Chiều…

  • Trần Phan

Sột soạt chiều khua trên mái tranh

Óng ả vài tia nắng trổ cành

Rào thưa, gà đậu buồn không gáy

Vườn chiều xao xác, gió qua nhanh

.

Tầm xuân tường cũ mấy chùm hoa

Dập dờn cánh bướm mỏi đường xa

Bâng khuâng khói bếp vương vòm lá

Đôi dậu mồng tơi một luống cà…

.

Ai nhuộm chiều xưa một sắc hồng

Chiều nay về lại tím mênh mông

Người đi, lời hẹn găm đầy cỏ

Kỷ niệm khô rồi, nắng thôi hong

.

Mây đợi chờ ai đứng giữa trời

Bên thềm thiếu phụ mắt xa xôi…

Ngày xưa xa ngút trên đường vắng

Chiều muộn… tôi về, nhớ chơi vơi…

.

– 27/02/2010 –

Liên quan:

  1. Dạ Thảo
    28.02.2010 lúc 23:31

    Vậy là em biết rồi! Đất thơ sinh ra những con người thơ…

    • 01.03.2010 lúc 09:26

      Hê hê, đúng là “đất thơ sinh ra những con người thơ…” nhưng vì Bình Định nóng quá nên mấy dây thơ của Trần Phan bị… vênh vênh. Bài này là do hôm trước té xe nên bị chập lại. He he. Cảnh sao tả vậy, cảm xúc sao viết ra vậy. Ấy thế mà viết xong sợ các cụ vật chết tươi. Khì khì.

  2. N2Y
    01.03.2010 lúc 08:01

    ” Người đi, lời hẹn găm đầy cỏ
    ” Kỷ niệm khô rồi nắng thôi hong”
    Hai câu thơ tuyệt vời chị hai ko thể nào với tới.

    Híc híc!

    • 01.03.2010 lúc 09:34

      Híc! Em sắp “ngộ” rồi mà chị hai khen kiểu này có chết không cơ chứ. Mà thôi, nghe khen thì cứ sướng cái đã (dù biết không phải vậy). He he.

  3. mien
    01.03.2010 lúc 09:34

    Qua dịp nghỉ tết, TP đại tu lại “Nều Thơ” Miên tui thấy rất có đường. Thi thoảng cho anh em thưởng làm đôi câu nhé.

    • 01.03.2010 lúc 09:53

      Viết vu vơ thôi. Lâu lâu lẩn thẩn một chút vậy mà nghe anh khen thiệt sướng củ tỉ. Còn cái vụ

      mien :

      Thi thoảng cho anh em thưởng lãm đôi câu nhé.

      thì… he he. Cái dây thơ của Trần Phan bị vênh vênh nên… he he.

  4. Nguyễn Thuận Phong ^SGK^
    01.03.2010 lúc 11:00

    Hik, trình độ cao quá. Thơ con cóc của SGK thiệt bắc thang cũng k đụng tới được…
    Bác Phan sĩ này quả đúng đa tài!

    • 01.03.2010 lúc 13:00

      “Không tới”? Thâu rầu, ý của chú Song Ku là Trần Phan làm thơ con chẫu chàng đây mà. He he, thấy cũng hao hao giống. Hê, cái vụ Phan sĩ này nghe không ổn à nghen.

  5. 01.03.2010 lúc 15:14

    “Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
    Áo em sơ ý cỏ găm dầy
    Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
    Ai biết lòng anh có đổi thay?”…

    Đọc bài thơ “Chiều” của anh, em lại thấy nhớ loài hoa “khâu cho hết những tháng ngày yêu thương”. Em tặng lại 4 câu thơ này cho anh Phan nhé!
    .
    Những tháng năm nào, những con người nào của một thời dấu yêu đã xa hun hút!

    • 01.03.2010 lúc 16:12

      Ừ, “những tháng năm nào, những con người nào của một thời dấu yêu đã xa hun hút”. Lời hẹn của Trần Phan cũng găm đầy cỏ rồi. He he, có mấy cọng mà anh em mình găm qua găm lại thế này thì bà XQ chắc xây xẩm mặt mày. Đùa chút thôi, cảm ơn Út nhé! Cảm ơn thật nhiều đấy.

  6. Trang Nhung
    02.03.2010 lúc 09:38

    Lâu rồi không thăm nhau. Lang thang qua nhà ông anh kiếm lì xì mà thấy ông anh đang thơ thẩn. Một bài thơ thật hay và cũng thật là già. Năm mới may mắn anh nhé.

    • 02.03.2010 lúc 11:34

      Không biết mẻ phân lập này của TN có bị tạp không mà thấy Saccharomyces lên men quá chừng chừng. He he, năm mới chịu khó ngó qua cửa sổ phòng Lab để thấy mùa xuân về nhé!

  7. Tiêu Dao
    03.03.2010 lúc 05:30

    Bài thơ hay quá thầy ơi. Khó mà nói hết. Em chỉ biét nói thế thôi ạ.

    • 03.03.2010 lúc 10:10

      Cảm ơn em nhé! Chỉ là một thoáng bâng khuâng, không ngờ được mọi người cổ vũ nhiệt tình. Thiệt mắc cỡ quá. Hì hì

  8. Dạ Thảo
    04.03.2010 lúc 17:27

    “uhm… tình hình cái ông “Phan sĩ thi” này mà xuất hiện là mình hết đất mần ăn gì roài. Phải nghĩ cách thui! Đi dìa, ngủ một giấc dậy rồi nghĩ tiếp. Uhm…. nhức đầu quá!”

    • 05.03.2010 lúc 07:53

      Cái vụ “Phan sĩ” này là do chú Ku nó bày ra đấy. Nghe hổng ổn một chút nào. “Phan sĩ” là “phi sản” đó. Híc, kiểu này là nếu “Phan sĩ” mà xuất hiện thiệt thì tay “sĩ” này đói nhăn răng chớ sao lại là Dạ Thảo. He he.
      Ngủ ngon chớ? Có mơ ngày làm cô dâu không? À! mà Dạ Thảo định “nghỉ tiếp” cái gì vậy? Nghĩ ra chưa?

  9. Dạ Thảo
    06.03.2010 lúc 12:39

    Em chợt nghĩ ra là hổng biết đến thứ 2 này, anh đãi em với Út món gì?

  10. 06.03.2010 lúc 12:48

    He he, tưởng là Thảo nghĩ gì mới hỏi gặng xem thử. Biết trước là nghĩ như thế thì đã… hông hỏi rồi. Chậc! đãi gì đây hè? Uống rượu không?

    • Dạ Thảo
      07.03.2010 lúc 09:08

      Hehe… rượu thì đương nhiên rồi! XO hén Út!

      Bánh kem: 1 ổ; trái cây: ổi (VN), xoài (Thái), nho (cho sao ăn vậy) ; Đồ ăn mặn thì gồm: cánh gà chiên nước mắm, gỏi củ hũ, Cua lột lăn bột chiên,… (Út ơi! nghĩ phụ chị!!!)

      Sau đây chỉ là một vài gợi ý nho nhỏ để Phan ca tham khảo nhơn ngày phe kẹp tóc vùng lên!

      • 07.03.2010 lúc 10:09

        Biết rồi, biết rồi, không cần phải nhấn mạnh ba chữ “phe kẹp tóc” thế đâu. Chỉ cần nhớ đến hình ảnh cách đây ngót 1000 năm, Hai bà Tờ-rưng ngồi dạng chân trên bành, thúc voi chạy đùng đùng là anh đã sởn gai ốc lên rồi. He he. Nói dại miêng, một ngàn năm sau (tức là hôm nay) có hai bà T-K “nào đó” cũng làm y chang vậy thì chỉ có nước chết. He he.

        Chấp nhận vô điều kiện vậy. (Nói nhỏ: không chấp nhận mà được à. he he.)

      • Dạ Thảo
        07.03.2010 lúc 10:35

        Cái gì mờ hai bà ấy “ngồi dạng chân”… chớ! Phan ca tưởng tượng răng mờ độc đáo rứa?
        Ngoan ngoan! Shương shương! về câu nói “chấp nhận vô điều kiện” của anh. (hic, thấy mình đàn áp người ta mà tội người ta quá!)
        Con gái bây giờ “khép chân” lái xe hơi không hà, Phan ca ui!

      • 07.03.2010 lúc 10:43

        He he, chẳng lẽ hai bà ấy lại cắn ngón tay út nhỏ nhẹ: “anh Tô Định ới, shương shương nha, lại đây nha” he he. Cứ thấy hình ảnh Tô Định cắt râu chạy tụt luôn cả đôi giày Italia mới mua bên… Tàu là biết hai bà ấy thế nào ngay chớ tưởng tượng đâu mà tưởng tượng. Khửa khửa…

      • Dạ Thảo
        07.03.2010 lúc 10:48

        Nói vòng vo, túm lại anh cũng phải đi chợ hà! Đừng có đánh lạc hướng đối phương, anh nhé! Ngoan nhé! Shương nhé!

      • 07.03.2010 lúc 10:54

        Dụ này ngộ làm không được à. Cứ nghĩ đến việc ra chợ, mấy cô em “bán thịt để lộn da” là khỏi về luôn à. He he.

        Vừa rồi TP có viết mấy câu theo luật xưa cũ. DT họa chơi cho vui!

      • Dạ Thảo
        07.03.2010 lúc 11:02

        Nói thiệt, thơ văn anh uyên thâm quá, em hổng dám nhúng tay vô. Bình, em còn hổng dám nữa là! Có họa may cô Út thì được!

      • 07.03.2010 lúc 11:12

        Hi hì, Dạ Thảo nói chơi rồi. Chỉ là viết cho vui, Thảo đừng nói quá lên làm TP tưởng thiệt thì khổ cho bà xã của anh. He he.

        Nói tới Út mới nhớ. Vừa rồi nó có post hai bài thơ rất tình bên blog của nó. Thảo xem chưa?

      • Dạ Thảo
        07.03.2010 lúc 14:49

        Tưởng thiệt thì bà xã anh vui chứ khổ gì? Em xem thơ Út rồi, cả 3 bài luôn! Cô út nhà mình làm thơ vừa mang cái hoài cổ của những người đi trước, lại vừa mang hơi thở hiện đại, rất có phong cách! Em hổng khen trước mặt nó nữa, nó hay mắc cỡ lại chối bai bải mà coi!

      • 07.03.2010 lúc 15:27

        He he, cả hai cô em của Trần Phan kẻ tám lạng người nửa cân. Bị kẹt ở giữa nên Trần Phan đôi lúc cũng thèm viết một đôi dòng. Thật đấy!

  11. Bích Dự
    06.03.2010 lúc 15:27

    thầy làm bài thơ này hồi nào vậy thầy? có phải là buổi chiều thầy đi dạy về, xe bị thủng lốp, trên đường dặt bộ qua khu nhà cổ nào hay sao thế? em thấy hay thiệt ấy! nhưng cứ thơ là phải hơi buồn man mác như vậy mới là thơ phải ko thầy?hiii…nhưng em thấy thích bài thơ này.

    • 06.03.2010 lúc 18:55

      Chỉ là một chút cảm xúc thoảng qua trong một dịp về thăm quê thôi. Viết mấy dòng vu vơ cho vui ấy mà. Cảm ơn em đã chia sẻ!

  12. pham diep
    20.03.2010 lúc 22:33

    Không biết bày tỏ cảm nhận thế nào. nhưng em thích bài thơ này lắm thầy ạ

  13. Serenade
    05.12.2010 lúc 11:00

    Ghé qua nhà anh như một sự tình cờ. Lục trong những bài thơ anh viết và bắt gặp bài thơ này, cứ nghĩ là của một nhà thơ tiền chiến nào đó. Bài thơ hay quá, cảnh và người đều mang vẻ đẹp cô liêu, hoài cổ. vài dòng mạo muội, mong anh thứ lỗi.

    • 05.12.2010 lúc 13:48

      Cảm ơn sự tình cờ và cảm ơn tình cảm của bạn đối với những dòng mà TP viết ra rồi không biết gọi nó là gì.

      Mong bạn đến chơi, không biết phải xưng hô thế nào cho phải phép?

  14. Serenade
    08.12.2010 lúc 07:53

    Người đi lời hẹn găm đầy cỏ
    Kỷ niệm khô rồi, nắng thôi hong

    Những câu thơ thật tài hoa anh ơi.

    • 08.12.2010 lúc 09:00

      Ước gì bạn nói cả bài đều tài hoa thì sướng biết mấy nhạ. Đây, bạn cầm cái phong bì uống nước, lần sau thì có gì thì khen thêm mấy câu nữa nhé😀

  1. No trackbacks yet.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s