan bao giờ cũng ngất ngưởng men rượu… Mà mình thèm cái say của hắn thế

        Tưởng chị thèm cái gì chứ thèm rượu thì trúng ổ rồi😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:52

        thôi cố gắng ” mo cơm, quả cà” nuôi chí lớn đi em, thông cảm cho chị nhé, chị chừ đang đi vớt bèo về cho heo em ạ, em có nghe hắn kêu eng éc đó không? khổ mưa gió bão bùng mà vẫn phải đi ra ngoài đầm vắng teo vớt bèo em ạ,được cái chừ vớt thoải mái k ai tranh, thời buổi ni có chỗ mà bèo lên xanh được là hiếm nắm, không biết có ma không đơi, thôi có ma thì mặc có ma, lòng đã quyết thì ma cũng là cái đinh gỉ em nhẻ!

      • 14.02.2011 lúc 18:57

        ha linh :

        thôi có ma thì mặc có ma, lòng đã quyết thì ma cũng là cái đinh gỉ em nhẻ!

        Tốt tốt, thế, quyết chí thế là tốt. Nhớ là phải quyết con chí cồ đấy nhé😀

      • 14.02.2011 lúc 19:19

        Trần Phan :

        Nguyễn thị Phương lan :
        Thơ của Trần Phan bao giờ cũng ngất ngưởng men rượu […] Mà mình thèm cái say của hắn thế

        Tưởng chị thèm cái gì chứ thèm rượu thì trúng ổ rồi

        Không được biên tập lại lời của chị nha

      • 15.02.2011 lúc 09:17

        Đâu có, đấy là trích theo phong cách tự do báo chí đó chớ😀

  5. Trà Hâm Lại
    10.02.2011 lúc 20:25

    Thì ra người ta nói thơ hay thì sắp xếp kiểu gì cũng hay.
    Cắt nửa vầng trăng còn làm được con đó nhỏ cơ mà !
    ( Còn thực tế thì cắt nửa quần dzin anh làm cái quần cụt )
    Công nhận TP có tài ghê. Sắp laa5i một bài thơ lục bát thấy ấn tượng phải không TP ?

    • 10.02.2011 lúc 20:38

      Bác nói làm em nhìn lại thấy cũng có chút chút trong phần chia chác. Hì hì, nói thiệt với bác là em chẳng sắp chẳng xếp gì cho mệt. Sướng lên thì em xuống dòng còn không thì chịu😀

      “Cắt nửa vầng trăng”? Câu này tiếng Bình – Trị – Thiên hát hơi khác một chút thì phẩy. Hi hi

      • Trà Hâm Lại
        11.02.2011 lúc 19:28

        Ừ, ngoài nớ không phát âm rõ được phụ âm ” t ” và ” c ”
        Vì dụ :
        ông bố vợ nhờ chàng rể làm giúp một việc khi anh ta đang bận thì anh ta nói :” Con kẹ…c “

      • 11.02.2011 lúc 20:56

        Kha kha, thằng rể này gặp bố vợ phải đấm thì banh ta lông rồi bác hầy. Cái vụ thêm dấu nặng này vui phết😀

      • Choitre
        13.02.2011 lúc 04:03

        @ Bác Trà: Ra là ngoài nớ “con kẹ..c” nó dài vậy a? Mo đâu rồi, phải thế không?

      • 13.02.2011 lúc 15:36

        Hèn chi chị em cứ là mê tít. Mà bác Chổi cũng đừng có mà tự ti quá nhé😀

      • 13.02.2011 lúc 21:31

        Cái đoạn ni mấy anh em nên đóng cửa bảo nhau trong nhà, kiểm tra của nhau xem ló thía lào rồi bẩu cho mọi người bít nhá😀

      • 14.02.2011 lúc 18:48

        Thế chị đoán nó thế nào? một: 50-50, hai: gọi điện thoại cho người thân😀

  6. 10.02.2011 lúc 21:43

    Tuyết Lê há hốc mồm vì bài thơ hay quá. Từ ngữ thật trau chuốt, thật hết chỗ …bình.
    Hình em anh ủ trong tim
    Tháng qua năm lại ru êm cuộc đời.

    • 10.02.2011 lúc 22:27

      Chà, được thi sĩ thứ thiệt khen thì đêm nay mất ngủ rồi. Cảm ơn Tuyết Lê đã ưu ái. Sướng lịm😀

  7. 10.02.2011 lúc 22:10

    Đậm chất “Trần Phan”!xin phép Thầy cho em gọi như thế.Cái Tôi trong thơ thầy già quá.cái đẹp trong bài thơ thì miễn bàn nhé,mổ xẻ sẽ làm mất đi cái ghiền của bài thơ.Trò ghiền nhất là tựa đề của bài(có lẽ mọi người háo hức quá nên quên(sản phẩm của thầy mà lị!)).Làm vài xị tê tê mà ngâm thì đúng là thượng phẩm của kiếp đi hoang như trò đây.Tặng thầy vài câu của trò:

    Tìm chi vẫn mãi cơn mê
    “Cuối ngày xưa” chỉ trọn về chiêm bao
    Bến đời”lở” – những li tao
    Còn vương chút nắng vùa vào lãng quên

    • 10.02.2011 lúc 22:32

      Chậc, chú dùng toàn hoa ngôn mỹ ngữ thế này làm mình tưởng thiệt thì có mà toi. Sang quá chừng. Cảm ơn chú Dương đã “ghiền” nó một cách thật hào hứng. Mấy câu 68 họa theo của chú thật tuyệt, sao không gieo tiếp theo cái tứ ấy để thành một bài thơ nhỉ?

  8. Vĩnh Ba
    10.02.2011 lúc 22:12

    Mình hơi khác các bạn khác. Hay nhưng mình không cảm thấy có chất Trần-Phan-của- hôm-nay nhiêù.

    • 10.02.2011 lúc 22:35

      Cảm ơn anh Ba thật nhiều. Thẳng thắn thế cho nó vuông bác hầy. Trần-Phan-của-hôm-nay lè nhè lắm đấy bác ạ😀

  9. 10.02.2011 lúc 22:30

    Từ năm
    ngoái
    tới giờ
    mới thấy Trần Phan
    xuất hiện.

    vẫn ở tận
    Cuối ngày xưa.😀

    • 10.02.2011 lúc 22:33

      Thì bây giờ
      đã
      ở đây
      Gieo miên man
      giữa những
      ngày
      phù hoa😀

      • 11.02.2011 lúc 11:12

        Bác Cua xuống dòng chẳng vần tí nào😀

      • 11.02.2011 lúc 11:23

        Có vần thì chẳng hóa ra là thơ à?😀

      • 11.02.2011 lúc 17:31

        Phay Van :

        Bác Cua xuống dòng chẳng vần tí nào

        Bác Phay nói trật lất. Bác Cua đang cách tân, hậu hiện đại nó thế đấy😀

      • 11.02.2011 lúc 17:33

        cua đồng :

        Có vần thì chẳng hóa ra là thơ à?

        Thế hóa ra nó không phải là thơ à? Thế mà báo hại em cứ xuýt xoa mãi. Lần sau có gì thì nói trước một tiếng nhé😀

      • 12.02.2011 lúc 10:58

        Chết thật, em tưởng bác Cua làm thơ😀

      • 12.02.2011 lúc 13:55

        Thôi, bác ấy đại tổng sỉ vả mùa xuân năm 2011 thì có mà rong cả kiếp😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 20:01

        cái hay của anh Cua là chỗ đó, khi không làm thơ thì người ta tương anh đang làm thơ, khi mà anh làm thơ người ta lại k nghĩ anh đang làm thơ..chứng tỏ là có sự gắn kết nhuần nhuyền giữa thơ và ngôn ngữ thường của anh Cua, suy ra anh Cua cũng là ngôi sao chớm rạng trên thi đàn của chúng ta!

      • 15.02.2011 lúc 09:22

        Khe khe khe, chị Linh dạo này ném đá lên tay hầy. Bái phục, bái sờ phục😀

  10. 10.02.2011 lúc 22:44

    Mẹ đĩ mà đọc được bài này không biết chuyện gì sẽ xảy ra!

    • 11.02.2011 lúc 13:39

      Hì hì, bác thật chu đáo, bài này quên kiểm duyệt😀

  11. 11.02.2011 lúc 00:08

    Đã ghé đọc, Lục bát cách điệu huyền ảo lắm, sẽ quay lại một ngày không xa

    • 11.02.2011 lúc 13:39

      Cảm ơn bác Thuận Nghĩa đã đến đọc và có lời khen. Năm mới thịnh vượng nghen bác!

  12. Tuấn Lê
    11.02.2011 lúc 00:21

    Đã vài lần vào đọc blog của mày qua facebook, cứ im im vào đọc xong rồi ra, lần này không im được nữa.

    Thơ hay, và … hình như có ít nhiều ảnh hưởng của nhạc Trịnh !?

    • 11.02.2011 lúc 13:42

      Chào Tuấn, lâu quá mới gặp. Hóa ra blog có tàng long ngọa hổ mà không hay. Hôm trước có để lại lời chúc mừng trên facebook của Tuấn. Dạo này tao cũng ít vào đó vì cứ trèo rào hoài, chán quá. Không phải là “có ít nhiều ảnh hưởng” mà là “bị” nặng😀

      • 11.02.2011 lúc 15:47

        Tại sao chúng mày cứ mày tao lung tung loạn xạ cả lên thế nhỉ?

      • 11.02.2011 lúc 17:25

        Khà khà, anh Mô cao thủ nhẻ. Nó mày, em cũng mày, đúng là mày cả😀

  13. PoGon
    11.02.2011 lúc 07:34

    Bai tho hay qua . Hay khong chiu noi . Suot ngay cu theo khen bac mai cung nguong mom nhung bai tho nay tuyet voi qua bac oi.. Chang biet noi gi nua .Tuyet voi

    • 11.02.2011 lúc 13:43

      Cảm ơn chú đã hết lòng ủng hộ. Chú cứ đại ngôn thế thì vài lần nữa là mình nổi tiếng to. Lần sau cứ thế mà khen nhé😀

  14. PoGon
    11.02.2011 lúc 07:45

    E doc phan binh luan va rat tam dac voi cach dung tu cua anh thuannghia voi bai tho nay. rat “HUYEN AO” .

    • 11.02.2011 lúc 13:44

      Hì hì, bí quá nên viết lung tung lang tang, hóa ra nó lại “huyền ảo” chú ạ😀

  15. 11.02.2011 lúc 07:59

    Em cũng thắc mắc, em trong bài này là em nào vậy? Thơ thì tuyệt rồi, nhưng còn… nghi ngờ he he

    • 11.02.2011 lúc 13:45

      Thồi, chú cứ đa nghi thế thì Tào Tháo rượt đấy😀

    • 12.02.2011 lúc 18:52

      Chú Po đúng là … Em là Nàng thơ, Nàng thơ tức là em chứ sao mà hỏi nhiều thế. Lấy vợ khẩn trương đi thôi.😀

      • 12.02.2011 lúc 23:13

        Đúng đúng, cho nó một cái bạt tai đi bác😀

  16. 11.02.2011 lúc 08:39

    Đầu năm qua nhà anh, gặp bài thơ lục bát tình quá, Út ngứa ngáy, lấy ý anh viết lại thế này, anh xem sao nhé🙂

    Nắng buồn
    xếp lại trong mây
    heo heo gió chạm
    rơi gầy guộc mưa
    .
    Ta tìm em
    cuối ngày xưa
    gối xuân xanh ngủ
    cho vừa chiêm bao
    .
    Đây, phần em
    khúc ca dao
    Nửa quay quắt nhớ
    nửa lao đao cười
    .
    Đây, phần ta
    một phận người
    vấp chông chênh ngã
    vẫn lười biếng ta
    .
    Bóng chiều
    rụng phía xa xa
    cò chênh chếch cánh theo tà huy bay
    .
    Tóc xưa còn xõa trên tay?
    Người xưa mê mải vẫn loay hoay tìm…

    • 11.02.2011 lúc 10:44

      Tuyệt quá út Khánh ơi, những bài thơ của em, dù viết hay lấy ý đều rất đặc sắc, rất riêng mà không phụ thuộc. Hay lắm em ạ. Ấn tượng và rất đẳng cấp!

      • 11.02.2011 lúc 10:51

        Chời, Út lấy ý của anh mà lại được anh lăng xê khen quá chời làm Út nhà ta khoái chí ghê. Hihi ^^

      • 11.02.2011 lúc 14:17

        Út cứ thế thì khoái chí dài dài. Anh chẳng khen đâu, nói gần nói xa nên anh thấy chẳng qua nói thiệt. Hay nói hay cho nó vuông😀

  17. Small
    11.02.2011 lúc 08:44

    Một dạng thơ mới anh hè? ít từ nhưng khi đọc thì bị lôi cuốn luôn đó, cuốn vào một thế giới mơ mơ, màng màng, he he. Anh làm các đọc giả rơi vào cảnh mơ mơ màng màng thế này thì nguy hiểm lắm thôi🙂

    • 11.02.2011 lúc 10:46

      Hì hì, nó là 68 đấy chứ, 68 cách điệu ở vần gieo một chút cho nó trúc trắc gập gềnh thôi. Cảm ơn em đã mơ màng theo khổ chủ. Nguy hĩm à? Chết thật😀

  18. 11.02.2011 lúc 10:17

    Như Lai thần chưởng, một phát chấn động cõi Trần😀

  19. lyvinhhue
    11.02.2011 lúc 10:49

    Thỉnh thoảng gặp được bài thơ hay là một cái thú; in lại bài thơ đó ra rồi nằm dài nhấp ngụm café, rít hơi thuốc lá, lặng lẽ thưởng thức, cái thú tăng gấp bội.
    “Tôi tìm em cuối ngày xưa” của Trần Phan, tôi đã in ra, trình bày lại theo lối thông thường, không có ngắt dòng nườm nượp gì ráo – tôi không muốn bị “mà mắt” bởi cách trưng diện cách tân của người làm thơ.
    Trời buồn giấu nắng trong mây
    Rơi thênh thang gió cho gầy guộc mưa
    “Hắn ta” chơi chữ, ham hố quá chăng khi gom đủ bộ cả mây gió nắng mưa gọn lỏn vào trong một câu lục bát? Nhưng 3 chữ “gầy guộc mưa” nghe thương quá đỗi… Rồi quay quắt “vần lao xao cười” tưởng chừng muốn khuấy động thay đổi không khí nhưng lại làm nỗi buồn thêm vây bủa. “Tà huân” cũng thế, từ Hán Việt thoáng qua ngỡ lóe lên chút ấm áp nhưng vụt bị cánh chim côi trùm phủ.
    Đến câu kết thì tôi sững sờ như bị điểm huyệt… Ngày cô ấy vượt biên, mái tóc dài đẹp nhất trường phải cắt đi để khỏi bị chú ý. Một lọn tóc và tấm ảnh chân dung đen trắng 6×4, chỉ thế thôi, mà tôi gìn giữ nâng niu suốt 30 năm để chờ một dịp tương phùng. Người xưa hẳn đầu đã điểm bạc, nhưng mớ tóc tôi giữ đây vẫn đen mượt…
    Kìa em một lọn tóc thề
    Ru tôi cả một đời mê mãi tìm
    tôi bậm môi đọc mãi câu ấy mà mà nước mắt lưng tròng. Tôi không hiểu biết mấy về thơ, càng không có ý định bình luận tán tụng gì đâu. Bật ra ít dòng tâm sự là để cảm ơn anh, Trần Phan ạ: Anh đã chạm vào nỗi lòng tôi!

    • 11.02.2011 lúc 14:22

      “Có những niềm riêng một đời giấu kín” phải không bác? Vô tình chạm vào nỗi niềm sâu xa mà bác cất giữ đã hơn 30 năm. Cảm ơn bác đã chọn cách yêu thích nhất của mình để đọc bài thơ này, cảm ơn đã dành những tình cảm ưu ái cho Trần Phan và những lời chia sẻ làm cho nó hay hơn cái nó vốn có. “Người xưa hẳn đầu đã điểm bạc, nhưng mớ tóc tôi giữ đây vẫn đen mượt… “Kìa em một lọn tóc thề/Ru tôi cả một đời mê mãi tìm” tôi bậm môi đọc mãi câu ấy mà mà nước mắt lưng tròng”. Em cũng run theo cái tình của bác. Thôi thì nợ bác một ly, gặp nhau bác nhớ nhắc cho em nhớ nhé…

    • ha linh
      11.02.2011 lúc 17:37

      người trọn tình như anh Lý giờ hiếm quá đi!

      • 11.02.2011 lúc 18:16

        Dạ, em cũng đồng ý với chị. Mái tóc của người xưa bác còn giữ mãi đến bây giờ chỉ là cái cớ. Phía sau mái tóc ấy là cả một sự giằng xé, quay quắt…

      • 12.02.2011 lúc 11:00

        TP ơi, đề nghị ghi anh Lý vào sách đỏ😀

      • 12.02.2011 lúc 13:54

        Cách đây mười năm, các nhà khoa học đã công bố là tuyệt diệt rồi. Phát hiện của các bác quả thật làm rung rinh các nhà khoa học và giới bảo tồn. Nhưng em cũng hơi buồn vì nghe nói trên thế giới hình như chỉ còn lại một cá thể này thôi😀

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 20:55

        ( định trêu Robert Lý nên làm cái còm dài ngoằng nhưng sợ vô duyên nên thôi).
        Túm lại chúng ta kiên quyết đập tan mọi âm mưu làm diễn biến anh Lý, bảo vệ anh Lý đến cùng..

      • 12.02.2011 lúc 23:12

        Biết là chọc bác Lý lúc này cũng hơi hơi vô duyên nhưng thấy bác ấy buồn thiu nên thọt cù lét chút chút chơi😀

      • lyvinhhue
        13.02.2011 lúc 16:05

        Hà Linh, Hoài Vỹ, Phay Van
        Ba tên to nhỏ định mần cu Ly

      • 13.02.2011 lúc 16:17

        Chính xác là chị Phay Van và chị Hà Linh “mần cu Ly”, còn em thì chỉ chỏ😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:45

        chính xác là chị em bầy tui định lập phương án đưa anh Lý vào diện được đặc biệt quan tâm, gìn giữ, bảo tồn. Anh sẽ được 3 tầng gác đặc biệt!

      • 13.02.2011 lúc 17:28

        Thôi, cứ coi như chia bác ấy ra 3 khúc. Thế hai chị gác khúc nào?😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:07

        chị được phân công gác khúc đầu rồi, vì cái đầu anh Lý quá thông minh! chị Phay thì nghe nói phải bảo vệ bước chân trường chinh của chàng Robert Lý nên chị ấy dành phần chân nha em!

      • 13.02.2011 lúc 18:30

        Thôi, để cho đều thì chị gác khúc trên gối một chút😀

      • 14.02.2011 lúc 09:59

        Khổ thân bác Lý, đầu năm lò dò vào nhà TP thế quái nào mà giờ lại bị chặt thành 3 khúc?
        Theo sự phân công của chủ nhà TP thì O HL gác khúc giữa, vậy đề nghị đồng chí nâng cao tinh thần cảnh giác, đề phòng bị diễn biến và tự diễn biến, canh phòng cẩn mật đó nhé.

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:34

        Nàng Phay nhầm sao chớ, HL khúc đầu, nàng Phay khúc chân, khúc giữa Trần phụ trách!

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:37

        đúng là nghĩ ngậm ngùi thương bác Lý..một cõi tâm tình mang vào chia sẻ với Trần Phan, những tưởng là chia sẻ khúc nhôi đoạn trường cho lòng thơ thới. Loanh quanh làm sao đầu tiên thì được liệt vào hạt giống đỏ, cực hiếm nhân loại phải bảo vệ, rùi sao đó lại bị chia 3 khúc rồi chúng hắn còn đùn đẩy nhau khúc này khúc kia..huhuhuhu tạ lỗi anh Lý!

      • 14.02.2011 lúc 18:39

        ha linh :

        Nàng Phay nhầm sao chớ, HL khúc đầu, nàng Phay khúc chân, khúc giữa Trần phụ trách!

        Khỏi phải tranh cãi. Khúc ấy hai chị phân công nhau trực. Em đi ngủ đây😀

      • 14.02.2011 lúc 18:41

        Phay Van :

        đề phòng bị diễn biến và tự diễn biến.

        Khe khe, cứ nghĩ đến cái cảnh tự diễn biến mà… khe khe khe😀

      • 14.02.2011 lúc 18:43

        ha linh :

        chúng hắn còn đùn đẩy nhau khúc này khúc kia..huhuhuhu tạ lỗi anh Lý!

        Khà khà, thấy bác ấy đọc thơ mà buồn thiu nên thọc cù lét cho bác ấy cười chơi. Cũng may mà bác ấy không giận.

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 20:07

        cái vấn đề ni thì chị cũng sốt rọt lắm Trần nờ, zón za zón zén đi nhón trên mấy ngón chân để vô coi có anh Robert Ly không coi anh giai có cáu không, dép cắp nách để chạy cho nhanh nếu chàng Robert cầu Gềnh đuổi là chạy đó!

      • 15.02.2011 lúc 09:24

        Chị chịu trách nhiệm khúc quan trọng và ác liệt nhất. Cứ thấy cục cựa là chạy thì làm thế nào? Chết thật!

      • 15.02.2011 lúc 09:26

        Ui, chị HL! Lão Lý chưa xuất hiện mà sao chạy nhanh thế, chờ với, PV cũng chạy đây😀

      • 15.02.2011 lúc 09:28

        Đọc còm của TP và HL buồn cười quá đi😀😀

      • 16.02.2011 lúc 14:34

        Phay Van :

        Ui, chị HL! Lão Lý chưa xuất hiện mà sao chạy nhanh thế, chờ với, PV cũng chạy đây

        Nhiêu đó đủ thấy bác Lý hoành tráng lắm lắm😀

      • 16.02.2011 lúc 14:35

        Phay Van :

        Đọc còm của TP và HL buồn cười quá đi

        Suỵt! Sếp đang phát bỉu. Đề nghị nghiêm túc, không được nói chuyện riêng, không được nhai kẹo cu su😀

  20. N2Y
    11.02.2011 lúc 11:05

    Nắng buồn
    thỏ thẻ với mây
    Lao xao cùng gió
    kéo gầy cơn mưa
    Thôi đừng
    tìm nữa ngày xưa
    Nắng chiều lưng lửng
    Phố thừa xanh xao
    Hứng câu lục bát
    người trao
    Vướng đầu cao ốc
    lao đao phận người
    Lưng chừng
    chênh chếch
    chiều trôi
    Bóng nghiêng đèn phố
    cút côi lặng thầm
    Tìm chi
    một thoáng trăm năm
    Nợ ngàn năm
    rút ruột tằm trả tơ…
    …..
    TP gieo lục bát tuyệt quá! Chị lại sợ loại 6/8 nầy làm dễ lại khó hay!

    • 11.02.2011 lúc 14:24

      Em hiểu cái tình của chị chia sẻ qua bài thơ cảm tác này. Gọi là cảm tác nhưng như mượn rượu giải sầu… Có điều lần sau chị Hai có họa thì cố gắng làm sao đừng để bài họa nó hay hơn bài chính nhé. Buồn đấy!

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 20:49

        Sau này phải lập ra Hội những người khen giỏi, bầu Trần là người sáng lập!

      • 12.02.2011 lúc 23:09

        Khà khà, ngày em còn lúi húi bên Y!360 thì chị Hai (N2Y) là chủ một chiếu thơ hoành tá tràng. Em chẳng phải khen đâu, hay thì bảo hay cho nó vuông chứ biết nói thế nào?

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:22

        thì biết là em khen thật lòng đó chớ, nhưng mà cái phương pháp, cái phương pháp ấy Trần ạ, phải nói đúng ra là cái phương pháp ấy no..no..nó rất đặc biệt, rất là khéo léo, khéo nhưng chân thành..đó đó, hay là ở chỗ đó…

      • 13.02.2011 lúc 15:34

        Chị cứ đó đó, đó đó, chỗ đó đó, đó đó… một hồi làm em tháo mồ hôi cục. Tưởng lộ cái chi chi😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:48

        đấy là nghệ thuật phát biểu trước đám đông đó Trần! làm cho con người ta toát mồ hôi, kinh ngạc, sửng sốt chính là bí kíp!

      • 13.02.2011 lúc 17:27

        Năm mới thấy chị sang hẳn ra😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:05

        thầy giỏi thì trò cũng phải khơ khớ trở lên chơ răng!

      • 13.02.2011 lúc 18:29

        Cái này em nhớ đâu có trong giáo trình?

      • 14.02.2011 lúc 10:01

        Trò HL giỏi nên sáng tạo đó, thầy Trần à.

      • 14.02.2011 lúc 18:37

        Vận dụng sáng tạo à? Nghe sao giống nghị quyết thế😀

  21. 11.02.2011 lúc 11:10

    TP làm thơ lục bát tài hoa quá, mình rất ngưỡng mộ.

    • 11.02.2011 lúc 17:26

      Cảm ơn bác Phay Van đã đọc và yêu thích bài này. Cứ bí chỗ nào xuống dòng chỗ ấy là nó giống thơ chị ạ😀

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 22:01

        chỗ ni có phải gọi là” bán trời không văn tự” không hè?

      • 12.02.2011 lúc 23:06

        Chị đừng có mà nói điêu, có dấu đỏ hẳn hoi đây nhé😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:24

        cái con dấu làm bằng củ khoai em hì hục cắt hôm qua chứ gì, thế cái lọ mực đỏ mượn của chị đâu, sao k thấy trả lại nhẻ?

      • 13.02.2011 lúc 15:32

        Hôm qua thấy bác Phay cầm coi coi, chẳng biết lại để ở đâu rồi. Mượn hủ mực đỏ là nghi lắm😀

      • 14.02.2011 lúc 10:04

        Nào có kịp coi, thấy hay hay vừa cầm xem thì bị bác Lý giựt mất tiêu. Thế ra hũ mực đó là TP mượn của o HL à.
        O HL ơi: cứ bác Lý mà đòi nhé😀

      • 14.02.2011 lúc 18:35

        Hèn chi hôm trước chị qua nhà em xin mấy cái vỏ lựu, hóa ra thế😀

  22. 11.02.2011 lúc 11:59

    Mấy bữa tết tưởng Trần Phan nằm ủ men , ai ngờ đi tận cuối ngày xưa để chiêm bao rồi về gieo u hoài cho cả xóm chiêm bao theo , tay này ghê thật , hắn có khả năng gây bão giữa mùa xuân😛

    • 11.02.2011 lúc 17:30

      He he, uống vô mấy ly là nó văng ra liền. Lạ, thế mà nhiều lúc rặn mãi không ra. Hì hì, cảm ơn chị đã động viên. Cứ theo cái đà [của chị nói] thì TP sắp nổi tiếng khắp thế giới rầu😀

      • 11.02.2011 lúc 18:48

        Hắn về là khách khứa lại ra vào tấp nập , còm dài lê thê . Kinh😀

      • 11.02.2011 lúc 20:52

        Hì hì, TP cũng nhớ bà con quá chừng. Cứ dịp nào bận rộn là y như rằng cứ nhấp nha nhấp nhổm😀

      • 12.02.2011 lúc 09:50

        Lãng mạn như Trần Phan may mà đam mê blog chứ không thì vợ chỉ có mà khóc hết nước mắt . bà xã nhà em cần phải cảm ơn wordpress về điều đó😀

      • 12.02.2011 lúc 13:51

        Thật ra ai cũng thế. Tại nhiều người cứ cố giấu cái lãng mạn ấy lâu ngày nên nó thối um lên. Em thì em chẳng dại, cứ lửng lơ con cá vàng cho nó… tung tăng😀

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 20:48

        đúng rùi, nhất trí với Trần Phan, như vậy sẽ hay hơn bởi mình vừa có khoảng tự do nho nhỏ và sẽ yêu đời, yêu người hơn… (người tức là vợ đó).

      • 12.02.2011 lúc 23:06

        Tưởng chị ủng hộ em cái vụ kia kia, hóa ra lại mở thêm cái ngoặc. Nhưng mà nói trúng quá thì cãi thế nào được😀

      • 13.02.2011 lúc 10:15

        Đúng là tung tăng thật , thỉnh thoảng em nhớ “tung tăng” cho bà con lối xóm được thưởng thức những vần thơ hay nhé

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:25

        thì rõ là phần xác TP ở QN nhưng phần hồn TP chu du mấy chục nước trên thế giới rồi còn gì?

      • 13.02.2011 lúc 15:21

        Nguyễn thị Phương lan :

        thỉnh thoảng em nhớ “tung tăng”…

        Hì hì, cái từ “thỉnh thoảng” này chị phiên phiến một chút nhé. Sướng đâu viết đấy😀

      • 13.02.2011 lúc 15:22

        ha linh :

        phần hồn TP chu du mấy chục nước

        Đầu năm đầu tháng đừng có trù ẻo thế chớ chị😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:49

        trù ẻo chỗ nào? thì chẳng phải là mấy chục nước vô đọc blog TP là gì?

      • 13.02.2011 lúc 17:25

        Nghe chị nói hồn em đi chu du, cứ nghĩ là chị đang viết tiếp “Liêu trai chí dị” của bác Bồ Tùng Linh. Linh nào cũng là Linh😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:04

        vận dụng câu chuyện” thủ giống thủ xôi giống xôi” hay hè, xôi nào chẳng là xôi đúng không em?

      • 13.02.2011 lúc 18:26

        Đâu có, học tập và làm theo bác Đặng Tiểu Bình đấy chứ. “Mèo đen mèo trắng không quan trọng…”

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 22:18

        Ủa chứ em có quen bác BÌnh à, bác này ngày xưa hàng xóm nhà chị đó, ” ra đi” lâu lắm rồi, mà bác đâu có nuồi mèo đen mèo trắng chi mô!
        Mà chị nhớ có lần chị đánh nhau với một tên, bác ra can, chị nói hắn là kẻ thù của chị, bác thầm thì vào tai chị” kẻ thù của kẻ thù là bạn ta”..hê hê có phải bác ni không em nhỉ? hay là bác Bình nhà xế nhà em?

      • lyvinhhue
        14.02.2011 lúc 07:02

        Hầy à, nhớ rùi. Bác ni thích chơi bài Poker và cờ tướng, mà chơi dở ẹt. Có lần bác í rủ tui đấu cờ tướng, nể người tuổi tác, tui cũng nhượng vài phân. Chẳng dè bác í xấu tính, cứ mỗi lần chém quân của tui, lại vừa vỗ chát lên đầu quân cờ vừa quát: “Mịa, chết cha mày chưa!”. Tính tui cũng nóng, trao đổi vài lượt, tui lừa dồn bác í vào thế bí, vô phương cầm cự. bác í ngồi chết lặng vì tức, chừng đó tui mới vỗ chát lên đầu đại tướng bác í, dõng dạc quát lại: “Mịa, mày cũng chết cha mày vậy hè!”. Bác í cú lên: “Ê, mày nhỏ mà hỗn!”. “Ê, bộ bộ chỉ nhớn mới có quyền hỗn à?”. Hê hê!

      • 14.02.2011 lúc 10:07

        Đề nghị bác Lý xây nhà gấp gấp! Bác viết hay kém gì TP.

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 13:56

        à nhớ rồi anh Lý, cái lần nớ trời thì mưa dăng dăng, anh Lý đang ngồi tẩn mẩn giở lọn tóc đen huyền ra đếm đếm, thì bác nớ gọi anh chơi cờ, em lại phải tỉ mẩn gói gém mớ”xuân xanh” ( ý thơ TP) cho anh đó anh nhớ không, mà anh lại còn lườm lườm bẩu:” mày làm mất sợi nào tao uýnh mày chít!”, em run quá ngồi ôm khư khư cho anh, nàng Phay đi qua bảo đổi cái kẹo mút, cái xe chi chi em cũng nỏ chịu. Bác nớ với anh đánh với chắc một hồi rồi thì hình như bác nớ lại thua( thua là cái chắc, đâu cứ tưởng mày râu là thắng anh Lý nhẻ!), bác cáu quá đòi giật bộ cờ tướng của anh Lý, bác ấy nói ” tau với mi chừ chia lại địa phận nha, bàn cờ đặt mô là hắn thành của tau”, bác ấy cậy thế có cục than nên vẽ cái ngoằng sang cả phần anh Lý, lại còn lăm le giật bộ cờ, nhưng khi nớ có Trần Phan mũi thò lò chạy qua anh Lý giả vờ:” ua cái thằng nớ nước mũi lạ hè!”, bác nớ tưởng thật ngoảnh sang chỗ Trần Phan, anh Lý tức thì co giò nhảy xuống chạy một mạch, bác nớ to béo nỏ chạy được vì ỉ to nên không luyện tập chi, anh Lý thì thường xuyên luyện chưởng nên chạy nhanh, đuổi được 2 bước thì bác mệt quá, lủi thủi quay về, miệng lầm bẩm” cái thằng nhỏ nhỏ rứa mà khun gớm, tau thua, tau thua!”…Anh Lý chạy biến đi một lát quay về thì mang theo bó hoa cho nàng Phay, bịch kẹo mút cho Trần lại còn dặn:” mi chịu khó lau mũi đi cũng đẹp chai chơ bộ”, rồi quay qua em thì anh Lý giật phắt cái bọc kỉ niệm và ngoay ngoảy đi nỏ cảm ơn chi hết mới tức khí chơ!Nhưng mà chừ em lớn thì em hiểu là khi nớ anh Lý cảm động quá chừng vì cái bọc nguyên vẹn…

      • 14.02.2011 lúc 14:30

        Lại nói chuyện TP được bọc kẹo mút không chịu chia, o HL đành dùng vũ lực toan giựt, nhằm thực hiện sáng tỏ cái câu lấy của nhà giàu (TP) chia cho nhà nghèo (PV), ai ngờ hắn co cẳng chạy, vừa chạy vừa la làng, vừa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
        HL rượt đuổi được trăm bước bèn ngồi bệt xuống đường để… thở. Nhờ thế mà TP thoát thân.
        Muốn biết sự thể thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 16:41

        bỗng dưng trời tạnh mưa, ánh dương huy hoàng trải khắp mặt đất,nắng chiếu rọi vào cái cổ gầy gò của HL nóng ấm làm nàng ta tỉnh giấc. Ôi trời nắng lên đẹp quá! vừa lúc đó, có tiếng khe khẽ” Nì em cho chị kẹo nì”, ngoảng sang thấy hóa ra Trần Phan mũi dãi bên vắn bên dài, bên còn vương trên má, nhỏn nhẻn cười cười giơ ra cái kẹo mút dở, lòng cảm động dân tràn, HL vuốt má( bên nỏ có chi ấy nhé) và dịu dàng:” thôi chị ngắm là đủ rồi, ui chời ngọt quá, xơm quá, ừ bé đưa sang chị Phay bên tề tề, đó đó cái O mặc áo thun cộc tay, dáng dây dây đang đọc sách đó!”, Trần tức thì ngoen ngoẻn chạy đi…Bên tê, anh Lý vừa đi vừa cười cười zui zui nhắm hướng nàng Phay…

      • 14.02.2011 lúc 18:19

        ha linh :

        ”kẻ thù của kẻ thù là bạn ta”..hê hê có phải bác ni không em nhỉ?

        Thì còn ai vào đây nữa? Bác ấy cứ khen chị phơi phới. Gớm, người đâu thơm thế😀

      • 14.02.2011 lúc 18:21

        lyvinhhue :

        “Ê, bộ bộ chỉ nhớn mới có quyền hỗn à?”. Hê hê!

        Hầy dà, thế thì hỗn quá hỗn quá. Nói đại, trúng ai thì trúng😀

      • 14.02.2011 lúc 18:24

        Phay Van :

        Đề nghị bác Lý xây nhà gấp gấp! Bác viết hay kém gì TP.

        Trần Phan rất khoái chí vì cái nhà dột ướt mem này lại được nhiều cao nhân chiếu cố tới thăm, tàng long ngọa hổ trùng trùng. Kha kha, mình chọn đất đúng thế “tả thanh long, hữu bạch hổ, tiền chu tước, hậu huyền vũ”

      • 14.02.2011 lúc 18:27

        ha linh :

        rồi quay qua em thì anh Lý giật phắt cái bọc kỉ niệm và ngoay ngoảy đi nỏ cảm ơn chi hết mới tức khí chơ!Nhưng mà chừ em lớn thì em hiểu là khi nớ anh Lý cảm động quá chừng vì cái bọc nguyên vẹn…

        Thật ra là bác ấy nói với em là tuy còn nguyên nhưng lại có mấy con chí (chấy). Chắc chắn là trong lúc giành giật thì nó đã từ tóc chị Hà Linh rớt xuống😀

      • 14.02.2011 lúc 18:30

        Phay Van :

        HL rượt đuổi được trăm bước bèn ngồi bệt xuống đường để… thở. Nhờ thế mà TP thoát thân.

        Chị kể trật lất, không phải là ngồi bệt. Định nói nhưng mà nhạy cảm quá nên thôi😀

      • 14.02.2011 lúc 18:32

        ha linh :

        Bên tê, anh Lý vừa đi vừa cười cười zui zui nhắm hướng nàng Phay…

        Chỗ này gay cấn hè. Nhứt định là tèng téng teng rồi😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:32

        tự hào là người có chí lớn, có chí lớn mới làm nên sự nghiệp, k có chí làm sao xây nên cơ đồ hả iem!

      • 14.02.2011 lúc 18:36

        Mà là chí cồ nữa mới oánh xà lách chớ😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:46

        Bác muôn vàn kính yêu đã dạy” có chí thì nên, có công mài sắt có ngày nên kim”, chị sức hèn bé mon, liễu yếu thân gầy chỉ xin có cái chí be bé thôi, chí cồ xà loách nhường Trần sức trai phơi phới, dời non lấp bể!

      • 14.02.2011 lúc 18:52

        Chị cứ khiêm tốn mãi! Rõ ràng là em thấy hai con chí cồ to oánh xà lách rớt từ tóc chị xuống cái gói của Robert Ly còn gì😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 20:04

        ua chầu chầu, trước nghe nói chân lý là cái lý có chân, chừ nghe nói ý chí lại cũng có chân nốt thì nghe chừng chúng ta đang ở thời đại huy hoàng của triết học rùi! nì mà đừng có loàng quàng kéo dài cái vấn đề triết học đó nha, đau đầu lắm, chúng ta k cần thêm bởi chúng ta có triết học đỉnh cao nhất rồi!

      • 14.02.2011 lúc 20:26

        Ui chời! Đọc còm cả một đoạn dài của HL, LVH, TP, PV mà bùn kừi quá.:D

      • 15.02.2011 lúc 09:25

        ha linh :

        chúng ta k cần thêm bởi chúng ta có triết học đỉnh cao nhất rồi!

        He he, câu này hay đếch chịu được😀

      • 15.02.2011 lúc 09:27

        Hà Bắc :

        Đọc còm cả một đoạn dài của HL, LVH, TP, PV mà bùn kừi quá.:D

        Chị kừi gì mà cả một rổ răng😀

  23. 11.02.2011 lúc 22:31

    Bài thơ thật tuyệt !
    Mình thích kiểu tách ghép ngữ nghĩa và ngắt dòng này của Phan.
    Hình như thời gian trôi chậm lại!

    • 12.02.2011 lúc 13:38

      Hì hì, cảm ơn bác đã yêu thích. Lâu lâu thả chữ chạy rông một chút cho nó vui😀

  24. Small
    12.02.2011 lúc 08:53

    Năm mới chúc anh TP mạnh khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống! nhân tiện đây em cũng chúc wordpress năm nay ko gặp trục trặc gì, nhất là gửi comment để em còn được giao lưu thường xuyên với anh TP nữa, hehe

    • 12.02.2011 lúc 13:42

      Cảm ơn lời chúc của cô Mo nhé. À, mà cũng nhân tiện cho anh hỏi là wp nó có trục trặc comment thật à? Anh thấy nó vẫn chạy ro ro và mọi người bình loạn tưng bừng có sao đâu?

      Hì hì, đừng dùng từ “được giao lưu” mà thành ra khách sáo mất. Vui nhé em!

      • Small
        14.02.2011 lúc 08:20

        Cái này em cũng thắc mắc nhiều lần rồi đó. Một dạo em gửi comment cho các blog rất khó khăn, gửi hoài mới được, nhưng riêng blog của anh và anh Ct thì ko hiểu sao em ko gửi được. Em ko biết là do trục trặc từ máy em hay từ WP nữa. Nhiều khi còm rất dài, rất hay nhưng gửi mãi ko được, tức ơi là tức…

      • 14.02.2011 lúc 18:09

        Chà, bực mình hè. Hay là cái computer em đang dùng là cái máy đực? Em đổi sang dùng cái máy cái để gửi còm vào trang của anh xem sao. Bảo đảm chạy ro ro😀

        Hì hì, nói vui thôi đấy nhé. Em nói làm anh tiếc hùi hụi mấy cái còm “rất dài, rất hay nhưng gửi mãi ko được”.

  25. 12.02.2011 lúc 11:02

    Đề nghị TP gom thơ lại in sách rồi tặng bà con cái coi😀

    • 12.02.2011 lúc 13:48

      Khà khà, bác oánh giá em hơi bị cao. Khoái chí thì em phết một đôi câu thôi bác ạ. Với em, văn chương chữ nghĩa chỉ là một cuộc rong chơi. Cứ lúi húi phủi lủm cho nó sướng, bác mà dọn lên mâm lên bát là nó đâm tào lao liền😀

      • ha linh
        12.02.2011 lúc 22:00

        đúng là con cháu Thánh Gióng, ” không màng danh lợi!”..

      • 12.02.2011 lúc 23:04

        Chẳng màng danh lợi, viết xong bài thơ là bay véo lên… đọt tre ngồi😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:29

        có tinh thần tự giác, tự chủ, tự cường, tự lập, tự tin, tự động…rứa là tốt!
        Biết rằng mình có chỗ trên ngọn tre thì tự lên ngôi chứ k phải tổ chức đưa đón chi cả, vậy là tiết kiệm chi phí và rất đỡ công mọi người vận động này nọ.
        đúng là cháu ngoan của Bác!

      • 13.02.2011 lúc 15:24

        Chà, nghe chị nói thấy mình có triển vọng gớm hè😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:03

        để trả lời cái còm ni phải sang tận nhà bác THD copi chỗ ni về cho Trần coi mà tự tin vào bản thân mình nhưu là một ngôi sao sáng trên thi đàn VN: ” “Trong lịch sử phát triển lâu dài và liên tục, trên thế giới hiếm thấy một dân tộc nào lại có một thời đại thi ca cao vọng và sang trọng của các thi sĩ từ bậc đế vương đến nhiều tên tuổi trên các lĩnh vực đời sống xã hội ở nhiều triều đại như đất nước Việt Nam

      • 13.02.2011 lúc 18:23

        Chà chà, bác PHD lớn tiếng nhẩy. Thế thì việc gì mà mình không tự hào hè. Tự hào phát đêeeeee…

      • 14.02.2011 lúc 10:09

        Nhưng mình muốn được có một tập thơ của TP do chính tác giả đề tặng cơ.

      • 14.02.2011 lúc 18:11

        Vậy thì bác ráng sinh nhật lần thứ 201 của em, em sẽ xuất bản rồi ký tặng rẹt rẹt luôn. Hì hì, em đã nói rồi, văn hay thơ em thực sự không nghiêm túc mấy đâu. Chỉ là một cuộc rong chơi đầy ngẫu hứng thôi mà😀

      • ha linh
        14.02.2011 lúc 18:30

        nhắn nhủ ngôi sao tương lai là kí thì kí bằng tay chứ đừng có mà rẹc rẹc bằng máy đó nhe!

      • 14.02.2011 lúc 18:54

        Ngôi sao đang sáng chứ tương lai đâu mà tương lai. Nhắc mãi mà cũng quên. Chán bỏ pú😀

      • ha linh
        15.02.2011 lúc 12:53

        Ủa sáng thiệt rồi hả, thiệt rồi hả? chị đâu biết đâu, chị cứ nghĩ đã gọi là ngôi sao sáng trên bầu trời thì phải sáng lòe sáng loẹt chớ, sáng chói mắt chớ..chứ lập lòe lập lỏe vậy chị tưởng đang quá trình xây dựng…? lần sau rứa phải chú thích là tui đang tỏa sáng cho chị biết hầy!

      • 16.02.2011 lúc 14:32

        Sáng từ lâu rồi mà bây giờ mới hỏi à thế à. Chán ốm!

  26. 12.02.2011 lúc 14:53

    Chu choa mê man còm, đọc tê cả người.
    Bài thơ ngọt, đọc thun thút.

    • ha linh
      12.02.2011 lúc 21:59

      nghe nói đọc thun thút lại nghĩ ra cảnh TP đang “bón” thơ cho anh VCH! vì nghe mọi người hay nói là ” ăn thun thút”!

      • 12.02.2011 lúc 23:02

        Bác ấy to con, chị nói thế bác ấy vật phát chết giờ😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:16

        khổ chị k hiểu sao chứ những từ giàu hình tượng vô óc rồi thì k ra được.
        Chừ tự nhiên cứ nghĩ đến ăn thơ thun thút!

      • 13.02.2011 lúc 15:25

        Thôi, chị mút thơ kiểu ấy trông gớm chết😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:50

        chị có dùng từ thun thút để chỉ hành động đọc thơ mô!
        Nhưng chị nói” đút cho thằng TC ăn nó ăn thun thút!”

      • 13.02.2011 lúc 17:22

        Em cứ nghĩ là chị mút thơ😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 18:00

        thôi sếp ạ, sếp cứ bắt bẻ tui thế cho khổ hè!
        cho chị HL lên thớt bằm chan chát!

      • 13.02.2011 lúc 18:20

        Khe khe, đầu năm chọc cho thiên hạ chửi lấy hên mà chẳng ai chịu chửi cho. Thiệt là bực mình quá đi😀

    • 12.02.2011 lúc 23:02

      @ bác Văn:
      Khà khà, sướng! Được cả quyển lục bát Văn Công Hùng khen thì chắc là em sắp nổi tiếng đến nơi. Phải chuẩn bị trước bài diễn văn mới được😀

  27. 12.02.2011 lúc 21:10

    Thơ hay thật hả em. Để chị sửa 4 câu đầu, chắp thêm khúc giữa và làm tiếp xem sao nhé.

    Anh tìm em cuối ngày xưa
    Cõng xuân xanh dạo mây mưa đất trời.
    Buồn thương em chịu thật rồi
    Anh còn đâu nữa phận đời cô đơn.
    Để thênh thang gió cũng hờn
    Cho mưa gầy guộc đường trơn lối về
    Tìm em suốt một đời mê
    Vẫn quay quắt lọn tóc thề ngày xưa
    Soi tình em giữa ban trưa
    Gom hanh hao gói cho vừa chiêm bao
    Cò bay liệng cánh lao xao
    Có hay anh nhớ em vào chiều xuân
    Đâu rồi một bóng tà huân
    Lẻ loi côi cút bên trần gian say
    Trời buồn gửi nắng trong mây
    Anh buồn gửi cuộc tình này vào thơ.
    Ru em biết đến bao giờ
    Ru em với những đường tơ của lòng
    Bao giờ trời hết bão giông
    Thì anh mới dứt tơ lòng ngày xưa…

    • 13.02.2011 lúc 15:38

      Hì hì, cứ như nước tháng mười😀

      • 13.02.2011 lúc 15:47

        Chị nghe nói “tháng tám mới là tháng mưa sa lụt lội” mà😀

      • 13.02.2011 lúc 16:16

        Đấy là chị nói theo mấy nhà tràng an học😀

  28. ha linh
    12.02.2011 lúc 22:05

    Tôi tìm em
    cuối ngày xưa

    Gom xuân xanh

    gói cho vừa chiêm bao

    —————
    Hayquá cơ, không biết tối ni có ai ném cho tui “gói”” xuân xanh” vào “chiêm bao” không đây, có ném thì ném nhè nhẹ chứ đừng liệng cái uỵch làm ai bên tui thức giấc lại đâm ra không hay hè!Định tối ni chiêm bao thấy đang ăn bánh chưng nhưng đọc thơ Trần lại nghĩ vẩn vơ…

    • 12.02.2011 lúc 23:03

      Chà chà, cái đoạn nghĩ vẩn vơ này cực kỳ nghi hĩm😀

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 11:32

        Đúng Trần ạ, thơ Trần không những hay mang đến những thăng hoa về tâm hồn cho bạn đọc mà còn có tác dụng chiêm tinh!
        Tối qua chị mơ thấy làm sao mình bị ế chẳng ai lấy, lo toát mồ hôi hột, rồi tự nhiên có ông mô đá cho một phát vào chân, tỉnh dậy thấy có một cu nhớn với 2 tên bé xung quanh..thế là yên tâm…khỏi phải đi tìm ở cuối ngày xưa!
        Ui chời, lần sao làm thơ chi thì làm, chơ bắt con người ta mơ thấy ế chỏng gọng sợ quá!

      • 13.02.2011 lúc 11:57

        May O Linh viết là “ông mô đá cho một phát vào chân..”, chứ nếu viết là “ông Mô đã cho một phát vào chân…” thì gay go hung…

      • 13.02.2011 lúc 15:28

        @ chị Linh:

        Đọc đi đọc lại đoạn “rồi tự nhiên có ông mô đá cho một phát vào chân, tỉnh dậy thấy có một cu nhớn với 2 tên bé xung quanh” mới hiểu được cái ẩn ý sâu xa “rồi tự nhiên có ông mô đá cho một phát vào chân, tỉnh dậy thấy có một cu nhớn với 2 tên bé [tròn tròn]😀 xung quanh“. Khổ, cứ ẩn dụ thế đau hết cả đầu.

      • 13.02.2011 lúc 15:29

        moterangrua :

        chứ nếu viết là “ông Mô đã cho một phát vào chân…” thì gay go hung…

        Coi như em không thấy gì hết nhé

      • ha linh
        13.02.2011 lúc 16:51

        hề hề hề chỗ ni là bắt bẻ hè, cu nhón là Anh Sam, 2 cu bé là CS và TC đó chớ!

      • 13.02.2011 lúc 17:21

        Thế mà em tưởng chị nói cái chi chi😀

  29. 13.02.2011 lúc 15:41

    Trần Phan :
    Coi như em không thấy gì hết nhé

    Chị cũng không thấy gì hết trơn😀

    • 13.02.2011 lúc 16:14

      Thấy chị tủm tỉm là biết thấy hay không liền hà😀

  30. Small
    14.02.2011 lúc 08:22

    Hôm nay ngày tình yêu rồi, chúc anh TP và chị nhà vui vẻ, ấm áp bên nhau nhé!🙂
    Viết 1 bài thơ tặng chị nhà thay cho socola thì tuyệt vời hơn đó anh à!

    • 14.02.2011 lúc 18:17

      Cảm ơn cô Mo nhé. Chúc một ngày va-lung-tung thật thú vị hén😀

  31. 14.02.2011 lúc 09:36

    Tết người ta mở chiếu xì ách, tiến lên. Bác lại đi mở chiếu thơ. Chán hơn con gián😀

    • 14.02.2011 lúc 17:07

      Cái này người ta gọi là đánh lạc hướng. Chú chẳng hiểu gì cả😀

      • 14.02.2011 lúc 18:15

        Khà khà, anh em mình cưa gần hết chai rượu mà nó không biết. Suỵt!

    • 14.02.2011 lúc 18:14

      Thuận Phong :

      Bác lại mở chiếu thơ. Chán…

      Chú củ hành bỏ mẹ. Đấy là để có cái viết báo cáo thế thôi😀

  32. 14.02.2011 lúc 09:41

    Hôm nay ngày lễ tình yêu
    Chúc hai em với bao điều ước mong
    Hát ru khúc hát của lòng
    Trăm năm hạnh phúc ấm nồng tình yêu.

    • 14.02.2011 lúc 18:12

      Cảm ơn lời chúc của chị thật nhiều. Ngày hôm nay cố mà vơ-lung-tung😀

      • 14.02.2011 lúc 20:29

        Chị cứ tưởng ngày hôm nay em cho phép mình “vợ-lung-tung” chớ.

      • 15.02.2011 lúc 09:16

        Suỵt, chị nói nhỏ nhỏ chút😀

  33. Anchay
    21.02.2011 lúc 23:04

    Thơ hay quá à!

    • 22.02.2011 lúc 13:40

      Cảm ơn bạn hén! Nổi hứng nên quăng chữ chơi. Không chửi là may lắm rồi😀

  34. Anchay
    22.02.2011 lúc 19:51

    Hay thiệt mà! Giống như xem tranh thêu chủ đề mùa thu đông của XQ vậy.

    • 22.02.2011 lúc 20:31

      Vui mừng đón bạn quay trở lại với tranphan’s blog. Lâu lâu ghé chơi nhé. Anh em, bạn bè ở đây như người trong nhà. Cứ trao đổi thỏa mái. Cảm ơn bạn đã có lời khen và có một sự so sánh thú vị. Phan mỗ chỉ xem thơ như một cuộc rong chơi, không gắn bó mà cũng chẳng có chủ ý làm. Thích thì đánh đu một chút cho vui😀

  35. muahemua
    01.03.2011 lúc 12:37

    em đứng ở cuối ngày xưa
    yêu thương
    hờn giận
    gom vừa lòng tay
    chiều đông giớ thổi mây bay
    lỡ tay rơi xuống
    ngày nay vẫn tìm …

    • 01.03.2011 lúc 13:50

      chiều đông gió thổi mây bay
      lỡ tay rơi xuống
      ngày nay vẫn tìm…

      Những câu cảm tác rất hay, cảm ơn muahemua nhé!

  36. 01.04.2011 lúc 13:02

    Em thích bài lục bát này quá anh ạ! Mỗi khi bắt gặp một bài thơ hay là em thấy sướng lạ, hihi. Em cảm ơn anh!

    • 01.04.2011 lúc 13:46

      Được cô Cỏ khen đúng là sướng đứt đuôi con nòng nọc. Anh vẫn đọc đều trên blog của Cỏ và không bỏ sót một bài nào. Có điều ít xuất đầu lộ diện bởi một lẽ là cái gì nó phê quá thì thường không nói được😀

      • 01.04.2011 lúc 19:48

        He he, em nghe từ “phê” này quả là quá Đã, hihi

      • 01.04.2011 lúc 19:59

        Không phải khen em đâu. Trước là “Chạm miền yêu thương”, “Trăng ca”,… và bây giờ là “Cỏ hát”. Lục bát cách tân ở vần gieo của cô Cỏ rất huyền ảo và đạt đến độ xuất thần. Phê đếch chịu được😀

  1. 16.02.2011 lúc 14:27
  2. 12.04.2011 lúc 14:28
  3. 27.05.2011 lúc 09:00

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s