Đời phấn…

  • Trần Phan

.

Đứa bảo là ngay, kẻ gọi tròn

Già thời nhọn hoắc, trẻ thời thon

Đời đen, mãi miết vòng thua được

Phận trắng, say sưa chuyện mất còn

Mài đít anh hùng, mơ lấp bể ..

Gọt đầu quân tử, mộng dời non

Đâu hay biển rộng sông dài quá

Một luống cày sâu, xác đã mòn…

.

.03/2010

.

  1. 16.03.2010 lúc 08:18

    Út póc tem “cục” đường này cái nà! Dạo này anh Phan lấn sân nha! Thi phú liền tù tì nha! Tiu rùi chị Thảo ơi!

    • 16.03.2010 lúc 08:28

      He he, cái gì mà lấn sân lấn vườn chớ. Chả là hôm qua, trao đổi chuyên môn với một đồng nghiệp, thấy cục phấn nên nghĩ tới cục đường này thôi mà. Ủa, mà sáng nay không mần chuyện gì hả?

    • Dạ Thảo
      18.03.2010 lúc 23:55

      Hic, chị mới tiu nè! Chứ còn em với ảnh đúng là “trai sắc”, ý nhầm…trai tài, gái sắc. Dạo này lẩm cẩm quá! Có nhiêu cũng nhầm!

      • 19.03.2010 lúc 09:03

        Hớ hớ, nói nhầm đâm ra lại hay. Trai sắc! He he, câu nói… hay quá. “Tài” thì chắc chắn là nói xạo nhưng “sắc” là nói thiệt đây. Sướng rung rún! He he.

  2. Nguyễn Thuận Phong ^SGK^
    16.03.2010 lúc 10:03

    Từ ngày Hồ Xuân Hương mất đi, tưởng không ai làm thơ kiểu này nữa. May quá, nay có Trần Thị Phan xuất hiện^^
    Gửi tặng anh Phan bài thơ “Vịnh quả chôm chôm” nè, đọc xong có… thèm không?
    Vịnh quả chôm chôm
    .LÊ ANH VŨ (Bà Rịa – Vũng Tàu)
    Thân em da dẻ lún phún… chông
    Trong trắng, ngoài lông, vỏ em hồng
    Lúc nhỏ kiến sâu thèm đeo bám
    Khi già ong bướm khoái đưa đong
    Vạch ra – nước rỉ, nhô toàn thịt
    Khép lại – sần sùi, nhám những lông
    Cùi ngon, nước ngọt, thơm lại bổ
    Ai mà chẳng khoái, có đúng hông?

    • 16.03.2010 lúc 11:15

      He he, bài thơ thật vui. Cảm hơn chú Ku. Đúng là thèm thật đấy! He he.

      Nói thêm một chút: thật ra, bài thơ của Anh Vũ đọc thì suôn nhưng vì được làm theo luật thơ Đường nên nếu xét về mặt này thì sai cả Niêm lẫn Luật. Không hề gì, bài thơ đúng là rất… gợi cảm. He he.

  3. 16.03.2010 lúc 10:16

    Bài thơ thật hay và giàu ý nghĩa. Nghĩ cũng thương “Đời phấn”, nhưng xác phấn mòn mà để lại cho hậu thế anh hùng và quân tử thì còn chi hơn.

    • 16.03.2010 lúc 11:18

      Cảm ơn anh Đức đã chia sẻ. Mong rằng sẽ được giao lưu thường xuyên và được đọc thêm nhiều truyện cực ngắn như “Gã điên” của anh.

  4. Ta Quang Vũ
    16.03.2010 lúc 13:31

    Không ngờ Vũ nhọ lại đuợc kết giao với “kẻ sĩ” đa tài này, thật hết lòng nguỡng mộ. Hết sức tâm đắc.

    • 16.03.2010 lúc 14:02

      He he, dù biết là móc họng nhưng cứ nghe khen thì tội gì mà không… sướng cái đã rồi từ từ nói chuyện cái từ trong cái ngoặc kép của ông. Hơ hơ, ông móc cái ngoặc kép mà tui cứ tưởng là hàm râu… sư phụ mà ông đã công phu tỉa tót chớ. Hế hế. Hôm trước tui thấy ông rầm rầm rì rì rất chi là lãng sờ mạn với cô Thảo. Suýt chút nữa là bắt được quả tang. He he.

  5. mien
    16.03.2010 lúc 16:42

    Vịnh quả bong bóng
    (Họa bài Đời phấn của Trần Phan)
    Khi to khi nhỏ có khi tròn
    Khi cứng khi mềm khi lại thon
    Đen trắng tùy da châm sẽ xịt
    Nhỏ to theo giống nắn là còn
    Thủ đô Hà nội nhiều mà đắt
    Tỉnh lẻ Miền trung ít lại non
    Du lịch, tham quan thường thích nận
    Nận qua nận lại vẫn không mòn.
    (Viết lang khang lạc địa cho vui chứ không trúng trật chi mô TP thông cổm)

    • 16.03.2010 lúc 17:02

      He he, “đời phấn” được họa bằng “Đời… bong bóng” của bác vui quá. Em khoái cái loại bong bóng “khi cứng khi mềm khi lại thon” mà “nận qua nận lại vẫn không mòn” của bác ghia gúm (từ này em mới học). Bác chịu khó chỉnh sửa một tí nữa là em bảo đảm là có công ty sẽ mua lại bản quyền để làm quảng cáo ngay. Tha hồ kiếm tiền. He he, chiêu này mà thành công là bác phải đãi em mấy be đấy nhé.

      • mien
        16.03.2010 lúc 17:47

        MÌnh định trau chuốt thêm một chút nhưng sợ rằng các PGS-TS của cái trường chi đó cướp mất bản quyền thì mất công đi kiện tụng vợ con nó la rầy TP à.

      • 18.03.2010 lúc 13:22

        Kiện cái gì mà kiện. Có em làm chứng cho… cả hai. He he, be của bác cũng như be của em. Đằng nào cũng phải… rót cả. He he.

  6. Dạ Thảo
    18.03.2010 lúc 23:52

    Qua nhà anh Phan hoài, rình rình hoài, mà hổng biết nói làm sao. Chỉ biết đọc xong bài thơ thì ưng cái bụng thôi. Thơ Đường, em… ngại lắm, hổng biết làm mà cũng hổng biết bình. Hehehe… Anh thiệt đa tài! Thôi Út ơi! Chuyến này chị về cất hết bút mực! Hehehe… Ý, mà sau này nhà thơ Trần Phan có lên tidi, chị em mình cũng có cái khoe hàng xóm “ông đen đen, lùn lùn, ốm ốm, tài tài đó là anh tui đó”. Chạy…

    • 19.03.2010 lúc 09:15

      Á à! Cái dụ rình rình cục đường đen này nghi lém à. Hèn chi mấy cây xoài nhà Phan ra quả nào mất quả ấy. Đứng lại đó, xòe tay ra coi. He he, còn… miếng nào hông?

      Hê, cô Dạ Thảo này miêu tả gì mà phát ớn.

  7. Nguyễn Thuận Phong ^SGK^
    19.03.2010 lúc 07:26

    Tiếc là ổng có dzợ rùi chứ không thì… mệt thiệt. Mấy em chân dài chân ngắn xếp hàng từ ĐH Qui Nhơn tới Ghềnh Ráng đấy chứ!
    Ôi, phận đào hoa thiệt sướng thay!

    • 19.03.2010 lúc 09:25

      Chú Ku coi bộ gành Quy Nhơn hè. Khi nào chú vào, anh sẽ đưa chú lên lớp dự giờ và giới thiệu: Ku tuy nhỏ nhưng mà rất lớn! (Ý của anh là chú tuy trẻ tuổi nhưng chí lớn). He he, anh là anh thương chú nhất đấy. Sướng nhé!

  8. 19.03.2010 lúc 11:38

    Anh Phan này! Mới hôm bữa nói là thương Út nhất. Thế mà nay lại đi thương anh Phong nhất. Ko được ko được. Út phải nhất cơ!

    • 19.03.2010 lúc 12:00

      He he, Út chạy về làm nũng với mẹ xong rồi đó à? Ý của anh là anh thương chú Ku nhứt bàn nhậu còn thương Út là nhứt băng nhóm. He he. Hiểu hông?

  9. 20.03.2010 lúc 21:32

    Đọc thơ thầy Phan tui thấy dzui thiệt. Tăng cường sáng tác nhé thầy!

    • 21.03.2010 lúc 11:05

      Cảm ơn bạn hiền! Lúc nào buồn tay viết quấy quá cho vui và cũng chẳng biết gọi nó là gì. Hì hì, có thể bạn không tin nhưng TP đang nói thật đấy.

      Cuối tuần vui vẻ nhé!

  10. pham diep
    20.03.2010 lúc 22:37

    Thầy. quả là một người đa tài.Bạn bè bảo là một người bí ẩn

    • 21.03.2010 lúc 11:10

      Hì hì, cứ nói quá lên làm tôi tưởng thật thì khốn. Mà tôi ăn nói văng mạng, có gì mà bí với ẩn hè?

  11. N2Y
    21.03.2010 lúc 12:34

    “Cục đường bộ”chị hai thua!
    Viên phấn viết bảng
    “Đứa bảo cứng tay kẻ cho tròn
    Già thời cục ngũn trẻ dài thon” Hehe
    —-
    Góp vui tí thui ,chị hai dzìa! nghen

    • 21.03.2010 lúc 15:27

      He he, bà chị hai của mình thiệt là thâm. Trẻ thì đúng là dài thon còn già thì để em hỏi bác Miên xem có cục ngũn không. Hà hà…

  12. N2Y
    21.03.2010 lúc 16:25

    Ê! Đừng có nghĩ “đúng” rùi bỏi “bậy” nghen? (Thầy Phan dạy bao năm có cục phấn nào càng viết càng dài ko?)- Đừng hỏi khó bác Miên tội nghiệp bác!- Hehe!

    • mien
      22.03.2010 lúc 06:04

      Xem cái vòi con voi rồi biết, nghe mấy bậc xư huynh bảo rằng như mấy thằng cha say dziệu ấy.

      • 22.03.2010 lúc 08:14

        Sao bác này cứ nói lòng zòng thòng vậy hè? Em hỏi bác là bậc trưởng bấu (bối), bác đã không chịu chỉ điểm thì thâu, còn chỉ mấy ông sư huynh nào của bác nữa. Thiệt là mệt. À, mà cục phấn thì liên quan gì đến vòi con voi rồi “thằng cha say dziệu” vậy cà? Chết thật, bác này kàng nói kàng khó hỉu. Ka ka.

    • 22.03.2010 lúc 08:10

      Gửi chị hai N2Y:

      Nghe tiếng cười he he của chị là em biết chị đã xuống tới chân núi. Nhiệt liệt chúc mừng đồng chí chị hạ sơn và tái xuất giang hồ. He he, đúng là như vậy mà, em viết thì nó có cụt nhưng không có “ngũn”. He he, ấy thế mới phải hỏi thêm bác Miên cho chắc. He he.

  13. N2Y
    22.03.2010 lúc 07:42

    Hehe! Cái vòi con voi cố tìm thức ăn! (hiểu!) Còn mấy khứa lão say dziệu…( hổng hiểu!) (Tỷ lệ nghịch thì có!) Haha!

    • 22.03.2010 lúc 08:19

      He he, em thì em chả hiểu gì sất. Cái gì mà cái vòi con voi tỷ lệ nghịch với “say dziệu”? Đề nghị hai đồng chí giải thích rõ! Không giải thích là cất hết rượu à.

    • Mien
      23.03.2010 lúc 16:17

      Xư tỷ N2Y và TP à, cái thuở Miên còn ở trên xứ cao nguyên thấy cái vòi con voi nó lúc la lúc lắc chán lắm chứ không được hoành tráng như cục phấn viết bảng đâu. Cái vòi con voi được cái là nó to chứ da nó nhăn nheo và trông có vẻ mềm xèo như cái đồ của thằng cha say dziệu ấy, chán lắm. Còn cái thằng ch xay dziệu à, Ôi giời ơi! ngày xưa chưa có bia bọt phong phú như bây giờ, toàn là dziệu cần, dziệu quốc nủi mỗi lần nhậu là một lần chết. Khi đã xay dziệu dzồi thì cái ấy nó lắc la lắc lư chả khác chi cái vòi con voi cả, thậm chí trông dzất tội nghiệp và nhỏ bé hơn mà thôi. Vậy đó chơ có chi mô!!!!!

      • 23.03.2010 lúc 16:48

        Bác lày ní nuận chả hợp ní mấy. Trần Phan không phục. Cái gì mà “trông có vẻ mềm xèo như cái đồ của thằng cha say dziệu ấy, chán lắm”? Thật ra trong những “cái đồ của thằng cha say dziệu” có cái mềm nhưng cũng có cái… cứng. Bác vơ đũa cả lắm, hắt ốc cả rổ như vậy mà được à?

  14. N2Y
    22.03.2010 lúc 17:01

    Thầy Phen ơi! Cứ đem hết dziệu ra đây – Chị mời bác Miên uống “say quắt cần câu” một bửa, xem cái vòi con voi thế nào? Hehe!
    Vâng, đúng như thầy nói- Lần xuống núi nầy chị 2 buồn quá! Thầy cho chị quậy để quên bớt đau buồn nha! Híc híc!
    Viên phấn: cụt / ngũn – hay thầy nói ngủng: Đã cụt rồi còn ráng nghỉnh – (Hiểu chết liền! Hehe)

    • 22.03.2010 lúc 22:02

      Riệu thì không lo gì nhưng cái vụ “xem cái vòi con voi thế nào” thì em hơi lo. Lo vì lỡ khi biết “thế nào” thì bác Miên lại mặc cảm, tự ti. Có mệnh gì thì em không chịu đâu à. Cho em đứng ngoài… cổ vũ nhé. Hê hê.

      • Mien
        23.03.2010 lúc 16:27

        TP à, Mien thì không no nắm đâu, Xư tỷ nói dzậy nghĩa nà tham chiếu nòng vòng dzồi, chưa chộ vòi con voi thì nàm xao mà biết quắt cần câu. Còn đã chộ cần câu quắt dzồi thì tìm vòi con voi chổ mô nữa!!! Giời ạ, thiệt là khổ thân …

      • 23.03.2010 lúc 16:44

        He he, em cũng có ý gần giống với anh. Đề nghị chị hai đăng đàn diễn giải.

  15. Nguyễn Thuận Phong ^SGK^
    22.03.2010 lúc 17:06

    “Ku tuy nhỏ nhưng mà rất lớn!” ===> Một câu cũng đủ thấy độ “thâm hậu” của anh Phan. Đúng là người ăn nói văng mạng nhưng… bí ẩn. Khà khà!
    Chúc vui vẻ, anh Phan!

    • 22.03.2010 lúc 22:10

      Khà khà, “thâm hậu” cái nỗi gì. Ý của anh là chú tuy nhỏ… tuổi nhưng chí lớn. Ai cũng hiểu nhưng chỉ cần một… vài người không hiểu là chú vô mánh. Kaka, tốt phước quá còn gì. Thành công là chú phải đãi anh vài be đấy. Nhớ chửa!

  16. Dạ Thảo
    22.03.2010 lúc 23:02

    Mấy ông này đúng là quậy quá! Bé Khánh chạy mất dép thôi!

    • 23.03.2010 lúc 16:22

      Cô Út không phải chạy mất dép mà chạy mất… kính đeo mắt (út nhà ta bị cận) nên chẳng thấy đường. Phải làm khán/thính giả bất đắc dĩ rồi. Hơ hơ.

  17. N2Y
    23.03.2010 lúc 12:04

    Con voi mà cho uống rượu thì cái vòi chỉ còn nước đong đưa!
    Hiểu chưa? đừng giả mù rờ voi nữa nhé!
    Chị hai cười mệt quá rùi xin nghỉ ngơi nha? hihi

    • 23.03.2010 lúc 16:23

      Khà khà, vậy là chị hai chưa thấy voi uống rượu rồi. Cái vòi của nó ngộ lém. He he.

  18. 23.03.2010 lúc 12:09

    Ối chao! Út dzìa!…
    Chít… chít… chít…

    • Dạ Thảo
      23.03.2010 lúc 12:48

      Chờ chị… Út ơi! Ở đây thì nguy!

      • 23.03.2010 lúc 16:25

        He he, không muốn nghe mà bịt mắt chớ không phải bịt tai. Kỳ quá à.

    • 23.03.2010 lúc 16:28

      @Út: Cái gì mà “Ối chao!”? Thâu rầu, tiêu tán đường rầu.

  19. Nguyễn Thuận Phong ^SGK^
    23.03.2010 lúc 14:30

    Thử xâu chuỗi một số sự kiện xem nào:
    “Chú Ku tuy nhỏ nhưng mà lớn”…nào là “đong đưa”… nào là “voi uống rượu nên…” hây dà, anh Phan sẽ bị mấy chị em rượt mệt rồi đây!

    • 23.03.2010 lúc 16:37

      Chú xâu trật lất. Đầu tiên là “đời phấn” sau đó đến “đời… chôm chôm” của chú, rồi “đời… bong bóng” của bác Miên -> Chị hai mới xuống tới chân núi đã tung chưởng cho Miên lão tiền bấu rằng “già thời cục ngũn trẻ thời thon” rồi vòi voi, rồi rượu,… ôi chao tranh luận thiệt là gay cấn. Riêng cái vụ “nhỏ mà lớn” anh nhắc lại là không được xù nợ đâu đấy nhé!

  20. Mien
    23.03.2010 lúc 16:30

    TP thấy chưa, đơn đơn như cái cục phấn thôi mà cũng phức tạp như thế, huống hồ chi là cái hộp để đựng cục phấn hè…

    • 23.03.2010 lúc 16:40

      He he, đúng là phức tạp bác hỉ? Đề nghị sau Alcohology, bác viết tiếp cái giáo chình về vấn đề này nhé.

  21. 23.03.2010 lúc 16:50

    Chà! Ngẫm có cục phấn thui, mà mọi ngừ đã bàn tán xôn xao thế này, chú Miên còn kê lên tới cái hộp phấn (bao gồm nhiều cục phấn) thì sao mà nói cho hết đây cà…

    • 23.03.2010 lúc 16:58

      Ô hô, đúng là không thể nói hết. Có hộp đựng một cục, có hộp hai cục, v.v. Hớ hớ. Tiu pác Miên rầu.

  22. 23.03.2010 lúc 17:06

    À! Út vừa phát hiện ra. Theo hình ảnh minh họa của anh Phan ở trên thì hộp phấn nhà anh có 2 cục phấn hén! Chà!!!

    • 23.03.2010 lúc 17:20

      He he, Út nhà ta tinh (sờ nhanh) gớm hè. Đúng là “ngày xưa em như chim sáo/ sống lâu năm nay lên… đại bàng”. Hơ hơ, mai mốt Út làm lãnh đạo mà chụp mũ như ri thì… mát phải biết.

  23. N2Y
    24.03.2010 lúc 07:25

    Chời! nhắc tới hộp phấn! chị hai nhớ tới thân phận mình chợt nghe buồn! Híc híc!
    ” Phấn viết hết rồi, hộp trống không!”
    Hehe! dzìa!

    • Mien
      24.03.2010 lúc 15:57

      Xư tỷ ạ! Ngày xưa đệ còn nàm cái nghề nên nớp, khi nào hộp phấn trống trơn thì phải chạy đôn chạy đáo qua các nớp hàng xóm để mượn tạm vài cục về dùng chứ thiếu cục phấn thì không nàm ăn chi được!!

      • 24.03.2010 lúc 19:00

        Hê, em cứ nghĩ đến cảnh bác hết phấn mà buồn cười. Chà! chắc là bác này viết giùm cho hàng xóm cũng nên. Khe khe.

    • 24.03.2010 lúc 18:58

      @ chị Hai: ông bà mình đã nói “hết cục này ta bày… cục khác” mà. Ý chết, mà chị hai có phải là đang nói đến cục phấn không đấy?

  24. N2Y
    24.03.2010 lúc 16:13

    Chời! Bác Miên ko biết đấy thôi – Trước ngày ra trường, tui chọn rồi loại phấn để viết. Mấy chục năm qua chỉ dùng có một loại đó thôi! Nay, phấn tuy đã hết nhưng lòng chung thủy, ko cho tôi thay phấn khác được đâu!? Giờ cũng nghỉ hưu rồi xét thấy ko cần dùng phấn chi? Hihi!
    Bác Miên dùng từ: hộp phấn “trống trơn” rất hợp ý tui (Trống nhưng còn trơn!) hehe!
    Chỉ sợ phấn hàng xóm: ( mềm ) ko dzám mượn! hehe!

    • 24.03.2010 lúc 17:36

      He he, cũng may là mình xin đứng ở ngoài ngay từ khi thấy chị hai xuống tới chân núi. Nếu không e sứt đầu mẻ trán như chơi. Mà sao lần hạ sơn này bà chị của mình chưởng lực hùng hậu thế không biết. Chắc là ăn trúng nho tiên rồi [Tôn Ngộ Không ăn hết đào nên chỉ còn lại… nho]. He he, phen này bác Miên chết thật rồi!

  25. N2Y
    25.03.2010 lúc 07:02

    Người cùng nghề với nhau cả! Thầy Phen hỏi chi “câu thừa” vậy? Chị hai cũng chỉ nói tới “viên phấn” và “hộp đựng phấn” thui mờ!
    Thầy Phen lẹ tay thiệt- Hehe!

    • 25.03.2010 lúc 09:56

      Thủ pháp tinh diệu, chiêu thức biến hóa khôn lường. Chị hai quả là cao nhơn. Pái phụt pái phụt. He he.

  26. Vinhba
    29.03.2010 lúc 20:25

    Thầy TP ơi, đã vào. Hai bài rất chuẩn và thâm thúy. Anh em còm nhiều thế là hiểu rồi.

    • 29.03.2010 lúc 21:46

      Vào nhà em khó đến vậy sao? Kỳ hè. Có khi line nhà anh ba chớp ba nhoáng cũng nên. Có một dạo em cũng bị như thế, bây giờ thì ổn rồi.

      Đường xa mà anh Ba đã chịu khó đến chơi rồi còn khen nữa chớ. Sướng nổ lỗ mũi luôn. Khà khà.

  27. vinhba
    30.03.2010 lúc 06:57

    Cảm hứng khi đọc “Đời phấn” và những comment của các bạn khác:
    Vịnh viên phấn
    Mài mãi kim cương cũng phải mòn
    Huống chi mình vốn đá trên non
    Ra lò như gỗ dài nguyên lẻ
    Viết cố thành bi nhỏ mấy hòn
    Có lúc lùng bùng trong lỗ hẽm
    Nhiều khi tưng tửng giữa khuôn tròn
    Nghĩ cũng đả đời viên phấn trắng
    Một lòng phục vụ mấy bà con.
    VB

    • 30.03.2010 lúc 08:23

      Phục anh Ba quá sức. Bài này không thấy trên Blog của anh? Không ngờ em lại có hân hạnh được anh đem ra treo bên cạnh bài “Đời phấn” của em. Cảm ơn anh Ba đã có hứng với cục đường chưa ngọt này của em và cảm ơn anh đã cho em và mọi người được đọc một bài thơ hay.

  28. 18.04.2010 lúc 12:34

    Như một cụ đồ nho thứ thiệt. Rất chuẩn và rất sắc sảo.

    • 22.04.2010 lúc 21:57

      He he, lại được khen. Cảm ơn thầy đã đọc và nhận xét. Em viết cho vui thôi thầy ạ.

  29. 03.10.2010 lúc 13:15

    Hi hi, giờ Ct mới biết cái entry này. Bài có thể xem là tự thuật của Pa rất ý nghĩa mà bài của bác Miên và bác Ba cũng sắc sảo.
    Nhưng nói qua cũng nói lại: Cái của Pa tuy nhỏ mà cứng, cái của bác Miên tuy mềm mà lại to dài, đều ngang ngửa 50/50.

    • 03.10.2010 lúc 13:56

      Khà khà, bác Chổi lại bênh vực cho mấy ông lão rồi. Làm gì mà 50/50, dù sao nhỏ mà cứng cũng hơn to và mềm chứ. Bài họa của hai bác ấy thật đặc sắc, nhưng bác Miên làm theo lối trêu, rất phóng túng; bác Ba niêm luật chặt chẽ, hai ông lão này tài quá xá!

      Bài Thu đi của bác cũng thật hay. Đường thi mang tính bác học, như nghe nhạc của Chopin, nó không giành cho kẻ phàm phu. Với em, niêm luật coi như sạch nước cản nhưng cái khó của Đường thi nằm ở tính đa nghĩa. Cái này thì em chịu!

  1. No trackbacks yet.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s